Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • ABO
  • Thanh xuân vườn trường
  • Niên hạ công
  • Truy thê
  • Xuyên không
Đăng nhập Đăng ký
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

LỰC HÚT TRIỀU TỊCH - chương 38

  1. Home
  2. LỰC HÚT TRIỀU TỊCH
  3. chương 38
Prev
Next

chương 38

“Anh sẽ rất nhanh chán thôi, rồi cũng rất nhanh có người mới. Tưởng Xuyên nói không sai đâu, Trần Khuyết.”

Đàm Tô giơ tay gỡ cánh tay đang ôm mình ra.

“Anh chỉ nhất thời bị mê hoặc, vẫn chưa nhìn rõ chính mình. Thật ra làm bạn gái hay bạn trai của anh cũng chẳng khác gì nhau.”

“Không ai kéo dài nổi quá một tháng.”

“…”

Không phải.

Trần Khuyết nghĩ.

Không phải như thế.

Nhiệt tình của anh dành cho Đàm Tô chẳng những không giảm theo thời gian, ngược lại còn ngày một mãnh liệt hơn.

Những cô bạn gái trước kia căn bản chỉ như người qua đường.

Chỉ có Đàm Tô mới là người anh thật sự muốn nắm tay đi cùng.

Thứ tình cảm nóng bỏng ấy gần như thiêu cháy cả chính Trần Khuyết.

Chẳng lẽ Đàm Tô thật sự không cảm nhận được chút nào sao?

Lại nghe những lời tổn thương như vậy, Trần Khuyết nhất thời chẳng biết phải nói gì.

Đàm Tô quay người về phòng ngủ.

Trần Khuyết lập tức đi theo.

Đến cửa phòng, Đàm Tô mới xoay lại. Cậu khẽ thở dài:

“Về đi, Trần Khuyết.”

“Hôm nay là vấn đề của tôi, anh không cần để bụng.”

“既然 tôi đã đi cùng anh tới đây thì tức là tôi đã nhận lời lời mời một tháng của anh. Tôi sẽ giữ lời.”

Cậu dừng một chút.

“Từ ngày mai, tôi sẽ tiếp tục bịt tai trộm chuông, cùng anh sống được ngày nào hay ngày ấy.”

Bịt tai trộm chuông.

Sống được ngày nào hay ngày ấy.

Sao người đó có thể là Đàm Tô được?

“Không phải như vậy…”

Trần Khuyết cúi đầu.

Anh muốn giải thích, nhưng không biết phải giải thích thế nào.

Im lặng rất lâu, anh mới ngẩng lên nhìn Đàm Tô, bước tới gần rồi nhét một thứ vào lòng bàn tay cậu.

“Làm sao cậu biết… không phải cuối cùng tôi đã thật sự nhìn rõ lòng mình?”

“…”

Đàm Tô đột ngột ngẩng đầu nhìn anh.

“Là cỡ của cậu.”

Giọng Trần Khuyết rất khẽ.

Anh lại tiến tới hôn cậu.

“Chẳng phải tôi đã nói… tôi muốn ngủ với cậu sao?”

“…”

Trần Khuyết vừa đưa tay tới đã bị Đàm Tô giữ cổ tay, nâng lên ngăn lại.

Biểu cảm trên mặt Đàm Tô cực kỳ phức tạp.

Rất lâu sau cậu mới hít sâu một hơi:

“Bình tĩnh lại đi, Trần Khuyết. Anh uống nhiều rồi.”

“Tôi không có.”

Trần Khuyết nhìn thẳng vào mắt cậu.

Anh không muốn hai người lại cãi nhau.

Tình cảm cuồng nhiệt đến mức gần như mê muội khiến anh không chịu nổi dù chỉ một giây hai người vô cớ đối đầu.

“Tôi rất tỉnh táo.”

“Cậu không muốn thử sao?”

“…”

“Tôi đồng ý.”

Đàm Tô còn định nói gì đó, nhưng Trần Khuyết đã ôm lấy cậu, lần nữa hôn xuống.

“Không được…”

Đàm Tô lại đẩy anh ra.

Trần Khuyết: “…”

“Ngày mai anh không cần tiếp bạn sao? Không cần đi làm?”

Hơi thở Đàm Tô rõ ràng đã loạn, nhưng giọng nói vẫn cố giữ bình tĩnh.

“Hôm nay không được.”

“Không phải cậu bảo chỉ cần tôi đồng ý sao?”

Trần Khuyết cũng bắt đầu sốt ruột.

“Chẳng phải cậu còn nói sẽ rất nhẹ à? Chúng ta thử một lần thôi, có sao đâu?”

“…”

Đàm Tô thật sự hết nói nổi.

Cậu nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nói ra những lời có thể khiến Trần Khuyết cảm thấy mình lại đang trách móc anh, chỉ lặp lại:

“Hôm nay không được.”

“Vậy phải đợi đến bao giờ?”

“… Bạn anh khi nào đi?”

“…”

Trần Khuyết lần nữa cảm thấy việc hôm nay không ném hai người kia sang một khách sạn khác đúng là sai lầm chí mạng.

Nhưng giờ hối hận cũng muộn rồi.

Ngón tay anh cào nhẹ trên vai Đàm Tô, giọng đã hơi khàn:

“Dăm ba ngày?”

“…”

“Nhưng tối nay tôi muốn ngủ cùng cậu.”

Trần Khuyết ôm chặt lấy Đàm Tô không chịu buông, chân cũng quấn lên người cậu.

“Rõ ràng là cậu cứ nói mấy lời làm tôi đau lòng.”

“Tôi có làm gì đâu, cậu lại cứ cho rằng sau này tôi nhất định sẽ làm chuyện gì đó.”

“Vì sao lúc nào cũng phải mặc định kết quả xấu nhất?”

“Dựa vào đâu mà hai chúng ta không thể bên nhau đến già, sống với nhau cả đời?”

Đàm Tô không đẩy anh ra nữa.

Cậu ôm Trần Khuyết đi về phía giường.

“Vậy anh thật sự nghĩ chúng ta sẽ bên nhau đến già, sống với nhau cả đời sao?”

“Vì sao lại không?”

Trần Khuyết đáp ngay.

“Tôi rồi cũng sẽ cùng một người đi hết đời.”

“Ngoài cậu ra, tôi không nghĩ đến ai khác.”

“… Thế à?”

Đàm Tô một tay ôm anh, tay còn lại giúp anh cởi quần áo.

“Ừ.”

Trần Khuyết được đặt xuống giường.

Anh nhìn Đàm Tô không chớp mắt, trong đôi mắt là sự mong mỏi nóng bỏng chẳng hề che giấu.

“Muốn tôi giúp cậu không?”

“Không cần.”

Đàm Tô tiến lại, ôm anh vào lòng.

Trần Khuyết cũng rất ngoan ngoãn giơ tay ôm lấy cậu.

…

…

Hai người cứ ôm nhau như vậy rất lâu.

Cuối cùng Đàm Tô mới lên tiếng:

“Đi tắm cùng không?”

“Có làm gì không?”

“…”

Đàm Tô khựng lại.

“… Anh muốn làm gì à?”

“Muốn.”

Ánh mắt Trần Khuyết hơi lơ đãng.

Một lúc sau anh lại nói:

“Thôi.”

“Nếu ở gần cậu quá, tôi sẽ rất muốn làm thật.”

“Ừ…”

“Cũng chẳng muốn tắm nữa. Cậu giúp tôi đi.”

“Được…”

Đàm Tô đang định xuống giường thì cổ tay bị Trần Khuyết giữ lại.

“Sau này cậu có thể đừng như thế nữa không?”

“Như thế nào?”

“Nếu giận tôi, cậu có thể yêu cầu tôi làm gì đó.”

“Nhưng đừng đối xử với tôi như vậy.”

“Đối xử thế nào?”

“Nói những lời làm người ta đau lòng.”

Trần Khuyết hôn lên tay cậu, rồi kéo bàn tay ấy đặt lên ngực mình.

“Đau ở đây.”

“Đau lòng à…”

Đàm Tô nhìn anh thật sâu.

Sau đó cúi xuống hôn anh.

“Biết rồi.”

…

Rốt cuộc vẫn chỉ như gãi ngứa ngoài lớp áo.

Tưởng Xuyên và Thiệu Dịch ở lại thêm năm ngày.

Năm ngày ấy, tối nào Trần Khuyết cũng ngủ cùng Đàm Tô.

Anh cảm thấy mình càng ngày càng sốt ruột, càng ngày càng khó chịu đựng, cũng càng ngày càng không thể kiềm chế.

Nhưng điều khiến anh không chịu nổi nhất vẫn là phải chia hai phòng với Đàm Tô.

Cho dù Đàm Tô từ chối, Trần Khuyết vẫn luôn có đủ mọi cách khiến cậu hết cách, cuối cùng chỉ có thể mở cửa cho anh vào.

Đêm nào hai người cũng ngủ chung.

Đến sáng lại phải tách ra.

Trần Khuyết căn bản không muốn rời khỏi Đàm Tô.

Anh mê luyến cơ thể cậu, quyến luyến nhiệt độ trên người cậu, chỉ muốn mãi ở cạnh, muốn cùng cậu làm thêm thật nhiều chuyện thân mật.

Một tháng?

Sao có thể chỉ là một tháng.

Ngay cả một đời, Trần Khuyết cũng cảm thấy quá ngắn.

Mấy ngày ấy anh sống mà cứ như đếm từng giờ.

Ngày nào cũng nhìn Tưởng Xuyên kéo Thiệu Dịch lượn qua lượn lại trước mặt mình.

Thực ra công ty Thiệu Dịch rất bận. Mỗi ngày điện thoại của anh ta đều không ngừng reo.

Trần Khuyết cũng không hiểu vì sao Thiệu Dịch lại mặc cho Tưởng Xuyên kéo mình ở đây phí thời gian.

Anh cảm thấy Thiệu Dịch có vẻ hơi thất thần.

Không biết có phải vì người bạn trai cũ đến giờ vẫn còn dây dưa với tình cũ kia hay không.

Nghe Tưởng Xuyên nói, hai người đã thật sự chia tay.

Nhưng nhìn Thiệu Dịch lại chẳng giống đã hoàn toàn buông xuống.

…

Nói đến người bạn trai cũ kia cũng đúng là một nhân tài.

Đã ở bên Thiệu Dịch mà vẫn giữ liên lạc với tình cũ.

Trần Khuyết không hiểu nổi hắn nghĩ gì.

Nghĩ kỹ lại cũng thấy hơi thổn thức.

Thiệu Dịch trước giờ đâu phải kiểu người vì ai đó mà tinh thần sa sút.

Chẳng lẽ chính vì trải nghiệm này quá mới mẻ, nên người kia mới trở nên khác biệt với anh ta?

…

Một tuần sau, cuối cùng Tưởng Xuyên cũng bị Thiệu Dịch lôi đi.

Không còn cách nào khác.

Điện thoại Tưởng Xuyên gần như bị gọi cháy máy.

Hắn vẫn chẳng muốn về, nhưng nếu còn không chịu quay lại thì e là người ta sẽ trực tiếp tìm tới tận cửa.

Thiệu Dịch cũng thấy hắn cứ trốn thế này không phải cách, dứt khoát kéo người về.

Tưởng Xuyên kêu gào nửa ngày, lên án Thiệu Dịch không có tình người, mặc kệ sống chết của anh em, rõ ràng là đẩy hắn vào hố lửa.

Nhưng cuối cùng, trước ánh mắt Thiệu Dịch nhìn chằm chằm vào màn hình chuẩn bị bấm gọi, hắn vẫn ngoan ngoãn câm miệng, theo người về Giang Thành.

Ban ngày Trần Khuyết xem kịch rất vui.

Đến tối bị Đàm Tô nhốt ngoài cửa thì lập tức hết vui.

Tưởng Xuyên vừa đi, tâm trạng Trần Khuyết đã bay thẳng lên trời.

Mang theo vừa kích động vừa căng thẳng, tối hôm ấy anh lại đứng trước cửa phòng Đàm Tô.

Cào cửa.

Đàm Tô rất nhanh đã tới mở.

Nhưng chỉ hé một khe, rõ ràng không định cho anh vào.

Trần Khuyết lại nhét thứ đang cầm trong tay vào lòng bàn tay cậu.

“Tôi muốn vào…”

Đàm Tô cau mày.

Vẻ mặt cực kỳ đau đầu, nhất thời cũng chẳng biết phải nói gì.

“Cho tôi vào đi…”

Trần Khuyết đứng rất gần cậu, nhìn thẳng vào mắt.

“Tuần trước cậu nói không được.”

“Bây giờ chắc được rồi chứ?”

“Tại sao?”

Đàm Tô hỏi.

“Tại sao cái gì?”

Trần Khuyết không hiểu.

Đứng ngoài hành lang nói chuyện này đúng là không thích hợp.

Đàm Tô cuối cùng kéo cửa rộng hơn:

“Vào trước đi.”

Trần Khuyết lập tức lách vào.

Đàm Tô đóng cửa sau lưng anh.

Nhưng vừa quay người, Trần Khuyết đã nhào tới hôn.

“Ưm…”

Đàm Tô vất vả lắm mới đẩy được anh ra.

“Anh…”

“Tại sao cái gì?”

Một tuần đối với Trần Khuyết đã dài đến mức gần như vô tận.

Giờ cuối cùng cũng sắp được như ý, anh vừa kích động vừa hưng phấn, tâm trạng tốt đến mức sẵn lòng trả lời bất kỳ câu hỏi nào của Đàm Tô.

“Rốt cuộc anh làm vậy vì tò mò, vì mong đợi… hay vì nguyên nhân gì khác?”

“Vì yêu cậu.”

Đàm Tô còn chưa nói hết, Trần Khuyết đã cắt ngang.

“…”

Ánh mắt Trần Khuyết chỉ còn chứa được một mình cậu.

Nói xong, anh lại cúi xuống hôn.

…

Đọc truyện tại website Meomeoteam.site hoặc tìm kiếm Meomeoteam truyện chữ để ủng hộ bộ truyện nhé.

Mãi đến khi trời gần sáng, hai người mới thật sự ngủ.

Đàm Tô ôm trọn Trần Khuyết vào lòng.

Cậu nhìn anh rất lâu, rồi cúi xuống hôn lên trán và má.

“Ừm…”

Trần Khuyết mơ màng mở mắt nhìn cậu.

“Bảo bối, tôi yêu cậu.”

“…”

Nói xong, anh lại nhắm mắt.

Trong bóng tối, Đàm Tô vẫn nhìn chằm chằm gương mặt anh.

Không biết bao lâu sau, giữa căn phòng yên tĩnh chỉ vang lên một tiếng thở dài rất khẽ.

Đàm Tô lại siết anh chặt hơn.

…

Khi Trần Khuyết tỉnh lại, đã là buổi chiều.

Ánh nắng ngoài cửa sổ sáng đến chói mắt.

…

Cả người anh như vừa bị tháo rời rồi lắp lại.

Đặc biệt là một vài chỗ…

Khó chịu.

Trần Khuyết nhắm mắt nằm yên một lúc, sau đó rất nhanh lại mở ra, nhìn gương mặt ngay trước mắt.

…

Hai người thật sự đã làm chuyện thân mật đến vậy.

Còn thân mật hơn tất cả những lần trước.

Khiến người ta rung động hơn rất nhiều.

Lại còn…

Không chỉ một lần.

…

Chỉ cần nhớ lại, Trần Khuyết đã cảm thấy mặt nóng tim đập nhanh.

Tối qua hai người thật sự quá điên cuồng.

Nhưng cũng thật sự khiến người ta rung động đến không chịu nổi.

Anh vừa nâng tay chạm lên môi Đàm Tô, cậu đã tỉnh.

Đàm Tô chớp mắt mấy lần để thích nghi với ánh sáng rồi nhìn sang.

Ánh mắt dừng hẳn trên mặt Trần Khuyết.

“Tôi yêu cậu.”

Trần Khuyết nhìn thẳng vào cậu.

Đàm Tô không nói.

Chỉ yên lặng nhìn anh.

“Tôi yêu cậu.”

Trần Khuyết nói lại lần nữa, ôm người sát hơn, vùi mặt vào hõm vai cậu.

Bàn tay Đàm Tô đặt lên lưng anh, chậm rãi vuốt nhẹ.

Thời tiết rất đẹp.

Cảnh ngoài cửa sổ cũng đẹp.

Nhiệt độ trong phòng vừa vặn dễ chịu.

Mọi thứ dường như đều vừa đúng lúc.

Trần Khuyết không nhịn được bật cười.

“Sao thế?”

“Tôi yêu cậu.”

Động tác vuốt lưng của Đàm Tô hơi khựng lại.

Cậu cúi xuống hôn lên tóc anh.

“Khó chịu lắm không?”

Trần Khuyết không trả lời.

Anh ngẩng mặt khỏi hõm vai Đàm Tô, nhìn vào mắt cậu.

“Tôi yêu cậu.”

“…”

Hàng mi Đàm Tô khẽ rung.

Ánh mắt nhìn anh dần trở nên sâu hơn.

Bàn tay đặt bên người Trần Khuyết chậm rãi vuốt ve.

Phản ứng cơ thể quá rõ ràng khiến Trần Khuyết khẽ run lên.

Anh nhắm mắt, lại thấp giọng:

“Bảo bối.”

“Tôi yêu cậu.”

“…”

…

Prev
Next

Comments for chapter "chương 38"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 381 8 giờ trước
Chương 380 8 giờ trước
Anh ấy nói tôi là hắc liên hoa
Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa
Chương 265 END Tháng 8 14, 2026
Chương 264 Tháng 8 14, 2026
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Chương 128 - END Tháng 9 4, 2026
Chương 127 Tháng 9 4, 2026
Đồng Tước Tỏa Kim Thoa
Đồng Tước Tỏa Kim Thoa
Chương 177 – Phiên ngoại 4 9 giờ trước
Chương 176 – Phiên ngoại 3 9 giờ trước
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Chương 77 End Tháng 8 11, 2026
Chương 76 Tháng 8 11, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Chương 121 - END Tháng 9 6, 2026
Chương 120 Tháng 9 6, 2026

Truyện cùng thể loại

XUYÊN THÀNH NGƯỜI QUA ĐƯỜNG TRONG TRUYỆN TRÙNG TỘC
XUYÊN THÀNH NGƯỜI QUA ĐƯỜNG TRONG TRUYỆN TRÙNG TỘC
Tháng 9 15, 2026
LỒNG SON TÀNG CỐT
LỒNG SON TÀNG CỐT
Tháng 9 6, 2026
SƠN HẢI ĐỊNH MỆNH THƯ
SƠN HẢI ĐỊNH MỆNH THƯ
Tháng 8 30, 2026
HƯỚNG DẪN SỬ DỤNG CHẤP PHÁP QUAN
HƯỚNG DẪN SỬ DỤNG CHẤP PHÁP QUAN
Tháng 9 15, 2026
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ