Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • ABO
  • Thanh xuân vườn trường
  • Niên hạ công
  • Truy thê
  • Xuyên không
Đăng nhập Đăng ký
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Manga Info

SAU KHI KẾT HÔN THEO HỢP ĐỒNG VỚI TRA CÔNG - chương 50

  1. Home
  2. SAU KHI KẾT HÔN THEO HỢP ĐỒNG VỚI TRA CÔNG
  3. chương 50
Prev
Manga Info

chương 50 người anh ta biết là tôi thuận tay phải — điểm hai người khác nhau nhất

“Bốn trang đầu.”

Hứa Thừa An đứng bên bàn ăn, ánh mắt dừng trên màn hình máy tính.

“Trước hôn lễ, nhà họ Hứa và nhà họ Lâm từng trao đổi những tài liệu cơ bản. Quan hệ gia đình, tài sản công khai, lý lịch và rủi ro kinh doanh — những phần đó là thật.”

Lâm Dục Thần vẫn giữ tay trên máy tính.

“Từ trang năm trở đi?”

“Giả.”

“Biên bản đánh giá?”

“Giả.”

“Chữ ký của anh?”

“Lấy từ tài liệu công khai thời đại học.”

Hứa Thừa An cúi xuống, phóng lớn trang cuối.

Chữ ký trên màn hình có nét kết thúc kéo sang phải, hình dáng gần như giống hệt chữ ký của anh. Nhưng nếu nhìn kỹ vẫn có thể nhận ra nét bút hơi cứng, màu mực cũng không khớp với hạt scan trên mặt giấy.

“Hồi ngoài hai mươi tôi quen ký bằng tay phải. Người làm tài liệu chọn đúng thời kỳ.”

Hứa Thừa An đứng thẳng người.

“Bản thẩm tra gốc chỉ có bốn trang, kết luận là rủi ro trong phạm vi kiểm soát. Từ cấp độ đề xuất, ảnh so sánh cho đến chữ ký phía sau đều được ghép từ những tài liệu khác.”

Cổ họng Lâm Dục Thần khô khốc.

“Câu ‘chọn Lâm Dục Thần’… anh từng nói chưa?”

“Mở đoạn ghi âm lên.”

Đoạn âm thanh dài chín giây vang lên trong phòng ăn buổi sớm.

“Chọn Lâm Dục Thần.”

Một tiếng tạp âm ngắn chen giữa.

“Anh ta rất giống Thẩm Kí Bạch, ở chung sẽ bớt phiền.”

Ghi âm kết thúc, thanh tiến độ trở lại điểm đầu.

Sắc mặt Hứa Thừa An lạnh đến nhợt đi.

“Câu đầu tiên tôi từng nói.”

Gân xanh trên mu bàn tay Lâm Dục Thần lập tức nổi lên.

“Khi nào?”

“Khi hai nhà xác nhận đối tượng liên hôn.”

“Câu sau?”

“Ghép từ ba đoạn ghi âm khác nhau. Tên Thẩm Kí Bạch lấy từ lúc xác nhận danh sách cố vấn. ‘Rất giống’ được cắt từ một cuộc thảo luận dự án. Nửa câu cuối lấy từ một cuộc nói chuyện với ban quản lý khu nhà.”

Lâm Dục Thần lại nhấn phát.

Hứa Thừa An đưa tay khép máy tính xuống.

Âm thanh lập tức im bặt.

“Ảnh chụp màn hình cũng là giả. Phiên bản giao diện phần mềm nhắn tin ra đời sau ngày được ghi trên ảnh, ảnh đại diện lấy từ tài khoản công khai. Những chuyện này anh đã tra rồi.”

“Tra rồi.”

“PDF từ trang năm trở đi đã bị thay lớp hình. Chữ ký điện tử cũng tìm được nguồn.”

Hứa Thừa An nhìn anh.

“Anh cũng nhìn ra.”

“Nhìn ra.”

“Anh biết rõ tài liệu bị cắt ghép, đội kỹ thuật cũng đã cảnh báo, nhưng cuối cùng vẫn đem nó tới hỏi tôi.”

Bàn tay Hứa Thừa An đè trên nắp máy tính.

Cách một lớp kim loại lạnh, Lâm Dục Thần vẫn cảm nhận được sức lực từ bàn tay ấy.

“Rốt cuộc anh muốn hỏi gì?”

Lâm Dục Thần ngẩng lên.

“Vì sao anh chọn tôi?”

“Câu này tôi đã trả lời rất nhiều lần. Đợi tôi từ Luân Đôn về rồi nói tiếp.”

“Bây giờ không được sao?”

“Được.”

Hứa Thừa An nhìn thẳng vào anh.

“Tôi cũng sẵn lòng nói với anh. Nhưng phải do chính miệng tôi nói, không phải để một email nặc danh trả lời thay tôi.”

Lâm Dục Thần siết lấy mép máy tính.

“Nhưng nó biết anh từng nói ‘chọn Lâm Dục Thần’. Nó còn biết bản thẩm tra kia thật sự tồn tại. Người làm giả từng tiếp xúc với tài liệu nội bộ nhà họ Hứa, thậm chí còn biết chữ ký thời đại học của anh. Không thể chuyện gì cũng chỉ dựa vào đoán.”

“Hắn lấy bốn trang tài liệu thật để chống lưng cho mười ba trang dối trá.”

“Trong lời nói dối vẫn có thể trộn thứ thật.”

“Cho nên anh tới hỏi tôi.”

“Đúng.”

“Tôi đã trả lời.”

Hơi thở Lâm Dục Thần nặng nề.

“Anh chỉ trả lời tài liệu thật hay giả.”

“Anh vẫn muốn dùng nó để thẩm tra tình cảm của tôi.”

Ngoài cửa sổ, trời đã bắt đầu sáng.

Lá cây trong sân còn đọng nước mưa từ đêm qua. Gió thổi qua, những giọt nước liên tiếp rơi xuống bậc đá.

Ngoài cổng vang lên tiếng xe chạy tới.

Đèn xe quét qua cửa kính rồi tắt.

Xe đưa Hứa Thừa An ra sân bay đã tới.

Lâm Dục Thần nhìn về phía huyền quan.

“Anh có thể đổi sang chuyến sau.”

“Đội dự án hôm nay hạ cánh. Đại diện bên bán chiều nay cũng tới.”

“Tôi chỉ cần mười phút.”

“Trước đây lần nào anh cũng nói như vậy.”

Sắc mặt Lâm Dục Thần cứng lại.

Hứa Thừa An kéo ghế, ngồi xuống đối diện anh.

“Tôi cho anh mười phút. Hỏi cho hết vấn đề thật sự của anh.”

Lâm Dục Thần nhìn chằm chằm chiếc máy tính đã khép lại.

Những thứ cuộn lên trong lồng ngực từ tối qua nghẹn cứng nơi cổ họng.

Anh thức trắng một đêm, tháo từng trang để tìm dấu vết giả mạo, truy ra nguồn của từng bức ảnh, thậm chí chỉ cần nghe cũng biết đoạn âm thanh kia đã bị cắt ghép.

Những “chứng cứ” ấy mong manh đến mức chạm nhẹ là vỡ.

Thế nhưng những mảnh vụn ấy vẫn đâm vào da thịt.

“Khi chọn tôi, anh có từng nghĩ đến Thẩm Kí Bạch không?”

“Không.”

Hứa Thừa An trả lời không chút do dự.

Mi mắt Lâm Dục Thần khẽ động.

“Ngoại hình?”

“Không.”

“Tính cách và cách xã giao?”

“Cũng không.”

“Còn loại nước hoa đó…”

“Anh lại bắt đầu rồi.”

Bàn tay trái của Hứa Thừa An khép lại bên mép bàn. Một đường gân xanh nhạt hiện lên trên mu bàn tay.

Lâm Dục Thần nghiến răng.

“Tôi chỉ muốn hỏi cho rõ.”

“Nước hoa, ảnh cũ, cách xã giao — anh đã tích cóp những thứ đó thành ‘chứng cứ’ từ lâu rồi. Email nặc danh chẳng qua chỉ sắp xếp chúng lại giúp anh.”

Hứa Thừa An nhìn anh.

“Anh nhìn ra tài liệu là giả, nhưng vẫn sẵn lòng tin kết luận của nó. Vì anh cần kết luận ấy.”

“Tại sao tôi phải tự tìm tội cho mình?”

“Vì nó khớp với cách anh nhìn chính mình.”

Môi Lâm Dục Thần trắng bệch.

“Tôi nhìn mình thế nào?”

“Ngay từ đầu anh đã cảm thấy tôi lựa chọn anh chỉ có thể xuất phát từ một sai lầm.”

“Tôi chưa từng nói vậy.”

“Anh nói rất nhiều lần rồi.”

Giọng Hứa Thừa An hạ thấp.

Chiếc máy tính nằm giữa hai người, ngăn cách cả hai bàn tay.

“Anh hỏi tôi có phải vì Thẩm Kí Bạch thích loại nước hoa đó nên mới thấy mùi trên người anh ‘thích hợp’ hay không.”

“Anh hỏi tôi có phải nhìn thấy một góc nghiêng giống nhau nên mới cho phép anh tới gần.”

“Anh còn hỏi nếu năm đó Thẩm Kí Bạch không rời đi, tôi có kết hôn với anh nữa không.”

Hứa Thừa An ngừng một nhịp.

“Hôm nay anh nhận được một tài liệu giả. Cuối cùng cũng có người đem kết luận anh vẫn muốn thấy in thành chữ, đóng chữ ký của tôi xuống rồi đưa tận tay anh.”

Ngực Lâm Dục Thần đau tức.

“Nhưng mấy tấm ảnh cũ là thật.”

“Trong ảnh là tôi dùng tay phải.”

“Anh ở bên Thẩm Kí Bạch mấy năm, suốt thời gian đó đều dùng tay phải.”

“Đúng.”

“Anh ta biết thói quen khi ấy của anh, còn biết cổ tay anh từng bị thương.”

Hứa Thừa An nhìn anh.

Chút ấm áp cuối cùng trong đáy mắt cũng chìm xuống.

“Lâm Dục Thần, anh cảm thấy điều đó chứng minh cái gì?”

“Anh ta biết con người trước kia của anh.”

“Anh ấy chỉ biết phần tôi để anh ấy nhìn thấy.”

Hứa Thừa An sửa lại.

Ngón tay Lâm Dục Thần ghì chặt mép bàn.

Hứa Thừa An giơ tay trái lên, đặt giữa hai người.

“Từ năm sáu, bảy tuổi, tôi đã bị sửa thói quen dùng tay.”

“Gia đình bắt tôi dùng tay phải, ở trường cũng vậy. Viết chữ, ăn cơm, chơi bóng, tất cả mọi thứ đều được đặt ở bên phải.”

Anh mở lòng bàn tay.

Những đường chỉ tay kéo dài từ cổ tay đến tận gốc ngón.

“Trước khi học được cách sử dụng tay phải, thứ tôi học trước tiên là rút bàn tay trái vừa vươn ra trở về.”

“Thời đại học, tôi vẫn quen dùng tay phải.”

Hứa Thừa An nói tiếp.

“Thẩm Kí Bạch đưa thứ gì cũng đặt bên phải. Tôi nhận được, dùng cũng thành thạo. Anh ấy từng thấy cổ tay tôi bị thương, từng cùng tôi tới bệnh viện, còn nhớ lời bác sĩ dặn.”

“Cho nên anh ta…”

“Anh ấy vẫn luôn cho rằng tôi thuận tay phải.”

Câu nói của Lâm Dục Thần mắc lại bên môi.

Bàn tay trái của Hứa Thừa An chậm rãi nắm lại.

“Yêu nhau ba năm, anh ấy vẫn nghĩ tôi là người thuận tay phải.”

“Làm sao có thể…”

“Rất dễ.”

Hứa Thừa An đáp.

“Cà phê đặt bên phải, tôi dùng tay phải cầm. Khi ăn, bộ đồ ăn đặt bên phải, tôi cứ thế dùng. Lúc viết mà cổ tay đau, tôi chỉ nói vết thương cũ tái phát.”

“Nếu tay trái vô thức vươn ra trước, tôi sẽ đổi sang tay phải ở giữa chừng.”

“Những động tác đó tôi đã làm hơn hai mươi năm.”

“Không ai thấy kỳ lạ.”

“Vì sao anh không nói với anh ta?”

“Khi ấy tôi cảm thấy dùng được tay phải là đủ.”

“Hai người yêu nhau ba năm.”

“Ba năm cũng không có nghĩa là nhìn thấy toàn bộ một con người.”

Tai Lâm Dục Thần ù đi.

Những bức ảnh cũ lại hiện lên trong đầu.

Hứa Thừa An cầm cà phê.

Hứa Thừa An ký tài liệu.

Hứa Thừa An đứng cạnh Thẩm Kí Bạch.

Tất cả đều dùng tay phải.

Anh vẫn luôn coi những bức ảnh ấy là bằng chứng của sự thân mật.

Hứa Thừa An đã dùng tay phải trong đoạn tình cảm đó. Thẩm Kí Bạch biết vết thương cũ, cũng hiểu cuộc sống thời đại học của anh.

Lâm Dục Thần ghép tất cả thành một quá khứ không gì phá nổi, như thể con người chân thật nhất của Hứa Thừa An đã sớm được trao cho một người khác.

Thế nhưng bàn tay trái ấy đang ở ngay trước mặt anh.

“Sau khi Thẩm Kí Bạch về nước, lần đầu đưa tài liệu cho anh… anh ta cũng đặt bên phải.”

Giọng Lâm Dục Thần căng lên.

“Anh ấy nhớ Hứa Thừa An mà mình từng biết.”

“Anh vẫn nhận.”

“Trong công việc, tôi nhận một tập tài liệu, không cần thiết phải sửa người khác.”

Lâm Dục Thần đột nhiên ngẩng đầu.

Sự mệt mỏi trong mắt Hứa Thừa An đã chìm rất sâu.

“Hôm đó anh ngồi bên kia.”

“Anh đặt cây bút ký tên ở bên trái tôi.”

Cây bút màu xanh có cái đầu cá mập há miệng.

Rẻ tiền đến mức đặt trên tầng 68 của Trung tâm Diệu Xuyên cũng có vẻ chẳng ăn nhập gì.

Khi ấy, Lâm Dục Thần chỉ cảm thấy Hứa Thừa An dùng tay trái thuận hơn, nên tiện tay đặt cây bút sang bên ấy. Anh thậm chí không cần suy nghĩ.

Sau này Trình Tễ còn nói với anh, cây bút ấy vẫn luôn nằm trên bàn làm việc của Hứa Thừa An.

“Trong tiệc trà, có người đặt rượu bên phải, anh bảo đừng bắt tôi đổi tay.”

“Khi đi công tác ở Nghe Triều Loan, thuốc và nước anh cũng đặt ở bên trái.”

Hứa Thừa An nhìn anh.

“Tất cả những chuyện ấy đều là anh tự mình trải qua.”

Môi Lâm Dục Thần động mấy lần.

“Cũng có thể là vì sau khi chia tay anh ta, thói quen của anh mới thay đổi.”

“Anh còn muốn tự đẩy mình trở về đó sao?”

Lâm Dục Thần sững lại.

Hứa Thừa An nhìn anh. Sự tức giận bị kìm nén cuối cùng cũng lọt ra trong giọng nói.

“Trước khi Thẩm Kí Bạch về nước, anh ấy thậm chí còn không biết hiện tại tôi quen dùng tay nào.”

Phòng ăn yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng nước nhỏ trong sân.

“Anh vẫn luôn hỏi mình giống anh ấy đến mức nào.”

Hứa Thừa An giơ tay, đầu ngón tay chạm vào nắp máy tính.

“Điểm hai người khác nhau nhất, ngày nào cũng bày ngay trước mắt chúng ta.”

Hơi thở Lâm Dục Thần rối loạn.

“Anh ấy đặt đồ bên phải, tôi phối hợp.”

Hàm Hứa Thừa An siết chặt.

“Anh đặt đồ sang bên trái. Sau đó, ở trước mặt anh, tôi mới dần dùng tay trái tự nhiên hơn.”

“Tôi vẫn tưởng anh để ý chính là tôi.”

“Tôi thật sự để ý anh.”

“Rồi anh quay đầu tính tất cả vào phần của Thẩm Kí Bạch.”

Câu nói ấy rơi xuống.

Chút huyết sắc cuối cùng trên mặt Lâm Dục Thần cũng biến mất.

Hứa Thừa An lấy danh sách nhân sự công tác bên cạnh bàn ra.

Góc trái tờ giấy vẫn còn một nếp gấp — dấu vết mấy ngày trước khi ngón tay Lâm Dục Thần đè lên tên Thẩm Kí Bạch.

“Anh đổi nước hoa của chính mình rồi tính nó cho anh ấy.”

“Anh lấy ngoại hình và cách nói chuyện của mình cũng tính cho anh ấy.”

“Bây giờ ngay cả việc tôi dùng tay trái, anh cũng muốn nhét ngược trở lại đoạn quá khứ kia.”

“Tôi không nghĩ như vậy.”

“Anh đã làm như vậy.”

“Hứa Thừa An, tôi chỉ…”

“Đừng nói ‘chỉ là’ nữa.”

Hứa Thừa An đứng bật dậy.

Chân ghế cọ mạnh xuống sàn, tạo ra một tiếng chói tai.

“Email nặc danh xuất hiện đúng lúc anh muốn xác nhận điều đó nhất.”

“Nó làm giả tài liệu, cắt ghép ghi âm, lấy bốn trang tài liệu thật ép anh tin mười ba trang phía sau.”

“Anh nhìn ra từng chỗ giả mạo.”

“Cuối cùng anh vẫn mang nó tới trước mặt tôi.”

Hứa Thừa An nhìn anh.

“Anh hỏi trang nào là thật, nhưng trong lòng lại đang chờ tôi trả lời — trang thứ năm.”

Trang thứ năm viết cấp độ đề xuất.

Viết giống nhau.

Viết bớt phiền.

Viết chi phí thích nghi thấp.

Lâm Dục Thần nhìn anh.

“Nếu tôi thật sự tin email đó, tôi đã không tra suốt một đêm.”

“Anh tra cả đêm chỉ để tìm một chỗ đủ thật.”

Hơi thở Lâm Dục Thần nghẹn lại.

“Anh nhìn ra dấu vết ghép nối, hết lần này đến lần khác mở nó lên xem, cuối cùng vẫn mang tới hỏi tôi.”

Hứa Thừa An hỏi:

“Vì sao?”

Tay Lâm Dục Thần dừng trên máy tính.

“Bởi vì tôi…”

Phần còn lại mắc nghẹn trong cổ họng, không thể bật ra.

Hứa Thừa An đưa tay lấy máy tính.

Lâm Dục Thần theo bản năng đẩy nó sang bên trái.

Động tác nhanh hơn cả suy nghĩ.

Mé máy tính vừa vặn rơi vào lòng bàn tay trái của Hứa Thừa An, chính xác như mọi lần anh đưa bút, đưa nước, đưa thuốc.

Hai người đồng thời nhìn về bàn tay ấy.

Ngón tay Lâm Dục Thần cứng lại trên mặt bàn.

Hứa Thừa An cầm máy tính lên.

“Anh vẫn luôn phân biệt được.”

Cổ họng Lâm Dục Thần như nghẹn đầy cát.

“Thừa An…”

“Đừng gọi tôi như vậy.”

Hứa Thừa An xoay người đi lấy hành lý.

Ngoài huyền quan vang lên chuông cửa.

Trình Tễ đã tới.

Lâm Dục Thần đuổi theo ra phòng khách, nắm lấy tay kéo vali.

“Chờ một chút.”

Hứa Thừa An nhìn anh.

“Buông ra.”

“Tôi tin anh.”

“Báo cáo là giả, đoạn ghi âm cũng giả. Thẩm Kí Bạch chỉ biết anh thuận tay phải.”

Lâm Dục Thần nói gấp.

“Tôi nghe rõ rồi.”

“Nghe rõ và tin tưởng còn cách nhau rất xa.”

“Tôi sẽ làm được.”

“Anh lại đang bảo đảm.”

Bàn tay Lâm Dục Thần trên cán vali siết mạnh.

“Vậy anh muốn tôi phải làm thế nào?”

Vừa dứt lời, sự tức giận trên gương mặt Hứa Thừa An bỗng tan đi.

Chỉ còn lại vẻ mệt mỏi nặng nề.

Lâm Dục Thần cũng nghe rõ chính mình vừa nói gì.

Ba ngày trước, Hứa Thừa An đã bảo anh tự suy nghĩ.

Vài tiếng trước, anh còn tự nhắc bản thân tài liệu này là giả.

Vậy mà Hứa Thừa An vừa xuống lầu, anh đã lập tức đẩy máy tính sang trước mặt đối phương.

“Tôi lại đang hỏi anh đáp án.”

Lâm Dục Thần nhận ra.

Bàn tay anh chậm rãi buông khỏi cần kéo.

Cán vali bật trở lại, vang lên một tiếng rất nhỏ.

Trình Tễ đứng ngoài cửa, ánh mắt lướt qua hai người trong phòng khách.

“Hứa tổng, không còn nhiều thời gian ra sân bay. Có cần đổi sang chuyến sau không?”

“Không cần.”

Hứa Thừa An đáp.

“Đi bây giờ.”

Trình Tễ bước tới nhận vali.

Hứa Thừa An giao hành lý cho cậu.

Lâm Dục Thần nghiêng người nhường lối.

“Trong máy tính có toàn bộ email gốc và phụ kiện hoàn chỉnh. Đội an toàn thông tin đã lưu mẫu, việc truy nguồn vẫn đang tiếp tục.”

“Chuyển toàn bộ cho Trình Tễ.”

Hứa Thừa An nói.

“Chuyện email nặc danh trước mắt đừng để nhà họ Lâm nhúng tay vào.”

“Được.”

Hứa Thừa An khoác áo, đi tới cửa.

Lâm Dục Thần nhìn bóng lưng anh.

“Khi anh từ Luân Đôn về… anh vẫn sẽ nói cho tôi biết vì sao anh chọn tôi chứ?”

Bàn tay Hứa Thừa An vịn lên khung cửa.

Bước chân dừng lại.

Ánh sáng ban mai từ sân trải vào huyền quan, chiếu lên bàn tay trái đang đặt trên khung cửa.

Năm ngón tay thon dài hơi cong lại. Nơi cổ tay lộ ra một đoạn sẹo cũ đã nhạt màu.

“Sẽ.”

Hứa Thừa An nói.

“Với điều kiện anh thật sự chịu nghe câu trả lời của tôi.”

Lâm Dục Thần nhìn anh.

“Tôi chịu.”

“Đừng lại cầm một email tới chất vấn tôi.”

“Sẽ không.”

Hứa Thừa An không đáp lại lời bảo đảm ấy.

Giọng Lâm Dục Thần khàn đi.

“Anh còn cho tôi tiễn ra xe không?”

“Có Trình Tễ rồi.”

“Tôi chỉ tiễn đến cạnh xe.”

Hứa Thừa An quay sang.

“Anh lại muốn làm gì?”

“Tôi muốn nhìn anh đi.”

Lâm Dục Thần nói.

“Câu này chỉ nói cảm giác của tôi, không cần anh phải chứng minh điều gì.”

Hứa Thừa An nhìn anh một lát rồi bước ra ngoài trước.

Lâm Dục Thần theo xuống bậc thềm.

Đọc truyện tại website Meomeoteam.site hoặc tìm kiếm Meomeoteam truyện chữ để ủng hộ bộ truyện nhé.

Sau cơn mưa, sân vẫn còn ẩm.

Chiếc xe đỗ dưới bóng cây, thân xe phủ một lớp nước mỏng sáng lên dưới trời sớm.

Trình Tễ cất hành lý xong, mở cửa ghế sau.

Hứa Thừa An ngồi vào xe.

Lâm Dục Thần đứng bên ngoài, một tay chống trên mép cửa.

“Đến nơi nhắn tôi một tiếng.”

“Lịch trình cập nhật sẽ gửi cho anh.”

“Chỉ cần giờ cất cánh và giờ hạ cánh.”

Hứa Thừa An ngước lên.

“Những nội dung khác thuộc về công việc.”

Lâm Dục Thần nói.

Hứa Thừa An thu ánh mắt.

“Được.”

Lâm Dục Thần buông tay khỏi cửa xe.

Trình Tễ đóng cửa.

Chiếc xe chạy dọc con đường trước sân, vòng qua bức tường cây rồi nhanh chóng biến mất khỏi cổng Vân Lộc Loan.

Lâm Dục Thần đứng nguyên dưới bậc thềm rất lâu.

Một giọt nước từ lá cây rơi xuống, làm ướt một mảng nhỏ trên tay áo.

Hơi lạnh chậm rãi thấm qua lớp vải.

Căn nhà và khoảng sân rộng lớn lúc này chỉ còn lại một mình anh.

Prev
Manga Info

Comments for chapter "chương 50"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 360 16 giờ trước
Chương 359 16 giờ trước
Anh ấy nói tôi là hắc liên hoa
Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa
Chương 265 END Tháng 8 14, 2026
Chương 264 Tháng 8 14, 2026
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Chương 128 - END Tháng 9 4, 2026
Chương 127 Tháng 9 4, 2026
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Chương 77 End Tháng 8 11, 2026
Chương 76 Tháng 8 11, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Chương 121 - END Tháng 9 6, 2026
Chương 120 Tháng 9 6, 2026
SƯ TÔN, ĐỒ ĐỆ CỦA NGƯỜI KHÔNG NGOAN NỮA
SƯ TÔN, ĐỒ ĐỆ CỦA NGƯỜI KHÔNG NGOAN NỮA
Chương 103 - END Tháng 9 1, 2026
Chương 102 Tháng 9 1, 2026

Truyện cùng thể loại

Kẻ Điên Độc Hành, Lũ Điên Tụ Hội [Vô Hạn]
Kẻ Điên Độc Hành, Lũ Điên Tụ Hội [Vô Hạn]
Tháng 9 17, 2026
LỰC HÚT TRIỀU TỊCH
LỰC HÚT TRIỀU TỊCH
Tháng 9 17, 2026
Một sợi hồng trần
Một Sợi Hồng Trần
Tháng 8 17, 2026
Xuyên Vào Liêu Trai Suýt Thành Tân Lang Của Hồ Yêu
Xuyên Vào Liêu Trai: Suýt Thành Tân Lang Của Hồ Yêu
Tháng 9 12, 2026
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ