Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • ABO
  • Thanh xuân vườn trường
  • Niên hạ công
  • Truy thê
  • Xuyên không
Đăng nhập Đăng ký
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Bị tra Alpha Ruồng Bỏ, Tôi Lại Thành Bảo Bối Của Chỉ Huy Biên Cương - Chương 59

  1. Home
  2. Bị tra Alpha Ruồng Bỏ, Tôi Lại Thành Bảo Bối Của Chỉ Huy Biên Cương
  3. Chương 59 - Quấy rầy tôi thân mật với vợ? Muốn chết à!
Prev
Next

Chương 59: Quấy rầy tôi thân mật với vợ? Muốn chết à!

— Bản beta bởi Meomeoteam —

Ngày cuối cùng trong kỳ hạn ba ngày, bầu trời âm u. Tầng mây xám chì nặng nề đè thấp trên tiền đồn, báo hiệu một trận bão tuyết khác sắp kéo tới.

Cố Ngôn Sâm đứng trước cửa sổ lạnh băng của dãy doanh trại cũ, sốt ruột nhìn ra bên ngoài.

Hai ngày qua, ngoài lần tự chuốc nhục ở nhà ăn, hắn chẳng thu hoạch được gì.

Thẩm Thanh Tiện được Lâm Diễm bảo vệ kín kẽ, toàn bộ tiền đồn lại vững như tường đồng vách sắt.

Mớ “chứng cứ” mà tổ thẩm tra thu thập được căn bản không đủ sức lay chuyển căn cơ của Lâm Diễm.

Hắn không cam lòng.

Không thể cứ thế mà thôi.

Trong đầu Cố Ngôn Sâm chợt vang lên lời cảnh cáo tưởng như vô tình của phó quan trước đó, một câu đã bị hắn ghi nhớ rất kỹ:

“Phần lớn khu vực trong tiền đồn, các vị đều có thể làm đơn xin kiểm tra theo quy định. Nhưng khu rừng già phía đông có từ trường bất thường, địa hình phức tạp, những năm đầu từng xảy ra không ít chuyện kỳ quái. Đó là khu vực quân sự quản chế, chưa được cho phép thì nghiêm cấm tiến vào. Các vị tuyệt đối đừng vì tò mò mà đi vào đó.”

Nơi ấy được tuần tra vô cùng nghiêm ngặt.

Không có bất cứ thông tin nào được truyền ra ngoài.

Trên mạng càng không tra được một chữ.

Cố Ngôn Sâm thậm chí đã vận dụng mạng lưới quan hệ của Cố gia để điều tra, nhưng phát hiện hồ sơ liên quan tới khu vực ấy gần như trống rỗng, tựa như bị một lớp lồng vô hình hoàn toàn ngăn cách khỏi thế giới bên ngoài.

Càng thần bí, càng chứng minh có vấn đề!

Cố Ngôn Sâm âm u nghĩ.

Lâm Diễm chẳng qua chỉ là một sĩ quan biên cảnh, dựa vào đâu mà ngang ngược đến vậy?

Nơi đó nhất định cất giấu một bí mật không thể để người khác biết!

Có lẽ là bí mật khai thác một loại khoáng sản quý hiếm.

Cũng có thể là một căn cứ thí nghiệm trái quy định.

Chỉ cần hắn bắt được nhược điểm của Lâm Diễm, cục diện sẽ lập tức bị đảo ngược.

Một kế hoạch điên cuồng dần thành hình trong đầu Cố Ngôn Sâm.

Hắn lấy ra một thiết bị bí mật quý giá của gia tộc.

Thiết bị này có thể trong thời gian ngắn gây nhiễu một số thiết bị dò xét cấp thấp, đồng thời che giấu dao động tín hiệu của người sử dụng. Bình thường nó chỉ được dùng để bảo toàn tính mạng trong những trường hợp đặc biệt hoặc thực hiện nhiệm vụ bí mật.

Cố Ngôn Sâm cẩn thận nghiên cứu thời gian đổi ca của lính gác.

Sau đó lợi dụng thiết bị che giấu tung tích, lặng lẽ như một cái bóng, từng bước lẻn về phía khu rừng phía đông đã bị nghiêm lệnh cấm vào.


Cùng lúc đó.

Trong ký túc xá của Lâm Diễm lại là một cảnh tượng hoàn toàn trái ngược với bầu không khí căng thẳng bên ngoài.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, rải những mảng sáng loang lổ xuống tấm thảm lông dày trên sàn.

Lửa trong lò cháy tí tách.

Hương hoa mai lạnh ngọt ngào hòa lẫn với mùi thuốc súng và rượu mạnh nồng đậm, gần như ngưng tụ thành thực chất trong căn phòng nhỏ, quấn quýt triền miên.

Thẩm Thanh Tiện bị Lâm Diễm ôm chặt dưới thân, chiếc giường mềm mại lún sâu xuống.

Đôi mắt cậu mơ màng, đuôi mắt đỏ ửng. Những tiếng thở dốc vụn vặt đều bị nụ hôn nóng bỏng của Alpha nuốt mất.

“Bíp — bíp bíp —!”

Đột nhiên, một chuỗi tiếng cảnh báo sắc bén, dồn dập vang lên từ chiếc đồng hồ chiến thuật quân dụng chưa bao giờ rời khỏi cổ tay Lâm Diễm.

Âm thanh hoàn toàn khác với tiếng báo liên lạc bình thường.

Giống như một mũi băng nhọn, trong khoảnh khắc đâm thủng bầu không khí kiều diễm trong phòng.

Toàn bộ động tác của Lâm Diễm lập tức dừng lại.

Dục vọng trong đôi mắt hắn rút sạch như thủy triều.

Thay vào đó là sự lạnh lẽo, sắc bén và nghiêm trọng mà Thẩm Thanh Tiện chưa từng thấy.

Lâm Diễm gần như không hề do dự.

Hắn lập tức tách khỏi Thẩm Thanh Tiện, động tác nhanh đến kinh người.

“Ưm…”

Sự gián đoạn quá đột ngột khiến Thẩm Thanh Tiện khẽ rên một tiếng khó chịu, mờ mịt mở đôi mắt còn phủ hơi nước.

Lâm Diễm đã xoay người xuống giường.

Hắn nhanh chóng nhặt chiếc quần rơi trên sàn mặc vào, nét mặt lạnh cứng như sắt, đôi mắt sắc như chim ưng nhìn chằm chằm chấm đỏ đang không ngừng nhấp nháy trên đồng hồ chiến thuật.

“Có chuyện gì vậy?”

Thẩm Thanh Tiện chống cơ thể vẫn còn mềm nhũn ngồi dậy, kéo tấm chăn bọc lấy người.

Giọng cậu vẫn còn hơi khàn, mang theo chút bất an.

Cậu chưa từng thấy Lâm Diễm lộ ra vẻ mặt như gặp đại địch thế này.

Lâm Diễm nhanh chóng thắt đai lưng, chộp lấy chiếc áo tác chiến vắt trên lưng ghế rồi mặc vào, thậm chí chẳng kịp cài hết khuy.

Hắn bước tới mép giường, bàn tay lớn dùng sức xoa mái tóc còn ướt mồ hôi của Thẩm Thanh Tiện.

“Phía đông xảy ra chút chuyện. Anh qua đó xem.”

Giọng hắn rất nhanh, nhưng vẫn mang theo sự trấn an không cho phép nghi ngờ.

“Em ở yên trong phòng, khóa kỹ cửa.”

“Trước khi anh về, bất kể ai gõ cũng không được mở.”

Ánh mắt hắn dừng trên gương mặt đầy lo lắng của Thẩm Thanh Tiện trong thoáng chốc.

Sau đó cúi xuống hôn mạnh lên môi cậu một cái rồi lập tức rời ra.

“Ngoan ngoãn chờ anh.”

“Anh sẽ về sớm.”

Nói xong, Lâm Diễm không dừng lại thêm giây nào.

Hắn xoay người sải bước chạy khỏi phòng.

Cánh cửa dày nặng “rầm” một tiếng đóng lại phía sau, tiếp đó là tiếng khóa cửa vang lên rõ ràng.

Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng củi cháy tí tách trong lò và pheromone vẫn chưa kịp tan trong không khí.

Thẩm Thanh Tiện ôm đầu gối ngồi trên giường.

Trong lòng bỗng trống rỗng, vừa còn chút dư âm của cuộc thân mật đột ngột bị cắt ngang, vừa dâng lên một nỗi hoảng hốt không rõ nguyên do.

Phía đông…

Là khu rừng mà phó quan từng đặc biệt cảnh cáo tuyệt đối không được đi vào sao?

Vẻ mặt Lâm Diễm nghiêm trọng như vậy…

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?


Cùng lúc ấy.

Rìa khu cấm phía đông.

Nhờ thiết bị quý giá kia che giấu, Cố Ngôn Sâm hữu kinh vô hiểm lẻn sâu vào trong rừng.

Nhưng càng đi, hắn càng kinh hãi.

Cây cối ở nơi này cao lớn và rậm rạp một cách dị thường.

Ánh sáng vô cùng tối tăm.

Trong không khí tràn ngập một luồng khí lạnh âm u như có như không, khiến người ta cực kỳ khó chịu, tựa như có thể thấm thẳng vào tận xương tủy.

Xung quanh yên tĩnh đến quỷ dị.

Ngay cả tiếng gió dường như cũng bị một loại sức mạnh nào đó nuốt mất.

Cố Ngôn Sâm cẩn thận tiến về phía trước, cố tìm bất kỳ thứ gì có thể chứng minh Lâm Diễm “vi phạm pháp luật, vi phạm kỷ luật”.

Mỏ khoáng.

Công trình xây dựng.

Thiết bị bí mật.

Bất cứ thứ gì cũng được.

Nhưng thứ hắn nhìn thấy chỉ có những thân cây vặn vẹo, những khối đá mang hình thù quái dị, cùng vài khe nứt đen ngòm trên mặt đất, sâu không thấy đáy, giống như từng bị thứ gì đó ăn mòn.

Môi trường nơi đây khiến bản năng của hắn réo lên cảnh báo.

Toàn thân nổi da gà.

Nhưng hắn vẫn không chịu dừng lại.

Khi Cố Ngôn Sâm tiến gần một khe nứt đặc biệt rộng, nơi đang không ngừng tỏa ra khí lạnh thấu xương—

Thiết bị trên người hắn đột nhiên phát ra tiếng “xì xì” vì quá tải.

Hiệu quả che chắn lập tức suy yếu.

Gần như cùng lúc đó—

“Ô——!!!”

Một tiếng gầm trầm thấp, hoàn toàn không giống bất cứ sinh vật nào, mang theo sự hung bạo và đói khát khủng khiếp, bất ngờ truyền lên từ sâu trong khe nứt đen ngòm.

Ngay sau đó—

Một thứ quái vật vặn vẹo, dường như được tạo thành từ bóng tối và chất nhầy, đột ngột thò nửa thân mình ra khỏi khe nứt.

Nó không có ngũ quan rõ ràng.

Chỉ có vô số xúc tu lúc nhúc, bên trên phủ đầy giác hút và răng nhọn, đồng loạt chộp thẳng về phía Cố Ngôn Sâm!

Luồng khí tức mà quái vật tỏa ra lạnh lẽo, hỗn loạn, tràn đầy ý vị hủy diệt.

Hoàn toàn vượt khỏi nhận thức của Cố Ngôn Sâm về bất kỳ tinh thú hay kẻ địch nào mà hắn từng biết.

Cố Ngôn Sâm sợ đến hồn vía lên mây.

Đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Tất cả tính toán, kiêu ngạo và tự phụ trong khoảnh khắc này đều bị nỗi sợ nguyên thủy nhất nghiền nát.

Hắn theo bản năng định khởi động thiết bị để bỏ chạy.

Nhưng thiết bị đã quá tải, hoàn toàn mất tác dụng.

“Cứu mạng!”

Cố Ngôn Sâm phát ra một tiếng thét thê lương, chật vật ngã ngửa ra sau.

Hắn trơ mắt nhìn xúc tu đáng sợ mang theo luồng gió tanh tưởi quét thẳng về phía mình!

Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc—

“Đoàng!”

Một tiếng súng bắn tỉa sắc gọn xé toạc sự tĩnh mịch!

Một chùm năng lượng nóng rực bắn chính xác vào vị trí trung tâm của con quái vật.

Nó lập tức phát ra một tiếng rít bén nhọn, động tác khựng lại.

Ngay sau đó là tiếng súng dày đặc cùng những tiếng quát vang lên liên tiếp.

“Khai hỏa!”

“Áp chế nó!”

Giọng Lâm Diễm lạnh như băng, tựa tiếng sấm nổ tung giữa khu rừng.

Cố Ngôn Sâm kinh hoàng ngẩng đầu.

Lâm Diễm như một bóng ma xuất hiện trên tảng đá lớn cách đó không xa.

Trong tay hắn là một khẩu súng trường có hình dáng kỳ lạ.

Ánh mắt lạnh lẽo như lớp băng tích tụ vạn năm.

Sát khí quanh người thậm chí còn khiến người ta kinh hãi hơn cả con quái vật trước mặt.

Phía sau Lâm Diễm, vài binh sĩ tinh nhuệ giống như một bầy sói săn mồi.

Hỏa lực đồng loạt trút xuống.

Những chùm năng lượng đan xen lập tức bao phủ con quái vật đang cố chui ra khỏi khe nứt.

Cố Ngôn Sâm mềm nhũn ngồi bệt xuống đất.

Sắc mặt trắng bệch như giấy.

Một luồng ấm nóng có mùi khai lan ra nơi đáy quần, nhưng hắn hoàn toàn không còn tâm trí để quan tâm.

Hắn kinh hãi nhìn cảnh tượng vượt quá nhận thức trước mắt.

Nhìn Lâm Diễm cùng những binh lính dưới quyền giao chiến với con quái vật khủng bố kia.

Đầu óc hoàn toàn ngừng hoạt động.

Nơi này…

Rốt cuộc là nơi quái quỷ gì?

Lâm Diễm…

Rốt cuộc vẫn luôn phải đối mặt với thứ gì?

Từ đầu đến cuối, Lâm Diễm thậm chí chẳng thèm liếc Cố Ngôn Sâm đang sợ đến nằm liệt dưới đất lấy một lần.

Toàn bộ sự chú ý của hắn đều đặt lên khe nứt cùng những bóng đen vẫn đang không ngừng muốn tràn ra ngoài.

Hắn vừa bắn chính xác từng phát, vừa gầm vào máy truyền tin:

“Tổ A, gia cố tuyến phong tỏa!”

“Tổ B, bật thiết bị ức chế năng lượng lên công suất tối đa!”

“Tuyệt đối không được để nó chui hẳn ra ngoài!”

“Thông báo cho Hải Đăng — khe nứt khu Đông số 7 xuất hiện dấu hiệu hoạt hóa.”

Giọng Lâm Diễm lạnh lẽo vang vọng giữa tiếng súng.

“Mức đe dọa…”

“S+!”

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 59"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 390 3 giờ trước
Chương 389 3 giờ trước
Anh ấy nói tôi là hắc liên hoa
Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa
Chương 265 END Tháng 8 14, 2026
Chương 264 Tháng 8 14, 2026
Đồng Tước Tỏa Kim Thoa
Đồng Tước Tỏa Kim Thoa
Chương 177 – Phiên ngoại 4 1 ngày trước
Chương 176 – Phiên ngoại 3 1 ngày trước
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Chương 128 - END Tháng 9 4, 2026
Chương 127 Tháng 9 4, 2026
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Chương 77 End Tháng 8 11, 2026
Chương 76 Tháng 8 11, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Chương 121 - END Tháng 9 6, 2026
Chương 120 Tháng 9 6, 2026

Truyện cùng thể loại

Đồng Tước Tỏa Kim Thoa
Đồng Tước Tỏa Kim Thoa
Tháng 9 19, 2026
Bệnh Mỹ Nhân Thế Gả Cho Sơn Thần
Bệnh Mỹ Nhân Thế Gả Cho Sơn Thần
Tháng 8 31, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Tháng 9 6, 2026
MỘT ĐỜI TỰ DO, MỘT NGƯỜI SÁNH VAI
Ta Là Thẳng Nam, Ta Không Gả Chồng
Tháng 8 21, 2026
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ