Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • ABO
  • Thanh xuân vườn trường
  • Niên hạ công
  • Truy thê
  • Xuyên không
Đăng nhập Đăng ký
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

NẤM NHỎ THÀNH TINH, ĐƯỢC ANH NUÔNG CHIỀU - chương 18

  1. Home
  2. NẤM NHỎ THÀNH TINH, ĐƯỢC ANH NUÔNG CHIỀU
  3. chương 18 - nấm muốn đi du lịch
Prev
Next

chương 18 nấm muốn đi du lịch

Cuối cùng, chỉ có Phương Ngọc một mình trở về biệt thự. Thượng Thanh Lan đi được nửa đường thì nhận một cuộc điện thoại, sau đó xuống xe ở công ty.

Phương Ngọc ngủ một giấc ngắn trên đường. Đến khi về tới biệt thự, cậu đã không còn buồn ngủ nữa. Vừa mở điện thoại, cậu đã nhìn thấy tin nhắn Thượng Thanh Lan gửi tới.

[ Còn buồn ngủ không? Có cần tôi nói với Dương Nham hôm nay tạm thời không học không? ]

Phương Ngọc vội vàng gõ chữ:

[ Không cần, tôi không buồn ngủ nữa, hơn nữa tôi phải học hành chăm chỉ. ]

Trước đó, Thượng Thanh Lan từng nói với Phương Ngọc có thể thử dùng pinyin để gõ chữ trên điện thoại, vừa luyện gõ vừa luyện chữ.

Tối qua, anh đã dạy cậu cách sử dụng. Hôm nay Phương Ngọc lập tức bắt tay vào thực hành.

Thượng Thanh Lan nhìn dòng chữ đầy lỗi chính tả Phương Ngọc gửi tới, bật cười rồi gõ lại cho cậu.

Phương Ngọc nhìn thấy, lập tức lấy sổ ra ghi nhớ.

—

Buổi tối, Thượng Thanh Lan về đến nhà.

Trên tay anh còn cầm một bó hoa hồng xanh phủ sương.

Lúc bước vào, Phương Ngọc đang ngồi chờ bên bàn ăn.

Nhìn thấy người đàn ông đi vào, trên tay còn ôm một bó hoa màu xanh nổi bật, Lưu quản gia cũng không khỏi mỉm cười.

Thượng tổng vậy mà cũng có ngày cây vạn tuế nở hoa.

Chỉ thấy Thượng Thanh Lan đi tới bên cạnh Phương Ngọc, đưa bó hoa cho cậu.

“Cho cậu.”

Lưu quản gia: “…”

Ồ.

Hóa ra là tặng Tiểu Phương?

Thượng tổng thật sự thích Tiểu Phương rồi sao?

Phương Ngọc ngẩn ra một chút, sau đó nhận lấy.

“Cảm ơn.”

Cậu nhìn bó hoa trong lòng.

Màu xanh giống hệt màu của tóc mình.

Cậu rất thích.

“Thích không?”

Đây là lần đầu tiên trong đời Thượng Thanh Lan tặng hoa cho người khác. Trên mặt anh thoáng hiện vẻ căng thẳng.

“Thích.”

Phương Ngọc đáp, nhưng vẫn không hiểu tại sao anh lại đột nhiên tặng hoa cho mình.

Sau khi ngắm một lúc, Thượng Thanh Lan bảo Phương Ngọc đặt hoa sang bên cạnh rồi cùng nhau ăn cơm.

Vị trí của hai người vốn cách nhau hai ghế trống.

Hôm nay chẳng biết vì sao, Thượng Thanh Lan lại ngồi ngay bên cạnh Phương Ngọc.

Phương Ngọc liếc anh mấy lần.

Cậu nhớ có một lần trước đây, lúc ăn cơm Thượng Thanh Lan cứ liên tục chen sang phía mình, cuối cùng hai chân còn chạm vào nhau.

Mặc dù đã lâu rồi chuyện đó không xảy ra, Phương Ngọc vẫn không khỏi cảnh giác.

Thượng Thanh Lan nhận ra ánh mắt của cậu.

“Có chuyện gì?”

Phương Ngọc lắc đầu.

Ăn cơm xong, Phương Ngọc ngả người trên ghế, đưa tay lau khóe môi vì tưởng rằng mình vừa dính thứ gì đó.

Thượng Thanh Lan nhìn dáng vẻ của cậu, khóe mắt mang ý cười.

Anh nghĩ, sau này nếu hai người kết hôn, có lẽ cũng sẽ như thế này.

Bảo bảo thật đáng yêu.

Đột nhiên, Phương Ngọc cảm thấy có thứ gì đó chạm vào tóc mình, hơi ngứa.

Cậu quay sang nhìn Thượng Thanh Lan.

“Trên tóc cậu có gì đó. Để tôi xem.”

Nghe vậy, Phương Ngọc lập tức nghiêng đầu về phía anh.

Ban nãy Thượng Thanh Lan nhìn thấy trên tóc cậu có một thứ màu xanh, còn tưởng Phương Ngọc vô tình dính phải thứ gì đó.

Anh nhẹ nhàng vén phần tóc bên ngoài lên, định lấy thứ kia xuống.

Nhưng rồi anh nhận ra—

Thứ màu xanh kia lại chính là tóc của Phương Ngọc.

Mái tóc vốn đen nhánh, mềm mại của cậu vậy mà đã mọc ra một phần màu xanh.

Thượng Thanh Lan có chút không dám tin.

Anh xác nhận lại một lần nữa rồi mới nói:

“Tóc cậu có một phần nhỏ biến thành màu xanh.”

Phương Ngọc cũng lộ vẻ không thể tin nổi.

Cậu nhờ Thượng Thanh Lan chụp cho mình một tấm ảnh.

Trên ảnh có thể thấy rõ một phần tóc bên trong đã biến thành màu xanh. Vì nằm sâu phía trong nên chỉ lộ ra một chút.

Phương Ngọc phóng to bức ảnh, miệng lẩm bẩm:

“Tại sao tóc lại biến thành màu xanh nhỉ?”

Đột nhiên, cậu nhớ ra.

Mình vốn là một cây nấm màu xanh.

Nấm xanh thành tinh rồi biến thành người, vậy tóc mọc thành màu xanh cũng chẳng có gì lạ.

Chỉ là tại sao đến bây giờ mới xuất hiện thì Phương Ngọc không biết.

“Có cần tới bệnh viện kiểm tra không?”

Thượng Thanh Lan đề nghị.

Tóc đột nhiên đổi màu, chắc chắn phải có nguyên nhân.

“Không cần!”

Phương Ngọc lập tức từ chối.

Cậu đã không còn là cây nấm ngốc nghếch nữa.

Bệnh viện có rất nhiều thiết bị tiên tiến.

Nhỡ đâu kiểm tra ra cậu là nấm tinh thì sao?

Trong rất nhiều tiểu thuyết chẳng phải đều viết như vậy sao? Một khi thân phận yêu quái bị phát hiện, người ta sẽ lập tức bắt lại, đưa vào phòng thí nghiệm nghiên cứu.

Cậu không muốn!

Thượng Thanh Lan không ngờ phản ứng của Phương Ngọc lại lớn đến vậy.

Anh kiên nhẫn hỏi:

“Nhỡ cậu bị bệnh thì sao?”

“Không đâu.”

Phương Ngọc khẳng định chắc nịch.

Thượng Thanh Lan nhìn vẻ mặt bướng bỉnh của cậu, im lặng vài giây rồi dịu giọng:

“Vì sao cậu không muốn tới bệnh viện?”

“Tóc đột nhiên mọc màu xanh không phải chuyện thường gặp. Kiểm tra một chút cũng yên tâm hơn.”

Phương Ngọc biết Thượng Thanh Lan chỉ muốn tốt cho mình.

Nhưng chuyện này không thể nói ra.

Cậu đành mập mờ đáp:

“Tóc màu xanh là truyền thống của nhà tôi, không có gì đâu. Anh không cần lo.”

Nếu thật sự là truyền thống gia đình, vậy đáng lẽ ngay khi nhìn thấy tóc mình biến thành màu xanh, Phương Ngọc đã phải nói với anh.

Nhưng rõ ràng chính cậu cũng rất bất ngờ.

Thượng Thanh Lan hiểu rằng Phương Ngọc đang giấu mình chuyện gì đó.

Anh cảm thấy không vui.

Nếu mình là người thân thiết nhất với Phương Ngọc, vậy đáng lẽ cậu phải nói cho mình biết mọi chuyện.

Sau chuyện đó, Phương Ngọc vẫn thấp thỏm mất mấy ngày.

Mỗi tối về phòng trọ, cậu đều phải đứng trước gương kiểm tra.

May mà không mọc thêm nữa.

—

Một tháng nhanh chóng trôi qua.

Cuối cùng, Phương Ngọc cũng từ nhân viên thời vụ trở thành nhân viên chính thức.

Điều khiến cậu vui nhất là tiền lương một ngày của mình đã lên tới một nghìn tệ.

Tại biệt thự, Vu Chung đưa cho Phương Ngọc một bản hợp đồng.

“Tiểu Phương, ký tên vào đây.”

Khác với trước kia, chữ Phương Ngọc viết đã đẹp hơn rất nhiều, tư thế cầm bút cũng không còn kỳ quặc nữa.

Vu Chung nhìn sự thay đổi của cậu, trong lòng càng thêm khâm phục Thượng tổng.

Thượng Thanh Lan nhìn Phương Ngọc ký hợp đồng, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.

Phương Ngọc còn nhỏ, lại chưa hiểu rõ chuyện tình cảm.

Nếu theo đuổi quá trực tiếp, rất có thể sẽ khiến cậu sợ.

Vì vậy, anh chỉ có thể dùng cách mưa dầm thấm lâu, giữ Phương Ngọc ở bên cạnh mình, để cậu dần dần quen với sự tồn tại của anh.

Mà hợp đồng chính là cách ràng buộc tốt nhất.

Trong đó có một điều khoản gần như bá đạo:

Trong vòng ba năm, bên B chỉ được làm việc cho bên A. Nếu vi phạm, bên B phải bồi thường cho bên A năm triệu tệ.

Ba năm.

Vậy là đủ rồi.

Sau khi ký xong, Thượng Thanh Lan cầm phần hợp đồng của mình lên.

“Đi thay một bộ quần áo màu tối rồi quay lại đây chụp ảnh.”

Phương Ngọc khó hiểu nhìn anh.

Thượng Thanh Lan chậm rãi giải thích:

“Chụp ảnh nhân viên.”

Phương Ngọc đứng dậy, đi vào phòng thay quần áo.

Ở đây đã có sẵn quần áo của cậu.

Cứ vài ngày Phương Ngọc lại nhận được quần áo mới do Thượng Thanh Lan mua. Phòng trọ không còn chỗ để, nên cậu đã để một phần quần áo lại trong phòng ở biệt thự.

Vu Chung nhìn bức tường phông nền màu trắng đã được chuẩn bị sẵn trong phòng khách, rồi lại nhìn bóng lưng Phương Ngọc rời đi.

Anh ta thật sự không hiểu Thượng tổng đang tính toán chuyện gì.

—

Một tuần nữa trôi qua.

Buổi tối, Thượng Thanh Lan bảo Phương Ngọc thu dọn một ít hành lý.

Sau đó anh nói:

“Trước đây chẳng phải tôi đã hứa sẽ đưa cậu tới thành phố khác sao? Ngày mai tôi có một hoạt động ở thành phố B. Muốn đi cùng tôi không?”

Phương Ngọc thực ra đã không còn nhớ rõ chuyện này.

Nhưng vừa nghe thấy được đi chơi, cậu vẫn vui vẻ.

“Được ạ!”

“Chỉ đi hai ngày thôi, không cần mang nhiều. Tôi mua cho cậu một chiếc vali.”

“Biết dùng không?”

Phương Ngọc gật đầu.

Cậu từng nhìn thấy cách sử dụng vali trên những video ngắn trên điện thoại.

Ngoài Phương Ngọc, Vu Chung và một tài xế cũng đi cùng.

Bọn họ lái xe tới thành phố B.

Thành phố A và thành phố B nằm cạnh nhau, quãng đường không quá xa.

Đi thành phố B quả thật là vì Thượng Thanh Lan được mời tham gia một hoạt động.

Nhưng đưa Phương Ngọc đi cùng lại là ý riêng của anh.

Hoạt động chỉ kéo dài nửa ngày là có thể kết thúc.

Thời gian còn lại, anh có thể ở riêng với Phương Ngọc, tiện thể đưa cậu đi dạo.

Phương Ngọc nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ lùi về phía sau, hỏi:

“Ông chủ, đây có tính là phúc lợi nhân viên không?”

“… Ừ.”

Thượng Thanh Lan không muốn tiếp tục chủ đề này.

Vu Chung ngồi ở ghế phụ thầm nghĩ—

Phúc lợi nhân viên nào có chuyện ông chủ tự mình đưa đi du lịch?

Đương nhiên, với Thượng tổng mà nói, đây vẫn là đi công tác.

Phương Ngọc lập tức cảm động.

Trước đây cậu còn nghi ngờ ông chủ như vậy.

Mình thật đáng trách!

Cậu quyết định phải lên núi đào thêm một củ nhân sâm tặng ông chủ.

Đúng rồi.

Lâu như vậy rồi mà cậu vẫn chưa hỏi Thượng Thanh Lan xem nhân sâm có tác dụng với chứng mất ngủ hay không.

“Ông chủ, tôi còn chưa hỏi. Nhân sâm có giúp anh chữa mất ngủ không?”

Thượng Thanh Lan liếc cậu.

“Không.”

Phương Ngọc nghe xong, nghĩ thầm nhân sâm đã khai linh trí hình như cũng chẳng lợi hại lắm.

Nhưng ngay sau đó, Thượng Thanh Lan nói:

“Nhưng tôi đã tìm được cách chữa mất ngủ.”

Phương Ngọc lập tức phấn chấn.

Lưu quản gia từng nói chứng mất ngủ đã quấy rầy Thượng Thanh Lan rất nhiều năm. Thiếu ngủ trong thời gian dài còn làm tăng nguy cơ tử vong.

May mà bây giờ anh đã tìm được cách điều trị.

—

Tới khách sạn đã được Vu Chung đặt trước, mấy người lần lượt mang hành lý lên phòng.

Phòng của Phương Ngọc nằm ngay cạnh phòng Thượng Thanh Lan.

Thu dọn xong, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Là Thượng Thanh Lan.

“Lát nữa tôi đi tham gia hoạt động. Cậu muốn đi dạo quanh đây hay ở khách sạn nghỉ ngơi?”

“Tôi muốn đi dạo.”

Phương Ngọc còn mang theo nhiệm vụ.

Thành phố A gần như đã bị cậu dán kín thông báo tìm người, nhưng Nấm Thần vẫn chưa xuất hiện.

Điều đó có nghĩa là Nấm Thần không ở thành phố A.

Biết đâu lại đang ở thành phố B?

“Được. Có việc thì gọi cho tôi. Cơm tôi đã đặt rồi, lát nữa nhớ mở cửa nhận.”

“Ra ngoài nhớ đội mũ và đeo khẩu trang. Tôi vừa đặt một chiếc quạt mini, để ở quầy lễ tân. Đừng quên lấy.”

Phương Ngọc gật đầu.

Ông chủ đúng là lắm lời!

Sau khi Thượng Thanh Lan rời đi, Phương Ngọc lấy từ trong vali ra một xấp thông báo tìm người mà mình đã thức cả đêm để in.

Cậu không tin mình không tìm được Nấm Thần!

—

“Ai, ở đây không được dán. Dán nữa là tôi bắt đấy.”

Phương Ngọc bị cảnh sát tuần tra ngăn lại, còn bị nhắc nhở một hồi.

Sau đó, viên cảnh sát cầm mấy tờ thông báo đi sang chỗ khác.

Xong đời.

Khuôn mặt nhỏ của Phương Ngọc bị nắng phơi đỏ bừng.

Cậu chỉ nhớ mang theo thông báo tìm người, còn mũ, khẩu trang và quạt mini thì chẳng mang thứ nào.

Phương Ngọc giơ xấp giấy lên che đầu, đi tới một chiếc ghế nghỉ dưới bóng cây rồi ngồi xuống.

Nấm sắp bị nắng làm cho khô rồi.

Đúng lúc ấy, Thượng Thanh Lan gửi tin nhắn.

[ Bây giờ cậu đang ở đâu? Hoạt động tạm thời hủy rồi, tôi tới tìm cậu. ]

Phương Ngọc gửi định vị, sau đó đặt điện thoại xuống, hai tay cầm xấp giấy điên cuồng quạt gió.

Đột nhiên, trước mắt cậu xuất hiện một cây kem.

Phương Ngọc ngơ ngác ngẩng đầu.

Một người đàn ông trẻ tuổi đang cầm cây kem, trên mặt mang theo nụ cười thân thiện.

“Nhìn cậu sắp say nắng rồi. Ăn kem đi, hạ nhiệt một chút.”

“Cảm ơn.”

Phương Ngọc nhận lấy, từng miếng nhỏ ăn kem.

Người đàn ông cũng ngồi xuống bên cạnh.

Anh ta bật cười:

“Cậu tin tôi thật đấy à?”

Kem giúp giảm bớt hơi nóng, cảm giác như cả cây nấm đều sống lại.

“Cảm ơn anh. Bao nhiêu tiền? Tôi trả.”

“Không cần đâu, có mấy đồng thôi.”

Lưu Nguyên xua tay.

Đột nhiên, anh ta nhìn thấy thứ Phương Ngọc đang cầm.

“Đây là gì?”

“Thông báo tìm người.”

Phương Ngọc đưa cho anh ta một tờ.

Lưu Nguyên nhìn một lúc rồi nói:

“Cậu không phải người địa phương đúng không? Ở đây quản khá nghiêm, không cho dán đâu. Cậu đưa tôi một ít, tôi giúp cậu dán ở khu nhà tôi.”

Mắt Phương Ngọc lập tức sáng lên.

“Thật sao?”

Cậu gật đầu:

“Tôi là người thành phố A. Cảm ơn anh nhé. Chúng ta thêm WeChat đi. Anh tên gì? Tôi là Phương Ngọc.”

“Tôi là Lưu Nguyên.”

“Anh là người địa phương à?”

“Ừ.”

Phương Ngọc gật đầu.

“Tôi tới đây du lịch.”

“Cùng ông chủ.”

Lưu Nguyên hơi sửng sốt.

“Đi du lịch cùng ông chủ à? Hiếm thấy thật.”

Sau đó anh ta nhiệt tình giới thiệu cho Phương Ngọc vài địa điểm thú vị.

“Tôi là người địa phương, bên đại lộ Hướng Dương có…”

—

Tại địa điểm tổ chức hoạt động, ban tổ chức đang sứt đầu mẻ trán xử lý sự cố.

Thượng Thanh Lan thì chẳng mấy bận tâm.

Vốn dĩ hoạt động này chỉ là một thủ tục, tham gia cho có mặt.

Ngay khi nhận được thông báo hủy, anh lập tức hỏi Phương Ngọc đang ở đâu.

Sau khi xác định được vị trí, anh bảo tài xế đưa Vu Chung về khách sạn, còn mình bắt taxi tới tìm Phương Ngọc.

Vừa xuống xe, Thượng Thanh Lan đã lập tức nhìn thấy cậu.

Phương Ngọc ngồi trên ghế nghỉ, ánh mắt tràn đầy tin tưởng, đang trò chuyện với một người đàn ông xa lạ mà anh không biết.

Phương Ngọc hình như lúc nào cũng vậy.

Dù đối với người xa lạ hay người quen, cậu đều có thể vô điều kiện tin tưởng người khác.

Mà cũng chính vì thế, cậu luôn dễ dàng thu hút người khác.

Thượng Thanh Lan bước tới, che giấu cảm xúc trong mắt, giọng nói mang theo chút cứng rắn:

“Phương Ngọc, lại đây.”

Đọc truyện tại website Meomeoteam.site hoặc tìm kiếm Meomeoteam truyện chữ để ủng hộ bộ truyện nhé

Nghe thấy giọng anh, Phương Ngọc lập tức ngẩng đầu.

Người đàn ông mặc bộ vest đen đang đứng cách đó không xa, đôi mắt trầm xuống nhìn cậu.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Tim Phương Ngọc vô thức lỡ một nhịp.

Cậu vội nói với Lưu Nguyên:

“Hôm nay cảm ơn anh nhé. Ông chủ tới tìm tôi rồi, tôi về trước.”

“Được. Tạm biệt.”

Phương Ngọc bước nhanh tới trước mặt Thượng Thanh Lan.

Ban nãy nóng đến mức sắp không chịu nổi, cậu còn chưa kịp hỏi thì đã lên tiếng:

“Ông chủ, sao anh về nhanh vậy? Tại sao hoạt động lại hủy đột xuất?”

Thượng Thanh Lan bình thản đáp:

“Ban tổ chức xảy ra sai sót.”

Sau đó anh nhìn cậu.

“Cậu không muốn tôi tới nhanh như vậy à?”

Phương Ngọc ngẩn ra, lập tức giải thích:

“Không có. Tôi chỉ tò mò thôi.”

“Đúng rồi, người vừa nãy có giới thiệu cho tôi mấy địa điểm thú vị. Chúng ta cùng đi xem nhé.”

Thượng Thanh Lan không đáp.

Lúc này anh mới chú ý đến sắc mặt Phương Ngọc.

Hai má đỏ bừng, da hơi khô vì phơi nắng.

Anh lại nhìn bàn tay chỉ cầm một xấp giấy của cậu, lập tức nhíu mày.

“Mũ với mấy thứ kia đâu?”

Phương Ngọc hơi chột dạ.

Rõ ràng trước khi anh rời đi, Thượng Thanh Lan đã dặn rất kỹ.

Vậy mà quay đầu cậu đã quên sạch.

“… Tôi quên mang.”

“Hôm nay không đi nữa.”

Thượng Thanh Lan nói:

“Cậu có dấu hiệu mất nước. Về khách sạn trước.”

Phương Ngọc quả thật đã nóng đến mức khó chịu toàn thân.

Nghe vậy, cậu ngoan ngoãn gật đầu.

Trên đường trở về, Phương Ngọc kể lại chuyện xảy ra buổi chiều.

Thượng Thanh Lan im lặng nghe.

Mãi đến khi cậu nói xong, anh mới nhìn vào mắt Phương Ngọc.

“Sau này không được ăn đồ người lạ đưa.”

Phương Ngọc gật đầu.

Cậu biết.

Bây giờ lừa đảo, lừa bán người rất nhiều, không ít trường hợp bị bỏ thuốc vào đồ ăn rồi mất cảnh giác.

Chỉ là lúc ấy cậu bị nắng phơi đến mức sắp thành nấm khô nên chẳng nghĩ được nhiều như vậy.

Thượng Thanh Lan lại nói:

“Cũng không được tin người khác như thế.”

Phương Ngọc tiếp tục gật đầu.

Cậu cũng biết.

Thượng Thanh Lan nhìn dáng vẻ “tôi hiểu rồi” của cậu, trong lòng cười lạnh.

Biết mà vẫn làm.

Tốt nhất đừng có lần sau.

Lúc này, anh mới chú ý tới xấp giấy trên tay Phương Ngọc.

“Đây là gì?”

Đã quên mang đồ chống nắng mà vẫn nhớ cầm thứ này.

Phương Ngọc đưa sang.

Thượng Thanh Lan nhìn kỹ.

Thông báo tìm người.

Tìm một người anh trai hơn hai mươi tuổi, đẹp trai?

Nghiêm túc đấy chứ?

Phương Ngọc chẳng phải là cô nhi sao?

Người anh trai này từ đâu chui ra?

Anh hỏi:

“Anh ruột?”

“Không.”

Phương Ngọc lắc đầu.

“Ừm… Cũng xem như người một nhà.”

Nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì nắng của Phương Ngọc, Thượng Thanh Lan cũng không hỏi thêm.

Dù người anh trai ấy từ đâu xuất hiện, với anh cũng chẳng có gì khác biệt.

Chỉ cần Phương Ngọc ở bên cạnh mình là được.

“Tôi giúp cậu tìm.”

“Được ạ!”

Phương Ngọc lập tức vui vẻ.

Ông chủ có tiền như vậy, chắc chắn sẽ nhanh chóng tìm được Nấm Thần.

—

Về tới khách sạn, đồ ăn Thượng Thanh Lan đặt cũng vừa được giao.

Anh ra quầy lễ tân lấy về, tiện thể nhận luôn chiếc quạt mini.

Nhìn thấy, Phương Ngọc lập tức muốn lấy giúp.

“Ông chủ, để tôi.”

Thượng Thanh Lan không đưa.

“Không nặng.”

Anh tự mình cầm.

Về đến phòng Phương Ngọc, Thượng Thanh Lan đặt chiếc quạt ở vị trí dễ nhìn thấy, sau đó mở chai nước giữ ẩm.

“Đi rửa mặt đi.”

“Vâng.”

Phương Ngọc biết mình đã làm sai, ngoan ngoãn kéo dài giọng rồi đi rửa mặt.

Sau khi rửa sạch, khuôn mặt lập tức dễ chịu hơn.

Cậu dùng khăn lau qua loa, mái tóc trước trán được vuốt sang hai bên, để lộ vầng trán tròn đầy.

Phương Ngọc đi tới trước mặt Thượng Thanh Lan.

“Tôi tự làm được.”

Nhưng Thượng Thanh Lan đã rửa tay xong.

“Tôi làm.”

Chuyện này đối với hai người vốn không còn xa lạ.

Lần trước Phương Ngọc đánh nhau bị trầy da, cũng là Thượng Thanh Lan giúp cậu bôi thuốc.

Nhưng lần này khác với trước.

Thượng Thanh Lan dùng chính tay mình thoa kem dưỡng lên mặt cậu.

Động tác của anh rất nhẹ.

Thỉnh thoảng, khi lớp kem trên tay sắp hết, Phương Ngọc mới cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay anh.

Không hiểu sao, Phương Ngọc lại nhớ đến nụ hôn hôm trước.

Hai người lúc này ở rất gần nhau.

Khuôn mặt Phương Ngọc lập tức đỏ lên.

Thượng Thanh Lan nhìn thấy rõ sự thay đổi ấy.

Anh bật cười:

“Làm sao vậy?”

Phương Ngọc xấu hổ, cúi đầu không nói.

Thượng Thanh Lan nâng cằm cậu lên.

“Bôi thuốc.”

“Ồ.”

Sau khi bôi xong, Thượng Thanh Lan đậy nắp kem lại.

“Trên mặt còn khó chịu chỗ nào không?”

Phương Ngọc lắc đầu.

“Có việc thì gọi tôi. Tôi về phòng trước.”

“Vâng, cảm ơn ông chủ.”

—

Trở về phòng mình, Thượng Thanh Lan lại nhắn cho thư ký, bảo mua thêm một số sản phẩm dưỡng ẩm và cấp nước cho Phương Ngọc.

Quần áo của cậu chưa bao giờ thiếu.

Nhưng anh lại quên mất làn da Phương Ngọc rất nhạy cảm, không thể phơi nắng quá lâu.

Nhớ đến cảnh cậu đứng dưới ánh nắng để giao cơm hộp trước đây, Thượng Thanh Lan không khỏi đau lòng.

Sau đó anh lại nghĩ tới một chuyện.

“Hỗ trợ mua thêm một thiết bị nghe lén và thiết bị định vị gắn trong điện thoại.”

Bên kia, thư ký nhìn tin nhắn của Thượng tổng, im lặng hai giây.

Thượng tổng đang làm chuyện gì không thể để người khác biết vậy?

—

Hoạt động vốn bị hủy buổi chiều, nhưng vì khách mời đã được mời tới nên cuối cùng vẫn phải tổ chức.

Đến tám giờ sáng hôm sau, Thượng Thanh Lan nhận được thông báo rằng hoạt động sẽ diễn ra vào buổi chiều.

Như vậy, thời gian anh có thể ở riêng với Phương Ngọc chỉ còn nửa ngày.

Sau khi rửa mặt đánh răng, Thượng Thanh Lan gõ cửa phòng Phương Ngọc.

Cửa mở ra.

Anh lập tức nhìn thấy một Phương Ngọc được trang bị kín mít.

Mũ, khẩu trang, áo chống nắng, trên cổ còn treo chiếc quạt mini.

Thượng Thanh Lan hài lòng gật đầu.

“Đi thôi.”

Hôm nay anh cũng không mặc vest mà thay bằng áo polo và quần tây, trên lưng đeo một chiếc túi nhỏ.

Bên trong có nước, khăn giấy và đồ dưỡng ẩm.

Hai người chỉ đủ thời gian đi một địa điểm.

Sau khi tới nơi đã thống nhất, Thượng Thanh Lan lấy vé đã mua từ trước ra xác nhận.

Hai người cùng bước vào.

Con đường không hẹp nhưng lượng người quá đông, chen chúc nhau.

Phương Ngọc không quen với khung cảnh như vậy, bị người khác va phải vai.

Nấm chưa từng gặp cảnh tượng đông người thế này.

Cậu ngơ ngác nhìn biển người trước mặt.

Đột nhiên, Thượng Thanh Lan vòng tay ôm lấy vai cậu, hoàn toàn bảo vệ Phương Ngọc bên cạnh mình.

Hơi ấm từ cơ thể anh áp sát.

Hơi thở phả nhẹ lên mái tóc cậu.

“Đừng để lạc.”

Chen chúc một lúc, phía trước trở nên rộng rãi hơn, người cũng ít đi.

Thượng Thanh Lan lúc này mới lịch sự buông tay.

Nhưng trong lòng anh vẫn còn lưu lại cảm giác vừa rồi.

Toàn thân đều là mùi hương của Phương Ngọc.

Thơm quá.

Lúc ấy, Thượng Thanh Lan đã ôm lấy vai cậu một cách tự nhiên, giống như chuyện này vốn dĩ anh đã từng làm vô số lần.

Nhưng trong ký ức của anh, đây rõ ràng là lần đầu tiên hai người thân mật như vậy.

—

Trong khu tham quan, thứ không thiếu nhất chính là trà sữa và đồ ăn vặt.

Hai bên đường bày đủ loại món.

Phương Ngọc nhìn đến hoa cả mắt.

Cho tới khi nhìn thấy cửa hàng trà sữa hôm trước, cậu lập tức nhớ ra vị rất ngon.

Phương Ngọc quay sang Thượng Thanh Lan.

“Chúng ta mua một cốc trà sữa nhé.”

“Ừ.”

Vẫn chỉ mua một cốc.

Thượng Thanh Lan im lặng nhìn Phương Ngọc xé túi đựng ống hút, cắm ống hút vào cốc rồi tự mình uống một ngụm.

Ngon đến mức cậu híp cả mắt.

Cuối cùng, Phương Ngọc đưa cốc trà sữa cho Thượng Thanh Lan.

Anh uống một ngụm.

Cuối cùng cũng được nếm thử thứ trà sữa mà Phương Ngọc thích.

Cũng được.

So với loại anh từng uống trước đây thì ngon hơn một chút.

Chỉ là hơi ngọt.

—

Trong vườn hoa tú cầu, có người trung niên quàng khăn đỏ chụp ảnh, nhóm người trẻ tuổi tụ tập chụp ảnh chung, không khí vô cùng náo nhiệt.

Phương Ngọc nhìn những khóm hoa tú cầu đang nở rộ.

Hóa ra đây là hoa tú cầu.

Từng quả cầu hoa tròn xoe, màu sắc rực rỡ.

Trên núi cậu chưa từng thấy hoa tú cầu.

Ở đó phần lớn chỉ có hoa dại, ngoài ra còn có hoa hồng và nguyệt quý mọc hoang.

Phương Ngọc lập tức lấy điện thoại ra chụp ảnh.

Cậu chụp hoa.

Thượng Thanh Lan cũng lấy điện thoại ra.

Nhưng ảnh anh chụp lại là Phương Ngọc.

Giữa muôn vàn đóa hoa, thiếu niên nở nụ cười rạng rỡ.

Phương Ngọc chụp vài tấm xong, chuẩn bị tìm một đóa hoa đẹp để chụp ảnh chung.

Ai nói nấm không thể chụp ảnh với hoa tú cầu?

Đợi khi trở về núi, cậu nhất định phải kể cho đám thực vật đã khai linh trí nghe.

Đặc biệt là tên nhân sâm tinh kia.

Cậu phải tìm một cây hoa đẹp nhất, lớn nhất, thơm nhất.

Phương Ngọc nhìn quanh.

Rất nhanh, cậu phát hiện mục tiêu.

Sau khi nói với Thượng Thanh Lan một tiếng, cậu lập tức chạy tới.

Phương Ngọc giơ điện thoại lên, nửa ngồi xổm trước một khóm hoa.

Trên màn hình đã hiện rõ hình ảnh của cậu và hoa tú cầu.

Ngay khi cậu chuẩn bị bấm chụp, một giọng nói ngọt ngào bất ngờ vang lên:

“Cậu muốn chụp tôi à, nấm nhỏ?”

Phương Ngọc giật bắn người, suýt làm rơi điện thoại.

Cậu hoàn hồn, nhìn cây hoa trước mặt.

“Ha ha ha ha!”

“Các cậu nấm đều như vậy sao?”

“Buồn cười thật đấy.”

Phương Ngọc lập tức hiểu ra.

Cây hoa tú cầu này cũng đã khai linh trí.

“Nấm nhỏ, cậu tên gì?”

“Tôi tên An Nhạc, là hoa vương của cả vườn tú cầu này đấy.”

“Tôi rất thích chụp ảnh. Vừa rồi không phải tôi cố ý dọa cậu đâu, chỉ muốn hỏi một chút thôi.”

“Không ngờ phản ứng của cậu lại lớn như vậy, giống hệt cây nấm tinh lần trước.”

“Cậu ấy cũng bị tôi dọa giật mình.”

“Thôi nào, chúng ta tiếp tục chụp đi. Tôi còn chẳng biết bao giờ mới có thể thành tinh biến thành người. Cậu mang theo ảnh của tôi, sau này tôi cũng coi như lưu danh muôn đời, đúng không?”

Đây là cây hoa duy nhất trong vườn đã khai linh trí.

Không có bông hoa nào khác có thể nghe nó nói.

Nó sắp nghẹn chết vì buồn.

Khó khăn lắm mới gặp được một cây nấm tinh, An Nhạc nói không ngừng.

“Tôi tên Phương Ngọc.”

“Khoan đã.”

Phương Ngọc bắt được trọng điểm.

“Cậu vừa nói cây nấm tinh trước đó cũng bị cậu dọa sao?”

“Đúng vậy.”

“Cậu ấy cũng muốn chụp ảnh với tôi. Còn lẩm bẩm rằng về nhà sẽ khoe với những cây nấm khác.”

“Chẳng lẽ đối với các cậu, tôi là hàng hiếm à?”

“Đúng vậy.”

Phương Ngọc gật đầu.

“Nơi chúng tôi sống không có hoa tú cầu.”

Sau khi trả lời, Phương Ngọc lập tức kích động hỏi:

“Cây nấm kia có phải cao cao, đẹp trai, tóc màu trắng không?”

Thượng Thanh Lan đang đứng bên cạnh chụp ảnh bỗng dừng tay.

Anh nhìn Phương Ngọc đang kích động trò chuyện với cây hoa, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, miệng thỉnh thoảng lại mở ra vì kinh ngạc.

Anh bước tới.

An Nhạc nghiêm túc hồi tưởng.

Lần trước nhìn thấy cây nấm tinh đã cách đây hơn mười ngày.

Một lúc sau, nó nói:

“Hình như cao cao, đẹp trai.”

“Nhưng tóc hình như không phải màu trắng.”

“Ừm… Có lẽ là màu đen.”

“Tôi không nhớ rõ lắm.”

“Nhưng mùi nấm trên người cậu ấy nhạt hơn cậu.”

“Tôi cũng không nhìn kỹ, không nhận ra cậu ấy là nấm tinh.”

Nấm Thần từng nói với Phương Ngọc, mùi nấm trên người càng nhạt thì tu vi càng cao.

Những yêu quái khác cũng tương tự.

Tu vi của Nấm Thần rất cao.

Cao cao, đẹp trai.

Tất cả đều khớp.

Chỉ có chuyện tóc không phải màu trắng là không giống.

Đúng rồi.

Ở thế giới loài người, tóc trắng hình như không phổ biến.

Có lẽ Nấm Thần đã nhập gia tùy tục.

Phương Ngọc càng lúc càng kích động.

“Cậu ấy có nói sẽ đi đâu không?”

“Nấm muốn đi đâu?”

Thượng Thanh Lan cũng đã đi tới.

Anh không biết mình có nghe nhầm hay không, nhưng rõ ràng vừa nghe thấy Phương Ngọc nhắc tới một cây nấm.

“Ông chủ, sao anh lại tới đây?”

Phương Ngọc không thể nói chuyện trực tiếp với An Nhạc trước mặt Thượng Thanh Lan, chỉ có thể dùng linh thức trao đổi.

“Thấy cậu cứ nhìn cây hoa này mãi nên tôi tới xem có chuyện gì.”

“Không có gì đâu.”

Bị Thượng Thanh Lan nghiêm túc nhìn, An Nhạc rung rung mấy chiếc lá, coi như chào hỏi.

Nó vẫn luôn làm vậy để cảm ơn những người tới ngắm mình.

Con người, cảm ơn vì đã tới xem tôi!

Sau đó An Nhạc tiếp tục nói:

“Để tôi nhớ lại.”

“Cậu ấy nói chuyện với tôi một lúc.”

“Cậu ấy nói mình đang làm diễn viên ở một công ty, có một người em trai vừa mới thành tinh nhưng đã tự mình xuống núi.”

“Cậu ấy muốn đi tìm người em đó.”

“Cậu ấy còn nói, nếu tôi thành tinh thì có thể đi tìm cậu ấy. Cậu ấy sẽ lo cơm cho tôi.”

“Nhưng cậu ấy không nói mình đang ở đâu.”

Phương Ngọc lập tức sáng mắt.

Nhất định là Nấm Thần!

Nấm Thần cũng đang tìm cậu!

Là diễn viên.

Vậy phạm vi tìm kiếm đã nhỏ hơn rất nhiều.

Đột nhiên, An Nhạc lại nói:

“Hừ, bây giờ tôi mới nghĩ ra.”

“Cậu ấy bảo sau khi tôi thành tinh thì đi tìm cậu ấy, nhưng chẳng nói cho tôi biết cậu ấy đang ở đâu.”

“Cậu muốn tìm cậu ấy sao?”

“Sau khi tìm được thì phải hỏi cho ra lẽ, tại sao lại không nói cho tôi biết mình ở đâu.”

Phương Ngọc gật đầu.

“Tôi vẫn luôn tìm anh ấy.”

“Đợi khi tìm được, tôi nhất định sẽ giúp cậu hỏi.”

“Nếu sau này cậu thành tinh, có thể tới tìm tôi.”

“Tôi ở thành phố A, khu Hoa Viên, phòng 3601.”

“Cậu đừng quá tin tưởng người khác nhé.”

“Nhưng trên đời vẫn có người tốt.”

“Được rồi, cảm ơn cậu, nấm nhỏ.”

“Chúng ta chụp ảnh đi.”

Phương Ngọc trước tiên chụp An Nhạc từ mọi góc độ theo đúng yêu cầu của nó.

Sau đó cậu ngồi xổm xuống, chụp chung với An Nhạc vài tấm.

Cuối cùng, cậu còn nhờ Thượng Thanh Lan cầm điện thoại, chụp một bức ảnh chung của hai người với cây hoa.

Nấm và hoa tú cầu chụp ảnh chung.

Thượng Thanh Lan vừa chụp vừa nghĩ—

Rốt cuộc cây hoa này có điểm gì hấp dẫn Phương Ngọc?

Chụp xong, An Nhạc lại nói:

“Tôi còn muốn chụp với con người nữa. Có được không?”

“Được.”

Phương Ngọc kéo Thượng Thanh Lan tới cạnh An Nhạc.

Thượng Thanh Lan đầy vẻ khó hiểu.

“Ông chủ, cây hoa này cũng muốn chụp với anh mấy tấm. Nào, cười một cái đi.”

Buổi tối, trên đường trở về thành phố A, Thượng Thanh Lan hiếm khi đăng một bài lên vòng bạn bè.

Chỉ là trong những bức ảnh ấy—

không có cây nấm nhỏ của anh.

Prev
Next

Comments for chapter "chương 18"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 300 Tháng 9 11, 2026
Chương 299 Tháng 9 11, 2026
Anh ấy nói tôi là hắc liên hoa
Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa
Chương 265 END Tháng 8 14, 2026
Chương 264 Tháng 8 14, 2026
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Chương 77 End Tháng 8 11, 2026
Chương 76 Tháng 8 11, 2026
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Chương 128 - END Tháng 9 4, 2026
Chương 127 Tháng 9 4, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Chương 121 - END Tháng 9 6, 2026
Chương 120 Tháng 9 6, 2026
SƯ TÔN, ĐỒ ĐỆ CỦA NGƯỜI KHÔNG NGOAN NỮA
SƯ TÔN, ĐỒ ĐỆ CỦA NGƯỜI KHÔNG NGOAN NỮA
Chương 103 - END Tháng 9 1, 2026
Chương 102 Tháng 9 1, 2026

Truyện cùng thể loại

Ông xã thực vật bị nhóc con tát tỉnh
Ông xã thực vật bị nhóc con tát tỉnh
Tháng 8 31, 2026
Giả Ngoan Câu Được Đỉnh A Mặt Lạnh
Giả Ngoan Câu Được Đỉnh A Mặt Lạnh
Tháng 8 28, 2026
VẠN NGƯỜI GHÉT BỎ, HẮN KHÔNG DÁM YÊU NỮA
VẠN NGƯỜI GHÉT BỎ, HẮN KHÔNG DÁM YÊU NỮA
Tháng 9 13, 2026
Sư Tôn, Cho Lang Yêu Lông Xù Ôm Một Cái!
SƯ TÔN, CHO LANG YÊU LÔNG XÙ ÔM MỘT CÁI!
Tháng 9 14, 2026
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ