Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • ABO
  • Thanh xuân vườn trường
  • Niên hạ công
  • Truy thê
  • Xuyên không
Đăng nhập Đăng ký
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

LẤY THÂN LÀM MỒI, BÙI TỔNG CHƠI QUÁ TRỚN - chương 74

  1. Home
  2. LẤY THÂN LÀM MỒI, BÙI TỔNG CHƠI QUÁ TRỚN
  3. chương 74
Prev
Next

chương 74

Kể từ khoảnh khắc bác sĩ tuyên bố Lâm Tuệ Linh qua đời, dây thanh của Bùi Tư Ngôn như bị ai đó cắt đứt.

Không phải anh không muốn nói.

Mà là không thể nói thành lời.

Anh nhìn y tá kéo tấm ga trắng phủ qua gương mặt mẹ, muốn gọi một tiếng “Mẹ”, môi mấp máy mấy lần, vậy mà trong cổ họng đến một chút âm thanh cũng không bật ra nổi.

Kỷ Dã thay anh xử lý toàn bộ thủ tục sau đó.

Ký giấy tờ.

Nộp viện phí.

Liên hệ nhà tang lễ.

Mỗi khi cúi xuống ký tên, Kỷ Dã đều sẽ vô thức ngẩng đầu nhìn Bùi Tư Ngôn đang ngồi trên ghế dài ngoài hành lang một lần, xác nhận anh vẫn còn ngồi yên ở đó.

Bùi Tư Ngôn ngồi rất thẳng.

Hai tay đặt trên đầu gối.

Tư thế gần như chẳng khác gì khi anh ngồi chủ trì một cuộc họp ở công ty.

Chỉ có đôi mắt là trống rỗng.

Ngày hỏa táng, Bùi Tư Ngôn mặc một bộ vest đen, đứng ở đầu phòng tang lễ.

Người đến viếng không nhiều.

Lâm Tuệ Linh lúc sinh thời vốn ít giao thiệp với bên ngoài, phần lớn người tới đều là bạn bè của Bùi Tư Ngôn.

Chu Tử Minh đến.

Trần Khải đến.

Chu Chí Hâm cũng đến.

Bùi Viễn Sơn cũng xuất hiện, nhưng bị người Kỷ Dã sắp xếp chặn ngay bên ngoài.

Người mà Lâm Tuệ Linh không muốn nhìn thấy nhất khi còn sống là Bùi Viễn Sơn.

Người Bùi Tư Ngôn càng không muốn nhìn thấy vào lúc này cũng là hắn.

Kỷ Dã tuyệt đối không thể để Bùi Viễn Sơn xuất hiện trước mặt anh, khiến anh chịu thêm bất kỳ kích thích nào nữa.

Chu Tử Minh đỏ hoe mắt, bước tới vỗ vai Bùi Tư Ngôn.

Hắn muốn nói gì đó, cuối cùng lại nghẹn đến chẳng thể thành lời.

Chu Chí Hâm định cho anh một cái ôm.

Bùi Tư Ngôn theo bản năng tránh đi.

Gương mặt anh vẫn bình tĩnh đến đáng sợ, nhưng những ngón tay buông bên người thỉnh thoảng lại run lên.

Bùi Tư Ngôn nhìn di ảnh của mẹ.

Anh rất muốn nói điều gì đó.

“Mẹ, con xin lỗi.”

“Mẹ, đáng lẽ con nên nói với mẹ sớm hơn.”

“Mẹ, con và Kỷ Dã ở bên nhau rất hạnh phúc, mẹ đừng lo.”

Những lời ấy chen chúc trong lồng ngực, đập từng hồi vào xương sườn, nhưng dù thế nào cũng không thể vượt qua được bức tường vô hình chắn ngang cổ họng.

Bác sĩ chẩn đoán Bùi Tư Ngôn bị mất tiếng tạm thời.

Không phải tổn thương thực thể.

Mà là phản ứng stress tâm lý sau một cú sốc tinh thần quá lớn, khiến não bộ tạm thời đóng lại chức năng biểu đạt ngôn ngữ.

Sẽ hồi phục.

Chỉ là không ai biết khi nào.

Kỷ Dã gần như không rời anh nửa bước.

Nhưng lại không thể đến gần.

Bùi Tư Ngôn lúc này giống một con nhím bị thương nặng.

Tất cả gai nhọn đều dựng lên, cả người cuộn chặt thành một khối.

Anh không chủ động tấn công bất cứ ai.

Nhưng cũng không cho phép bất kỳ ai bước vào phạm vi của mình.

Kỷ Dã chỉ có thể ở bên cạnh anh, duy trì khoảng cách chừng một cánh tay.

Đủ xa để Bùi Tư Ngôn không cảm thấy bị xâm phạm.

Cũng đủ gần để bất cứ lúc nào anh ngã xuống, hắn đều có thể lập tức đưa tay đỡ lấy.

Tang lễ kết thúc, Bùi Tư Ngôn trở về căn hộ của Lâm Tuệ Linh.

Đã nhiều ngày anh không nói được một câu.

Toàn bộ hậu sự đều do Kỷ Dã thay anh xử lý.

Việc duy nhất Bùi Tư Ngôn làm trong những ngày ấy là im lặng ngồi đó, nhìn di ảnh của mẹ đến thất thần.

Vừa bước vào huyền quan, anh đã dừng lại.

Trên tủ giày vẫn còn đôi dép lê màu xanh đậm Lâm Tuệ Linh thường mang.

Bùi Tư Ngôn nhìn đôi dép ấy rất lâu.

Trong phòng khách, mọi thứ vẫn giữ nguyên dáng vẻ khi bà còn sống.

Tấm chăn lông trên sofa được gấp vuông vức.

Trên bàn trà còn nửa ấm trà Phổ Nhĩ chưa uống hết.

Điều khiển TV vẫn nằm ở phía tay phải, đúng vị trí bà quen đặt.

Tất cả đều giống như Lâm Tuệ Linh chỉ vừa ra chợ mua thức ăn.

Chỉ cần chờ thêm một lát, cánh cửa sẽ mở ra.

Bà sẽ bước vào, dùng đôi mắt hồ ly giống anh như đúc mà cười hỏi:

“Tư Ngôn, hôm nay muốn ăn gì?”

Nhưng không có ai trở về nữa.

Lưu dì đỏ hoe mắt bước tới.

Bà đã chăm sóc Lâm Tuệ Linh nhiều năm, tình cảm giữa hai người chẳng khác gì chị em.

Nhìn thấy Bùi Tư Ngôn, vành mắt vừa khô lại của bà lập tức lại đỏ lên.

Lưu dì kể đứt quãng những gì mình biết.

“Trước khi xảy ra chuyện, mẹ cậu nhận được một phong thư nặc danh.”

“Hôm ấy tôi đang vội ra ngoài mua thức ăn, để bà ấy ở nhà một mình.”

“Đến khi tôi trở về… bà ấy đã ngất rồi.”

Nghe đến hai chữ “phong thư”, ngón tay Bùi Tư Ngôn lập tức siết chặt.

Anh quay người bắt đầu tìm.

Bàn trà.

Sofa.

Khe ghế.

Phòng ngủ.

Những nơi có thể đặt đồ trong phòng khách gần như bị anh lục qua một lượt.

Không có.

Không thấy phong thư mà Lưu dì nhắc đến.

Bùi Tư Ngôn chợt nhớ mẹ mình quanh năm đều vẽ tranh trong thư phòng.

Căn phòng nhỏ đó gần như là lãnh địa riêng của Lâm Tuệ Linh.

Trên tường treo những bức thủy mặc bà hài lòng nhất.

Trên giá vẽ vẫn còn một bức hoa sen chưa hoàn thành.

Bùi Tư Ngôn đẩy cửa bước vào.

Một mùi mực nhàn nhạt hòa lẫn với mùi dầu thông quen thuộc lập tức phả tới.

Trên bàn trải giấy Tuyên Thành.

Bên cạnh là mấy cây bút lông đã dùng đến cũ.

Anh kéo từng ngăn bàn ra.

Lật từng tập tài liệu.

Tìm qua tất cả những nơi có thể giấu đồ.

Cuối cùng, trong ngăn kéo sau giá vẽ — nơi Lâm Tuệ Linh cất những bức tranh mình quý nhất — Bùi Tư Ngôn tìm thấy phong thư.

Giấy kraft.

Không có thông tin người gửi.

Không có dấu bưu điện.

Rõ ràng là được người ta trực tiếp đưa đến tận cửa.

Bùi Tư Ngôn mở phong thư.

Rút những thứ bên trong ra.

Một tấm.

Hai tấm.

Ba tấm…

Động tác của anh bỗng khựng lại.

Cả người như bị đóng băng.

Đó đều là ảnh của anh và Kỷ Dã.

Ảnh chụp rất rõ.

Rõ đến mức không thể dùng hai chữ “hiểu lầm” để giải thích.

Có bức Kỷ Dã ôm anh vào lòng.

Có bức hai người hôn nhau bên hồ bơi.

Có bức ở sân bay, anh ôm Kỷ Dã, bàn tay siết chặt áo khoác hắn.

Có cả ảnh hai người quấn lấy nhau hôn trong xe.

Từng bức ảnh đều được chụp từ khoảng cách đủ xa để không khiến họ phát hiện, góc độ lại chuẩn xác đến mức đáng sợ.

Hiển nhiên người chụp không phải vô tình bắt gặp.

Mà là đã theo dõi họ trong một thời gian dài.

Xu hướng tính dục mà Bùi Tư Ngôn che giấu suốt bao năm cứ như vậy bị phóng đại, trần trụi đặt trước mặt mẹ anh.

Người con trai mà Lâm Tuệ Linh luôn lấy làm tự hào…

cuối cùng lại giống Bùi Viễn Sơn.

Cũng yêu một người đàn ông.

Những bức ảnh này chính là thứ bà nhìn thấy trước khi chết.

Nỗi sợ đồng tính mà Bùi Viễn Sơn gieo vào bà.

Sự căm ghét đối với người chồng đã lừa dối mình cả đời.

Nỗi lo Bùi Tư Ngôn sẽ đi vào vết xe đổ của cha.

Tất cả đều bị những tấm ảnh này biến thành “sự thật” ngay trước mắt bà.

Một người đã suy kiệt đến mức chỉ còn dựa vào chút ý chí cuối cùng để chống đỡ…

làm sao có thể chịu nổi?

Bùi Tư Ngôn nhìn chằm chằm những bức ảnh.

Ngón tay run lên.

Anh luôn cảm thấy sự ra đời của mình là một sai lầm.

Nếu không có anh, sau khi phát hiện bộ mặt thật của Bùi Viễn Sơn, Lâm Tuệ Linh hoàn toàn có thể bỏ đi.

Bà sẽ không phải vì muốn cho con một gia đình đầy đủ mà nhẫn nhịn suốt nhiều năm.

Nếu không có anh, có lẽ những nút thắt trong lòng bà cũng dễ tháo gỡ hơn.

Bà không cần vì lo cho cảm nhận của anh mà nuốt tất cả tủi nhục vào trong.

Nếu không có anh…

Lâm Tuệ Linh có lẽ đã có thể hưởng một tuổi già bình yên.

Sẽ không bị mấy tấm ảnh này kích động đến mức bệnh tim phát tác.

Cũng sẽ không đến cả một câu cuối cùng cũng chưa kịp để lại cho con trai mà đã rời khỏi thế giới.

Tự phủ định.

Tự chán ghét.

Tự căm hận chính mình.

Tất cả những cảm xúc ấy trong khoảnh khắc này đồng loạt dâng lên đến đỉnh điểm.

Những bức ảnh tuột khỏi tay Bùi Tư Ngôn, rơi tán loạn xuống sàn thư phòng.

Anh đứng bật dậy.

Không nhìn Kỷ Dã.

Cũng chẳng nhìn Lưu dì.

Chỉ bước thẳng ra khỏi thư phòng, đi vào phòng ngủ của mẹ rồi khóa trái cửa.

Kỷ Dã vừa nhìn thấy những tấm ảnh trên sàn, toàn thân lập tức căng cứng.

Hắn cúi xuống nhặt từng tấm lên.

Xem qua một lượt.

Sắc mặt càng lúc càng lạnh.

Sau đó Kỷ Dã lấy điện thoại ra, chụp lại những bức ảnh rồi gửi thẳng cho Quách Dĩ An.

Chỉ có một câu:

“Điều tra xem ai chụp. Ai gửi.”

Quách Dĩ An gần như trả lời ngay lập tức:

“Được.”

Kỷ Dã cất điện thoại, bước nhanh đến cửa phòng ngủ.

Hắn xoay tay nắm.

Không mở được.

Bàn tay Kỷ Dã đặt lên cánh cửa.

Giọng hắn rất thấp, rất vững:

“Bùi Tư Ngôn, mở cửa.”

Bên trong không có tiếng đáp lại.

Kỷ Dã áp tai lên cửa.

Có tiếng lục tìm đồ vật.

Ngăn kéo bị kéo ra.

Quần áo bị lật tung.

Sau đó…

là một tiếng va chạm kim loại rất khẽ.

Sắc mặt Kỷ Dã lập tức thay đổi.

“Bùi Tư Ngôn!”

Bên trong phòng.

Bùi Tư Ngôn đứng trước bàn trang điểm của mẹ.

Anh đã tìm thấy thứ bị ép dưới hộp trang sức.

Một chiếc dao cạo râu kiểu cũ.

Là đồ vật ông ngoại từng dùng.

Nhiều năm như vậy, lưỡi dao vẫn được bảo quản rất tốt.

Bùi Tư Ngôn lấy lưỡi dao ra, đặt trong lòng bàn tay.

Cảm giác quen thuộc khiến đầu ngón tay anh run lên.

Anh muốn chuộc tội.

Muốn tự mình cho Lâm Tuệ Linh một lời giải thích.

Muốn tất cả hoàn toàn kết thúc.

Như vậy…

anh sẽ không phải mỗi đêm đều mơ thấy gương mặt tái nhợt của mẹ.

Không phải nhìn thấy đôi mắt căm ghét mà chính trí óc mình tưởng tượng ra.

Cũng sẽ không phải mỗi lần Kỷ Dã chạm vào mình đều nhớ tới những bức ảnh kia.

Không phải nghĩ rằng chính những khoảnh khắc anh cảm thấy hạnh phúc nhất…

lại là thứ đã ép mẹ mình đến đường cùng.

Và anh…

chính là hung thủ hại chết mẹ.

Prev
Next

Comments for chapter "chương 74"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 381 11 giờ trước
Chương 380 11 giờ trước
Anh ấy nói tôi là hắc liên hoa
Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa
Chương 265 END Tháng 8 14, 2026
Chương 264 Tháng 8 14, 2026
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Chương 128 - END Tháng 9 4, 2026
Chương 127 Tháng 9 4, 2026
Đồng Tước Tỏa Kim Thoa
Đồng Tước Tỏa Kim Thoa
Chương 177 – Phiên ngoại 4 13 giờ trước
Chương 176 – Phiên ngoại 3 13 giờ trước
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Chương 77 End Tháng 8 11, 2026
Chương 76 Tháng 8 11, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Chương 121 - END Tháng 9 6, 2026
Chương 120 Tháng 9 6, 2026

Truyện cùng thể loại

Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Tháng 8 11, 2026
Sư Tôn, Cho Lang Yêu Lông Xù Ôm Một Cái!
SƯ TÔN, CHO LANG YÊU LÔNG XÙ ÔM MỘT CÁI!
Tháng 9 14, 2026
Thái Phó Không Làm Nữa, Ta Muốn Làm Hoàng Hậu!
THÁI PHÓ KHÔNG LÀM NỮA, TA MUỐN LÀM HOÀNG HẬU!
Tháng 9 13, 2026
Giả Ngoan Câu Được Đỉnh A Mặt Lạnh
Giả Ngoan Câu Được Đỉnh A Mặt Lạnh
Tháng 9 19, 2026
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ