Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • ABO
  • Thanh xuân vườn trường
  • Niên hạ công
  • Truy thê
  • Xuyên không
Đăng nhập Đăng ký
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

BẠCH LIÊN HOA GIẢ, MA TÔN THẬT LÒNG - Chương 114

  1. Home
  2. BẠCH LIÊN HOA GIẢ, MA TÔN THẬT LÒNG
  3. Chương 114
Prev
Next

Chương 114: Nhìn cho kỹ! Đây chính là ràng buộc giữa chúng ta!

Tim Thẩm Thanh Huyền đập vừa nhanh vừa loạn. Hắn nhìn chằm chằm màn sáng vàng đã nuốt trọn Tạ Vô Vọng, chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ trong người đều xoắn lại thành một cục. Hắn không nhìn thấy cảnh tượng bên trong, nhưng lại có thể cảm nhận rất rõ khí tức của Tạ Vô Vọng.

Khí tức ấy giống như một đám cháy rừng hoàn toàn mất kiểm soát, lúc thì điên cuồng bùng lên, lúc lại suy yếu với tốc độ đáng sợ, tràn ngập điên cuồng và tuyệt vọng.

Mẹ nó! Cứ tiếp tục thế này, Tạ ô ô thật sự sẽ bị cái thử luyện quỷ quái này hành thành bệnh tâm thần mất!

Trong lúc Thẩm Thanh Huyền gấp đến mức chẳng khác gì kiến bò trên chảo nóng, tàn hồn Long Hoàng cao lớn bên cạnh bỗng cất giọng không chút gợn sóng:

“Dị khách, đây chính là lựa chọn của ngươi sao? Một con dã thú chỉ biết hủy diệt.”

Thẩm Thanh Huyền đột ngột ngẩng đầu. Lửa giận trong ngực “phừng” một tiếng, lập tức bốc thẳng lên tận đỉnh đầu.

“Ta chọn cái đầu ngươi ấy!”

Hắn chẳng buồn suy nghĩ, trực tiếp gào ngược trở lại.

“Ngươi gọi con trai mình là dã thú à? Lúc ngươi biến hắn thành công cụ báo thù, sao không nói thế đi?”

“Ngươi nhét đầy thù hận vào đầu hắn, bây giờ lại quay sang chê hắn chỉ biết hủy diệt? Hợp lại người tốt người xấu đều để một mình ngươi làm hết đúng không?”

“Đứng cao như thế phán xét người khác, ngươi học PUA ở đâu ra vậy?!”

Một hơi xả sạch những lời nghẹn trong bụng xong, chính Thẩm Thanh Huyền cũng khựng lại. Hắn cố đè cơn giận trong lòng xuống, nghẹn một lát mới nói: “…Xin lỗi.”

Tàn hồn Long Hoàng dường như hơi khó hiểu trước những từ ngữ kỳ quái của hắn. Trên gương mặt uy nghiêm ấy lần đầu tiên xuất hiện vẻ khựng lại gần giống… treo máy.

Ông hơi nghiêng đầu, đôi mắt trống rỗng như xuyên qua Thẩm Thanh Huyền, nhìn về một quá khứ xa xôi không thể chạm tới.

Rất lâu sau, tàn hồn Long Hoàng mới cất tiếng, từng chữ đều hơi ngắt quãng:

“Phải sao… Quá lâu rồi…”

“Lâu đến mức… ta đã quên mất tất cả…”

Thẩm Thanh Huyền: “……”

Một hơi nghẹn ngay giữa ngực, suýt nữa khiến hắn tự tức chết.

Mẹ kiếp! Mình đi giảng đạo lý với một NPC chỉ còn mỗi chấp niệm, đầu óc bị úng nước à?!

Thẩm Thanh Huyền cuối cùng cũng hiểu, tiếp tục đôi co với tàn hồn này hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì.

Không thể chờ thêm nữa.

Hắn hít sâu một hơi, cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại rồi nhanh chóng đảo mắt quan sát xung quanh. Ánh mắt lướt qua bộ hài cốt lạnh lẽo khổng lồ của Long Hoàng, cuối cùng dừng trên màn sáng vàng kiên cố không thể phá vỡ kia.

Xông vào bằng sức mạnh chắc chắn không được.

Vậy thì…

Thử người giấy!

Thẩm Thanh Huyền lập tức móc từ trong tay áo ra một người giấy trắng tinh, chia một tia linh lực rót vào bên trong.

Người giấy nhỏ lập tức phe phẩy đôi cánh, run rẩy bay về phía màn sáng.

“Xèo——”

Nó vừa chạm vào rìa kết giới đã giống như một con thiêu thân bị ném thẳng vào lửa, nháy mắt hóa thành một làn khói mỏng, thậm chí chẳng kịp phát ra tiếng động nào.

Quả nhiên không được.

Trái tim Thẩm Thanh Huyền chìm xuống.

Phải làm sao?

Rốt cuộc phải làm thế nào mới được?

Lời Long Hoàng vừa nói bỗng một lần nữa vang lên bên tai hắn.

“Tìm được thứ quan trọng hơn báo thù…”

Thứ quan trọng hơn báo thù…

Thẩm Thanh Huyền nhìn khí tức cuồng loạn không ngừng va đập bên trong màn sáng, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ.

Còn chẳng phải là mình sao?

Suy nghĩ này nghe có vẻ hơi… không biết xấu hổ.

Nhưng hình như đúng là như vậy thật?

Thứ hắn cần làm không phải cưỡng ép phá thử luyện.

Mà là đưa sự tồn tại của chính mình vào trong đó.

Đọc truyện tại website Meomeoteam.site hoặc tìm kiếm Meomeoteam truyện chữ để ủng hộ bộ truyện nhé

Một khi nghĩ thông điểm này, ánh mắt Thẩm Thanh Huyền lập tức thay đổi. Sự hoảng loạn và luống cuống trong mắt hắn dần lắng xuống, cuối cùng cô đọng thành một vẻ quyết tuyệt được ăn cả ngã về không.

Hắn lại lấy từ trong tay áo ra một người giấy hoàn toàn mới, đặt nó lên lòng bàn tay.

Lần này, Thẩm Thanh Huyền không lập tức truyền linh lực vào.

Hắn nâng tay còn lại lên, không chút do dự đưa ngón trỏ đến bên miệng rồi cắn mạnh.

“Tê…”

Đầu ngón tay lập tức rỉ máu, từng giọt đỏ tươi chen nhau trào ra.

Thẩm Thanh Huyền cúi đầu, dùng ngón tay dính máu vẽ lên thân người giấy một hình trái tim xiêu xiêu vẹo vẹo.

Vệt máu đỏ nhanh chóng thấm vào lớp giấy trắng, mang theo nhiệt độ cơ thể cùng khí tức độc nhất thuộc về hắn.

Thẩm Thanh Huyền nhắm mắt lại, gom toàn bộ tâm niệm của mình vào giọt máu ấy.

Là nhiệt độ của cái ôm vừa rồi.

Là những lời hắn đã nói bên tai Tạ Vô Vọng.

Tạ Vô Vọng, ta ở đây.

Đừng sợ, ta sẽ ở bên ngươi.

Ngươi không phải công cụ.

Ngươi chỉ là chính ngươi.

Nếu ngươi muốn báo thù… vậy ta sẽ cùng ngươi.

Không rời.

Không bỏ.

Từng ý niệm như thủy triều cuồn cuộn tràn vào hình trái tim nhỏ bé bằng máu trên thân người giấy.

Làm xong tất cả, Thẩm Thanh Huyền mở mắt.

Trong đôi mắt ấy sáng rực một thứ ánh sáng chưa từng có.

Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào tàn hồn Long Hoàng.

“Không phải ngươi muốn xem sao?”

Thẩm Thanh Huyền nâng bàn tay đang đỡ người giấy lên, từng chữ từng chữ rõ ràng vang vọng trong đại điện:

“Vậy thì nhìn cho kỹ!”

“Xem thứ gì mới thật sự quan trọng hơn báo thù!”

Dứt lời, cổ tay hắn khẽ rung.

Người giấy nhuốm máu lập tức hóa thành một luồng sáng đỏ trắng đan xen, không chút do dự lao thẳng về phía màn sáng vàng!

“Ầm!”

Người giấy va vào kết giới, từng vòng gợn sóng lập tức lan ra.

Thân thể bằng giấy nhanh chóng tan rã dưới sức mạnh khủng khiếp ấy. Thế nhưng giọt máu đỏ tươi cùng hình trái tim xiêu vẹo trên người nó lại giống như thật sự có sinh mệnh, ngoan cố bám chặt trên bề mặt màn sáng.

Một giây sau—

Vệt đỏ ấy vậy mà thật sự xuyên qua kết giới.

Giống như một hạt bụi nhỏ bé giữa trời đất, lặng lẽ bay vào bên trong.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 114"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 381 11 giờ trước
Chương 380 11 giờ trước
Anh ấy nói tôi là hắc liên hoa
Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa
Chương 265 END Tháng 8 14, 2026
Chương 264 Tháng 8 14, 2026
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Chương 128 - END Tháng 9 4, 2026
Chương 127 Tháng 9 4, 2026
Đồng Tước Tỏa Kim Thoa
Đồng Tước Tỏa Kim Thoa
Chương 177 – Phiên ngoại 4 13 giờ trước
Chương 176 – Phiên ngoại 3 13 giờ trước
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Chương 77 End Tháng 8 11, 2026
Chương 76 Tháng 8 11, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Chương 121 - END Tháng 9 6, 2026
Chương 120 Tháng 9 6, 2026

Truyện cùng thể loại

CHIẾN VÁN CỜ TINH HẠCH
CHIẾN: VÁN CỜ TINH HẠCH
Tháng 9 12, 2026
Vong Tiện Trở Về Năm Tháng Chưa Từng Mất
VONG TIỆN: TRỞ VỀ NĂM THÁNG CHƯA TỪNG MẤT
Tháng 9 17, 2026
HƯỚNG DẪN SỬ DỤNG CHẤP PHÁP QUAN
HƯỚNG DẪN SỬ DỤNG CHẤP PHÁP QUAN
Tháng 9 15, 2026
Lỡ Sinh Con Cho Bạo Quân Phản Diện, Phải Làm Sao Đây
Lỡ Sinh Con Cho Bạo Quân Phản Diện, Phải Làm Sao Đây?
Tháng 9 18, 2026
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ