Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • ĐAM MỸ
  • ĐAM MỸ NGƯỢC
  • ĐAM MỸ SỦNG
  • TRUYỆN HOÀN
  • SINH TỬ VĂN
  • XUYÊN KHÔNG
  • NAM GIẢ NỮ
  • Xem thêm
    • THANH XUÂN VƯỜN TRƯỜNG
    • GIỚI GIẢI TRÍ
    • Gương vỡ lại lành
    • THANH MAI TRÚC MÃ
    • HÀO MÔN THẾ GIA
    • NIÊN THƯỢNG
Đăng nhập Đăng ký
  • ĐAM MỸ
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Manga Info

Nhật Ký Nuôi Dưỡng Hố Đen Của Kiến Trúc Sư - Chương 20

  1. Home
  2. Nhật Ký Nuôi Dưỡng Hố Đen Của Kiến Trúc Sư
  3. Chương 20 - Nút Thắt Không Gian Và Khoảng Cách Của Sự Dung Túng
Prev
Manga Info

Chương 20: Nút Thắt Không Gian Và Khoảng Cách Của Sự Dung Túng

Bên trong Tháp Hư Vô, mọi thứ luôn vận hành theo một quỹ đạo tĩnh lặng và chuẩn xác.

Tạ Đồ đang đứng trước bảng vẽ ánh sáng khổng lồ, tay phải cầm bút máy vạch những đường tọa độ phức tạp cho một dự án quy hoạch mới. Sự tập trung của hắn đạt mức tối đa, bộ não thiên tài xử lý hàng vạn phương trình không gian trong tích tắc.

Ở phía đầu kia của dải ruy băng đỏ, Khuynh Mặc đang chết chìm trong sự buồn chán.

Con mèo sương mù đã chui vào cái ổ lục giác để ngủ trưa. Không có ai chơi cùng, Khuynh Mặc đành ngồi bệt xuống thảm, lôi sợi dây xích vô hình — dải ruy băng đỏ nối giữa cổ tay cậu và Tạ Đồ — ra nghịch ngợm.

Ban đầu, cậu chỉ tò mò thắt nút nó thành hình cái nơ. Sau đó, cậu lại kéo giãn nó ra, đan chéo, rồi vặn xoắn nó như thắt bím tóc.

Khuynh Mặc quên mất một điều: Bản thân cậu là Hỗn mang. Sợi ruy băng đỏ là một cấu trúc không gian do Tạ Đồ tạo ra bằng Trật tự. Khi Hỗn mang và Trật tự bị vặn xoắn vật lý vào nhau một cách vô ý thức, nó sinh ra một “sai số lỗi”.

Phập!

Một tia lửa lượng tử nổ lép bép. Sợi ruy băng đỏ rực bỗng nhiên co rút lại với tốc độ kinh hoàng.

“Á!”

Tạ Đồ bị một lực kéo mạnh đến mức giật nảy người về phía sau. Ngòi bút máy trượt một đường dài làm hỏng toàn bộ bản vẽ tọa độ. Hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, đập lưng vào một cơ thể gầy gò vừa bị kéo văng tới.

Khoảng cách tối đa năm mét của dải ruy băng giờ đây… chỉ còn chưa tới nửa mét.

Cổ tay trái của Tạ Đồ và cổ tay phải của Khuynh Mặc gần như dính chặt lấy nhau. Một mớ hỗn độn năng lượng đỏ rực thắt lại thành một cục to tướng ở giữa, không ngừng phát ra những tiếng xèo xèo báo lỗi hệ thống.

“Cậu vừa làm cái quái gì vậy?!” Tạ Đồ tức giận quay phắt lại, thái dương giật giật nhìn “cục nợ” đang đứng sát rạt mình. Khoảng cách gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi sương lạnh ngắt tỏa ra từ tóc cậu.

“Tôi có biết đâu! Tôi chỉ thắt thử cái bím tóc thôi mà nó tự rút lại đấy chứ!” Khuynh Mặc cũng luống cuống, dùng tay trái cố sức kéo giật sợi ruy băng ra nhưng không xi nhê. “Nó cứng ngắc rồi!”

Tạ Đồ hít một hơi thật sâu để kìm nén khao khát ném tên này qua cửa sổ. Hắn đưa mắt quét qua cục ruy băng bị rối.

“Nút thắt không gian,” Tạ Đồ gằn giọng, nghiến răng ken két. “Cậu đã dùng lực lượng tử bẻ cong cấu trúc tuyến tính của nó. Bây giờ nó đã bị khóa chết thành một đa giác khép kín. Để gỡ ra, tôi phải giải mã toàn bộ phương trình vặn xoắn này từ đầu!”

Khuynh Mặc chớp mắt: “Vậy anh giải đi.”

“Nó mất ít nhất mười tiếng đồng hồ!”

Tạ Đồ gần như gầm lên. Sự xâm phạm không gian cá nhân khiến chứng ám ảnh cưỡng chế của hắn báo động đỏ. Vị Kiến trúc sư chán nản vung tay vứt cây bút máy lên bàn, quay người bước về phía ghế sofa.

Và vì khoảng cách chỉ còn nửa mét, Khuynh Mặc bị giật lùi theo, bước thấp bước cao đâm sầm vào lưng Tạ Đồ.

“Đi đứng cho đàng hoàng!” Tạ Đồ gắt.

“Anh bước dài quá thì có! Đi chậm thôi!” Khuynh Mặc cãi lại.

Cuộc sống sinh hoạt của đấng Sáng tạo vĩ đại bỗng chốc biến thành một thảm họa tấu hài vật lý.

Khi Tạ Đồ ngồi xuống ghế sofa định mở bảng tính toán ra, Khuynh Mặc cũng buộc phải ngồi sát ngay bên cạnh. Tạ Đồ vươn tay phải lấy tách trà, sợi ruy băng kéo căng khiến tay phải của Khuynh Mặc cũng bị hếch lên trời.

“Tôi mỏi tay! Anh uống trà thì đổi tay đi!” Khuynh Mặc than vãn.

Tạ Đồ đen mặt, đành chuyển tách trà sang tay trái. Nhưng ngay lúc hắn đưa lên môi, Khuynh Mặc lại thấy con mèo sương mù vừa thức giấc lượn lờ đi ngang qua. Bản tính hiếu động trỗi dậy, Khuynh Mặc chồm người tới định vớt con mèo.

Lực kéo bất ngờ làm tay trái của Tạ Đồ khựng lại, một giọt trà xám sóng ra, rơi thẳng xuống vạt áo sơ mi trắng muốt của hắn.

Không gian tĩnh lặng điêu tàn.

Con mèo sương mù (mang tính cách Tạ Đồ) lơ lửng dừng lại. Nó nhìn giọt nước trà trên áo sơ mi của bản gốc, lắc lắc cái đầu phán xét, kêu meo một tiếng chế giễu rồi bay thẳng ra góc phòng, từ chối can dự vào mớ hỗn độn phàm tục này.

Tạ Đồ nhắm nghiền mắt lại. Nếu ánh mắt có thể phân rã vật chất, Khuynh Mặc chắc chắn đã bốc hơi khỏi vũ trụ.

“Đứng. Yên. Đó.” Tạ Đồ nghiến răng, vung tay mở một bảng tọa độ khổng lồ ra trước mặt. “Từ giờ cho đến khi tôi giải xong cái nút thắt này, cậu không được phép cử động quá biên độ ba mươi centimet.”

Khuynh Mặc lè lưỡi, ngoan ngoãn thu mình lại ngồi vắt chéo chân trên ghế. Thấy Tạ Đồ cau có cặm cụi gõ các phương trình, cậu tì cằm lên cánh tay đang bị trói chung với hắn, ngâm nga một giai điệu không lời kỳ quặc, trông chẳng có vẻ gì là hối lỗi, thậm chí còn coi đây là một trò chơi giải trí đầy thú vị.

Mười tiếng đồng hồ trôi qua trong sự tra tấn tinh thần tột độ của vị Kiến trúc sư. Hắn phải làm việc, phân tích dữ liệu, và chịu đựng việc có một người cứ chốc chốc lại ngọ nguậy, ngáp vặt, hoặc tựa hẳn đầu lên vai mình ngủ gật.

Đến tận khi dải sáng giả lập của Thành phố Chờ chuyển sang màu hoàng hôn xám thẫm, Tạ Đồ mới gõ xong ký tự cuối cùng của chuỗi phương trình.

Ting.

Nút thắt lượng tử phát ra một tiếng nổ nhỏ. Sợi ruy băng đỏ lập tức mềm ra, bung dài trở lại, rơi lạch cạch xuống mặt bàn.

“Xong rồi!” Khuynh Mặc bừng tỉnh. Cậu vươn vai một cái thật dài, giãn gân cốt rắc rắc. “Mỏi chết đi được. Tôi ra góc kia chơi với mèo đây, anh làm việc tiếp đi nhé!”

Nói rồi, cậu thanh niên áo đen lăng xăng chạy vọt ra khỏi bán kính hai mét, lao đến ôm chầm lấy con mèo sương mù đang khinh bỉ né tránh.

Tạ Đồ tựa lưng vào ghế sofa, xoa xoa vầng trán đang giật liên hồi. Hắn thở hắt ra một hơi dài, cảm giác như vừa sống sót sau một trận đại hồng thủy. Hắn nhìn xuống cổ tay mình, nơi sợi ruy băng đỏ giờ đây đang lỏng lẻo trải dài trên thảm.

Theo thói quen, Tạ Đồ mở bảng điều khiển hệ thống trên võng mạc để kiểm tra lại cấu trúc vạn vật trong phòng.

Mắt hắn dừng lại ở thông số cài đặt của “Chuỗi trói buộc không gian”.

[Cấu hình hiện tại]

  • Trạng thái: Ổn định
  • Độ bền: Mức S (Miễn nhiễm bạo lực vật lý)
  • Bán kính tối đa: 10 mét.

Động tác vuốt màn hình của Tạ Đồ khựng lại.

Hắn nhớ rất rõ, từ ngày đầu tiên áp giải Khuynh Mặc về, hắn đã khóa chết bán kính hoạt động của tên này ở mức 5 mét để dễ bề kiểm soát. Việc thay đổi thông số này đòi hỏi hắn phải trực tiếp nhập lệnh vào lõi hệ thống.

Nhưng trong lúc cặm cụi giải phương trình gỡ nút thắt, bộ não vô thức của Tạ Đồ đã tự động điều chỉnh lại giới hạn không gian. Hắn đã nới lỏng chiếc lồng, nhân đôi khoảng cách tự do cho kẻ mang danh Hỗn mang, chỉ vì một suy nghĩ xẹt qua trong tiềm thức: Để cậu ta có chỗ chạy nhảy rộng hơn một chút, bớt phá phách đồ đạc.

Vị Kiến trúc sư tàn khốc nhìn chằm chằm vào con số 10 mét phát sáng xanh lam.

Sự phòng bị tuyệt đối của hắn, hóa ra đã bắt đầu sụp đổ từ bên trong, không phải bằng những tiếng nổ vang trời, mà bằng một sự dung túng vô thức lặng lẽ đến mức chính hắn cũng không nhận ra.

Tạ Đồ im lặng tắt bảng hệ thống. Hắn đứng dậy, khoác lại áo vest, không nói một lời nào về việc sửa lại con số đó.

 

Prev
Manga Info

Comments for chapter "Chương 20"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End 5 giờ trước
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
BÌA TRUYỆN MÀU SẮC KHÔNG CÓ GIỚI TÍNH
Màu Sắc Không Có Giới Tính
Chương 10 End 24 phút trước
Chương 9 25 phút trước
GIẢ NỮ NHẬP CUNG, TA CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN
GIẢ NỮ NHẬP CUNG, TA CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN
Chương 21 End Tháng 7 27, 2026
Chương 20 Tháng 7 27, 2026
TÌNH NHÂN NHỎ KHÔNG DỄ CHỌC
TÌNH NHÂN NHỎ KHÔNG DỄ CHỌC
CHƯƠNG 21 END Tháng 7 26, 2026
CHƯƠNG 20 Tháng 7 26, 2026
TRỌNG SINH VỀ NĂM MƯỜI BẢY TUỔI
TRỌNG SINH VỀ NĂM MƯỜI BẢY TUỔI, TÔI TRỞ THÀNH NGOẠI LỆ CỦA NGƯỜI THỪA KẾ
Chương 10 End Tháng 7 25, 2026
Chương 9 Tháng 7 25, 2026
Ảnh bìa gió sẽ thổi qua đêm dài
GIÓ SẼ THỔI QUA ĐÊM DÀI
Chương 13 - End Tháng 7 25, 2026
Chương 12 Tháng 7 25, 2026
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
CHƯƠNG 17 2 ngày trước
CHƯƠNG 16 2 ngày trước

Truyện cùng thể loại

BÌA TRUYỆN MÀU SẮC KHÔNG CÓ GIỚI TÍNH
Màu Sắc Không Có Giới Tính
Tháng 7 31, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Tháng 7 31, 2026
TRỌNG SINH VỀ NĂM MƯỜI BẢY TUỔI
TRỌNG SINH VỀ NĂM MƯỜI BẢY TUỔI, TÔI TRỞ THÀNH NGOẠI LỆ CỦA NGƯỜI THỪA KẾ
Tháng 7 25, 2026
TRẪM VÔ CỐ NHÂN
TRẪM VÔ CỐ NHÂN
Tháng 7 31, 2026
  • ĐAM MỸ
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ