Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • ĐAM MỸ
  • ĐAM MỸ NGƯỢC
  • ĐAM MỸ SỦNG
  • TRUYỆN HOÀN
  • SINH TỬ VĂN
  • XUYÊN KHÔNG
  • NAM GIẢ NỮ
  • Xem thêm
    • THANH XUÂN VƯỜN TRƯỜNG
    • GIỚI GIẢI TRÍ
    • Gương vỡ lại lành
    • THANH MAI TRÚC MÃ
    • HÀO MÔN THẾ GIA
    • NIÊN THƯỢNG
Đăng nhập Đăng ký
  • ĐAM MỸ
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Next

TẦN SỐ CỘNG HƯỞNG BẤT THƯỜNG - CHƯƠNG 1

  1. Home
  2. TẦN SỐ CỘNG HƯỞNG BẤT THƯỜNG
  3. CHƯƠNG 1 - MÁY ĐO DECIBEL LÚC 8 GIỜ 30 SÁNG
Next

CHƯƠNG 1: MÁY ĐO DECIBEL LÚC 8 GIỜ 30 SÁNG
Tấm biển gỗ long não treo trước cửa xưởng của tôi ghi rõ năm chữ bằng nét bút lông phượng múa rồng bay: Mộc Hương Cụ – Phục Chế Đồ Cổ.

Phía dưới còn có một dòng chữ nhỏ do chính tay tôi đục bằng đinh: Giờ làm việc: 8:30 sáng đến 6:00 tối. Xin đừng làm phiền lúc nghỉ ngơi.

Đúng 8 giờ 30 phút 00 giây sáng thứ Hai, tôi vừa nhấp một ngụm trà hoa cúc nóng, tay trái cầm chiếc bào gỗ Thụy Điển bằng thép không gỉ, tay phải giữ chặt khối gỗ đàn hương đỏ đang cần gọt giũa cho mặt tủ chè thời Dân Quốc, thì tiếng chuông cửa kêu lên.

Không phải tiếng “đinh đang” thả thấu thanh thoát của chuông gió, mà là một tiếng gõ cửa cộc lốc, nhịp nhàng đúng ba tiếng, khoảng cách giữa các tiếng đập chính xác đến mức như được lập trình bằng đồng hồ nguyên tử.

Tôi buông chiếc bào gỗ, vặn mở cánh cửa gỗ bức bún màu nâu trầm.

Đứng trước mặt tôi là một người đàn ông cao chót vót. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng tắp không một nếp gấp, quần tây xám tro ôm trọn đôi chân dài miên man, trên sống mũi cao thẳng là chiếc kính gọng kim loại titan cực mỏng. Bàn tay anh ta thon dài, trắng trẻo, khớp xương rõ ràng — một đôi tay sinh ra để chơi piano hoặc cầm dao phẫu thuật, hoàn toàn lệch tông với con hẻm gạch xám cũ kỹ thấm đượm hơi thở sinh hoạt này của khu Tĩnh An.

“Chào cậu. Tôi là Kỷ Dịch, người mới chuyển đến căn hộ 201 ngay phía trên xưởng của cậu vào ngày hôm qua.”

Giọng nói của anh ta trầm ấm, từ tính, âm vực cực kỳ tròn trịa. Nếu như tôi không nhìn thấy thứ anh ta đang cầm trên tay trái, có lẽ tôi đã nghĩ đây là một người mẫu nam đi lạc vào xưởng gỗ.

Nhưng trên tay trái của anh ta là một chiếc máy màu đen có màn hình LCD đang nhấp nháy chữ số màu xanh lục sáng rực.

“Chào anh Kỷ,” Tôi chớp mắt, quét mắt nhìn chiếc máy, “Anh cần phục chế ghế tựa hay bàn trang điểm?”

“Tôi không cần phục chế đồ đạc,” Kỷ Dịch bình tĩnh đưa chiếc máy ra trước mặt tôi. “Tôi đến đây để thông báo: Hành vi bào gỗ của cậu vừa tạo ra mức cường độ âm thanh là 58,4 Decibel.”

Tôi ngẩn người: “Hả?”

“Theo Quy chuẩn Kỹ thuật Quốc gia về Môi trường Âm thanh đối với khu vực dân cư hỗn hợp thương mại,” Anh ta đẩy nhẹ gọng kính, cất giọng đều đều như đang đọc luận án tiến sĩ, “Mức giới hạn tiếng ồn cho phép vào ban ngày là 55 Decibel. Việc cậu sử dụng công cụ cơ học bào gỗ thủ công tạo ra âm thanh tần số dao động từ 2000 đến 4000 Hertz, vượt ngưỡng chịu đựng tối ưu của màng nhĩ con người trong trạng thái làm việc tĩnh là 18,4%.”

Tôi nhìn con số 58,4 trên màn hình, rồi lại nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của gã hàng xóm mới.

Mặt trời Thượng Hải buổi sáng chiếu qua tán cây ngô đồng, hắt lên gọng kính của anh ta một vệt sáng lạnh lẽo.

“Anh Kỷ này,” Tôi mỉm cười, khoanh tay dựa lưng vào khung cửa, “Bây giờ là 8 giờ 32 phút sáng. Luật quy định giờ được phép thi công hoặc làm việc gây tiếng ồn nhẹ trong khu dân cư là từ 8 giờ sáng. Thêm nữa, tôi dùng bào tay, không phải máy cưa công nghiệp.”

“Vấn đề không phải là thời gian, mà là tần số,” Kỷ Dịch đáp lại không một chút bối rối. Anh ta rút từ túi áo sơ mi ra một tờ giấy A4 được in cẩn thận, gấp làm ba ngăn nắp. “Đây là bản phân tích phổ âm thanh tôi vừa đo được trong 10 phút qua tại sàn nhà tầng 2. Cấu trúc trần nhà cũ của tòa nhà này bằng gỗ ép phủ thạch cao, có hệ số truyền âm cực kỳ cao. Tiếng bào của cậu… giống như một lưỡi dao mỏng cắt trực tiếp vào màng nhĩ của tôi.”

Tôi nhận lấy tờ giấy A4. Trên đó là những biểu đồ hình sóng dày đặc, kèm theo các đường cong phân tích âm học phức tạp đến mức tôi tưởng mình đang đọc sơ đồ phóng tên lửa vũ trụ.

“Anh làm nghề gì vậy?” Tôi rốt cuộc không kìm được sự tò mò.

“Tôi là kỹ sư âm học công trình.” Kỷ Dịch trả lời ngắn gọn.

“À…” Tôi gật gù, nhét lại tờ giấy vào tay anh ta, “Kỹ sư Kỷ này, tôi rất thông cảm cho màng nhĩ nhạy cảm của anh. Nhưng đây là xưởng làm việc của tôi, tôi đã thuê ở đây 4 năm rồi. Nếu anh muốn yên tĩnh tuyệt đối 0 Decibel, tôi thành thật khuyên anh nên chuyển vào phòng thu cách âm hoặc… nghĩa trang thành phố.”

Khóe môi Kỷ Dịch khẽ giật một cái. Đôi mắt sau tròng kính nheo lại nhìn tôi, ánh mắt ấy không hẳn là giận dữ, mà giống như một nhà khoa học đang nhìn một sinh vật kỳ lạ không tuân theo quy luật vật lý.

“Cậu Chu, sự hợp tác của hàng xóm là nền tảng của một xã hội văn minh,” Anh ta nói, giọng vẫn giữ đúng một tông độ chuẩn mực. “Tôi không yêu cầu cậu ngừng làm việc. Tôi đề xuất giải pháp: Cậu có thể dán miếng cao su xốp giảm chấn dưới chân bàn làm việc, đồng thời đổi lưỡi bào sang góc nghiêng 35 độ để giảm ma sát tần số cao.”

Tôi suýt chút nữa thì phì cười thành tiếng. Thay đổi góc bào gỗ 35 độ? Gã này nghĩ đục đẽo gỗ là lập trình phần mềm đấy à? Nghệ thuật phục chế đồ cổ dựa vào cảm giác của đôi tay và thớ gỗ, làm sao có chuyện đập thước đo góc vào đây?

“Để tôi suy nghĩ đã nhé.” Tôi mỉm cười lịch sự, lùi lại một bước rồi nhanh tay kéo cánh cửa gỗ đóng lại. “Chúc anh Kỷ một ngày làm việc 0 Decibel vui vẻ!”

“Cậu Chu—”

Cạch.

Cánh cửa gỗ khép chặt, ngăn cách khuôn mặt nghiêm túc của vị kỹ sư âm thanh ở bên ngoài.

Tôi hít một hơi thật sâu, lắc đầu cảm thán. Cả khu hẻm này từ bác bán bánh bao ở đầu ngõ đến chị Mai chủ nhà ai nấy đều xởi lởi, tự nhiên ở đâu lòi ra một gã nam thần khoác áo Blouse trắng tâm thần như thế này chứ?

Tôi quay lại bàn làm việc, cầm chiếc bào gỗ lên. Nhưng không hiểu sao, khi lưỡi thép chạm vào mặt gỗ đàn hương, trong đầu tôi lại hiện lên con số “58,4 Decibel” và biểu đồ hình sóng của gã tầng trên.

Tôi hừ nhẹ một tiếng, cố tình hạ thấp lực tay, miết một đường dài thật mượt mà.

Sạc… sạc… sạc…

Tiếng gỗ bóc ra mỏng dính như dải lụa, thơm phức mùi hương trầm cổ kính. Đây rõ ràng là thứ âm thanh nghệ thuật điềm tĩnh nhất trên đời này, gã đó đúng là không biết thưởng thức!

11 giờ đêm.

Sau một ngày làm việc mệt nhoài với ba chiếc ghế tựa thời Thanh và một cái khung gương chạm khắc hoa mẫu đơn, tôi tắm rửa sạch sẽ, leo lên chiếc giường đơn ở căn phòng nhỏ phía sau xưởng.

Thói quen nhiều năm qua của tôi trước khi ngủ là mở ứng dụng phát thanh và bật kênh phát thanh thiên nhiên mà tôi yêu thích nhất: “Thính Âm”.

Chủ kênh này là một nhân vật cực kỳ bí ẩn trên mạng. Kênh không hề có lời thoại, không có âm nhạc nền, chỉ duy nhất tải lên những đoạn thu âm tiếng động thực tế chất lượng cực cao: Tiếng mưa rơi trên mái tôn cũ ở Giang Nam, tiếng tuyết rơi trên cành thông ở Trường Bạch, hay tiếng sóng biển vỗ vào rạn san hô lúc rạng sáng.

Đeo chiếc tai nghe vào, tiếng mưa rơi tí tách nhẹ nhàng như rót vào tâm trí, xóa tan mọi mệt mỏi của một ngày đục đẽo. Giọng điệu mưa trong đoạn thu âm này chân thật đến mức tôi có thể cảm nhận được từng giọt nước bắn lên mặt đất.

“Đúng là đẳng cấp của bậc thầy âm thanh,” Tôi thở dài ngẫm nghĩ, nhắm mắt lại hưởng thụ. “So với vị kỹ sư cứng nhắc tầng trên kia, người chủ kênh này mới thực sự là người hiểu được linh hồn của âm thanh.”

Cùng lúc đó, tại căn hộ 201 ngay phía trên đầu tôi.

Kỷ Dịch đang ngồi trước hệ thống máy tính ba màn hình chuyên dụng. Anh vừa tháo chiếc tai nghe cách âm cao cấp Bose ra, thở dài thượt.

Dù căn hộ của anh đã được dán thêm một lớp thảm cách âm đắt tiền trên sàn, nhưng ký ức thính giác về tiếng bào gỗ nhịp nhàng ban sáng vẫn quanh quẩn trong đầu anh. Kỳ lạ ở chỗ, thứ âm thanh tần số cao mà anh vốn cực kỳ căm ghét lại không hề gây ra cơn đau đầu quen thuộc. Mức 58,4 Decibel đó… hình như có một nhịp điệu kỳ lạ nào đó rất ổn định.

Kỷ Dịch bật máy tính bảng, mở ứng dụng livestream nội dung thư giãn ngủ ngon.

Anh bấm vào mục theo dõi duy nhất của mình: Kênh ASMR có tên “Mộc Bào”.

Màn hình hiển thị góc quay riêng biệt vào đôi tay thon dài, có vài vết sẹo nhỏ đang tỉ mỉ gọt giũa một khối gỗ đàn hương. Không thấy mặt streamer, chỉ có tiếng bào gỗ sạc… sạc… nhịp nhàng, êm ái phát ra qua màng loa cao cấp.

Kỷ Dịch nheo mắt nhìn khối gỗ đàn hương trên màn hình livestream.

Hình dáng khối gỗ đó… vệt nứt nhẹ ở góc trái… sao trông giống hệt khối gỗ mà gã thợ mộc trẻ tuổi ở tầng dưới cầm lúc sáng thế nhỉ?

Anh đẩy gọng kính, vặn to âm lượng tai nghe, chăm chú nhìn đôi tay lanh lợi đang di chuyển trên màn hình.

“Không thể nào,” Kỷ Dịch tự giễu lắc đầu, lầm bầm một mình trong phòng tối. “Một người có gu âm thanh có nhịp điệu tuyệt vời như streamer Mộc Bào làm sao có thể là gã hàng xóm thiếu hợp tác, coi thường chỉ số Decibel ở tầng dưới được?”

Anh nhẹ nhàng thả một món quà cao cấp trị giá 1000 Tệ vào khung chat livestream của Mộc Bào với lời nhắn ngắn gọn từ tài khoản ID Silence_3000:

【Cảm ơn âm thanh bào gỗ tối nay. Nhịp điệu rất chuẩn xác.】

Dưới tầng 1, Chu Vĩ đang vừa nghe tiếng mưa rơi của Thính Âm vừa chuẩn bị chìm vào giấc ngủ thì điện thoại reo thông báo từ ứng dụng livestream.

Cậu liếc mắt nhìn màn hình: “Người dùng Silence_3000 vừa tặng bạn một Lâu Đài Băng Giá!”

Chu Vĩ mỉm cười, vỗ vỗ gối: “Đúng là vị kim chủ tốt bụng. Đêm nay lại có thể ngủ ngon rồi.”

Ngoài cửa sổ, gió đêm Thượng Hải thổi qua những tán cây ngô đồng, xạc xào hòa cùng tiếng thở đều đặn của hai con người sống cách nhau đúng một trần nhà gỗ cũ.

Next

Comments for chapter "CHƯƠNG 1"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
BÌA TRUYỆN MÀU SẮC KHÔNG CÓ GIỚI TÍNH
Màu Sắc Không Có Giới Tính
Chương 10 End Tháng 7 31, 2026
Chương 9 Tháng 7 31, 2026
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
CHƯƠNG 17 Tháng 7 29, 2026
CHƯƠNG 16 Tháng 7 29, 2026
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Hố Đen Của Kiến Trúc Sư
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Hố Đen Của Kiến Trúc Sư
Chương 20 Tháng 7 31, 2026
Chương 19 Tháng 7 31, 2026
TRẪM VÔ CỐ NHÂN
TRẪM VÔ CỐ NHÂN
Chương 3 Tháng 7 31, 2026
Chương 2 Tháng 7 31, 2026
TẦN SỐ CỘNG HƯỞNG BẤT THƯỜNG
TẦN SỐ CỘNG HƯỞNG BẤT THƯỜNG
CHƯƠNG 3 1 giờ trước
CHƯƠNG 2 1 giờ trước

Truyện cùng thể loại

TRẪM VÔ CỐ NHÂN
TRẪM VÔ CỐ NHÂN
Tháng 7 31, 2026
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Hố Đen Của Kiến Trúc Sư
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Hố Đen Của Kiến Trúc Sư
Tháng 7 31, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Tháng 7 31, 2026
BÌA TRUYỆN MÀU SẮC KHÔNG CÓ GIỚI TÍNH
Màu Sắc Không Có Giới Tính
Tháng 7 31, 2026
  • ĐAM MỸ
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ