Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • ABO
  • Thanh xuân vườn trường
  • Niên hạ công
  • Truy thê
  • Xuyên không
Đăng nhập Đăng ký
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Next

NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI - Chương 1

  1. Home
  2. NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
  3. Chương 1 - Người đứng sau trong căn tin
Next

Tháng chín ở Lâm Giang là một tháng nói dối. Lịch đã sang thu từ lâu mà hơi nóng vẫn nằm lì trên mặt đường nhựa, cứ có xe chạy qua lại bốc lên một đợt, dính vào da như hơi thở của ai đó đứng quá gần.

Mười một giờ mười lăm, Ninh Tự An bước ra khỏi xưởng in ở cổng tây, tay ôm một ống nhựa dài.

Ba tiếng đứng máy. Mực nóng, giấy nóng, chiếc quạt công nghiệp trong xưởng chỉ đủ khuấy không khí lên chứ không làm nó mát đi. Lưng áo sơ mi của cậu ướt một mảng. Trên đầu ngón cái còn vệt mực xanh chà mãi không sạch, cậu chà thêm hai lần nữa rồi bỏ.

Ba đêm gần nhất cậu ngủ tổng cộng chín tiếng. Chiều nay là buổi chấm giữa kỳ môn Thiết kế 3, và trong cái ống nhựa cậu đang ôm là hai tuần vừa rồi của đời cậu.

Căn tin phía đông đông đến mức tiếng người dội vào trần rồi rơi ngược xuống. Bát va vào bát, ghế kéo trên nền gạch, ai đó gọi tên bạn từ đầu này sang đầu kia. Ninh Tự An đứng vào hàng quầy cơm số ba, đổi ống bản vẽ sang tay trái, lấy điện thoại ra xem tin nhắn của giảng viên.

Dạ dày cậu đau âm ỉ từ lúc chín giờ. Cậu đã quen với cơn đau ấy đến mức không còn coi nó là tín hiệu nữa.

Phía trước còn ba người.

Một nam sinh mặc áo khoác xám bước ngang qua cậu, rất tự nhiên, rồi đứng thẳng vào khoảng trống.

Ninh Tự An ngẩng lên.

“Bạn học, cuối hàng ở bên kia.”

Người kia quay đầu, mắt nhìn cậu từ trên xuống. “Tôi mua một phần mang đi thôi.”

“Mọi người ở đây đều đang đợi.”

“Có một phần cơm. Tính toán làm gì.”

Ninh Tự An không lớn giọng. Cậu cũng không lùi.

“Không liên quan đến một phần hay hai phần. Cậu đến sau thì xếp hàng.”

Nam sinh kia quay hẳn người lại. Hắn cao hơn Ninh Tự An nửa cái đầu, và hình như vừa nhận ra điều đó.

“Cậu quản hơi nhiều đấy.”

Xung quanh có mấy người ngoái sang. Không ai bước tới.

Ninh Tự An siết ống bản vẽ trong tay. Cậu không sợ đánh nhau — cậu lớn lên ở một con ngõ mà bọn trẻ đánh nhau vì một chỗ đá bóng. Cậu sợ cái ống nhựa này bị đá đổ, giấy nhàu, mà chiều nay thì không kịp in lại, và tiền in lại thì cậu cũng không có.

Từ phía sau có một giọng trầm vang lên.

“Cậu ấy không quản nhiều.”

Người vừa nói mặc áo thun đen, vai vắt một chiếc áo khoác thể thao trắng. Rất cao. Tóc cắt gọn, sống mũi thẳng, đường quai hàm sắc đến mức người đối diện tự nhiên mất đi một nửa khí thế. Trên cổ tay trái có chiếc vòng bảo vệ màu đen của đội bóng rổ trường.

Trong hàng lập tức có tiếng thì thầm.

“Kỷ Thừa Dã kìa.”

“Đội trưởng bóng rổ đúng không?”

“Nghe nói còn đứng đầu khoa Tài chính.”

Nam sinh áo xám rõ ràng cũng nhận ra. Sắc mặt hắn đổi, nhưng giọng vẫn cố cứng.

“Chuyện này liên quan gì đến cậu?”

Kỷ Thừa Dã liếc đồng hồ trên cổ tay.

“Tôi đứng sau cậu ấy.”

“Thì sao?”

“Cậu chen trước cậu ấy tức là chen trước tôi.” Kỷ Thừa Dã nhấc mắt lên. Giọng không nặng cũng không nhẹ. “Tôi không thích bị chen hàng.”

Chỉ một câu. Người kia lẩm bẩm gì đó rồi quay người đi thẳng.

Ninh Tự An đứng im một lúc mới quay lại.

“Cảm ơn cậu.”

Kỷ Thừa Dã không nhìn cậu. Mắt vẫn đặt trên tấm bảng món ăn treo trước quầy.

“Không cần.”

Ninh Tự An còn định nói thêm gì đó — cảm ơn lần nữa, hoặc hỏi tên — thì Kỷ Thừa Dã đã bổ sung, giọng bằng phẳng như đang đọc một dòng số liệu:

“Cậu ta đứng đó thêm một lúc nữa thì hết sườn chua ngọt.”

Ninh Tự An khựng lại.

Hàng người nhích lên. Kỷ Thừa Dã bước theo, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt của cậu.

Ninh Tự An mua phần cơm rẻ nhất trên bảng. Cải xào, đậu phụ, cơm trắng. Cậu tính rất nhanh trong đầu: bằng ba mươi lăm phút đứng máy. Đó là đơn vị cậu vẫn dùng để đo mọi thứ từ năm nhất — không phải bằng tiền, mà bằng bao nhiêu phút đứng trước cái máy in khổ lớn ở cổng tây, nghe nó nhả giấy.

Cậu tìm được một chỗ trống cạnh cửa sổ.

Từ đó nhìn chéo qua là bàn của đội bóng rổ. Kỷ Thừa Dã ngồi giữa, khay cơm có sườn chua ngọt. Có người rút giúp cậu ta đôi đũa. Có người đặt chai nước xuống trước mặt cậu ta. Có người vừa kể chuyện vừa liếc sang, như thể câu chuyện chỉ thật sự buồn cười nếu Kỷ Thừa Dã bật cười.

Ninh Tự An chú ý một chi tiết rất nhỏ.

Lúc nhận đôi đũa, Kỷ Thừa Dã không nhìn. Cậu ta chỉ đưa tay ra, và đôi đũa có ở đó. Cái động tác ấy quá trơn tru, quá quen thuộc — của một người chưa bao giờ phải kiểm tra xem thứ mình cần có đến hay không.

Ninh Tự An cúi xuống ăn cơm.

Cậu nghĩ, thôi, chắc sau hôm nay sẽ không gặp lại. Đại học Minh Thành có hơn ba mươi nghìn sinh viên. Một buổi trưa trong căn tin thì đáng gì.

Ba ngày sau, cậu gặp lại.

Lần này ở sân bóng ngoài trời, giao hữu giữa khoa Tài chính và khoa Công nghệ thông tin. Hứa Gia Mộc lôi cậu đi, nói đứng trong phòng mô hình lâu quá sẽ mọc rêu. Ninh Tự An định ngồi mười phút rồi về.

Tiếng còi khai cuộc vang lên và cậu nhìn thấy số bảy.

Trên sân, Kỷ Thừa Dã hoàn toàn không giống người đứng trong hàng ở căn tin. Cậu ta chạy nhanh, đổi hướng gọn, mỗi lần bật nhảy là cả khán đài phía dưới ồ lên. Nắng cuối chiều đổ xuống vai áo, mồ hôi chảy dọc quai hàm, nhưng mắt thì tỉnh — cái nhìn của người đang đọc trận đấu chứ không phải đang chơi trong đó.

Ninh Tự An nhận ra Kỷ Thừa Dã không chơi bóng để được nhìn.

Cậu ta chơi vì cậu ta biết mình sẽ thắng. Sự chắc chắn ấy rõ đến mức gần như chói mắt.

Hứa Gia Mộc huých vai cậu. “Nhìn đến ngây người rồi kìa.”

“Không có.”

“Không có mà người ta chạy đến đâu mắt cậu chạy theo đến đó.”

“Cậu ấy từng giúp tôi.”

“Giúp gì?”

“Chuyện nhỏ thôi.”

Hứa Gia Mộc nhìn mặt bạn mình một lúc, rồi thấy không ổn.

“Tự An, tôi cảnh cáo trước. Người như Kỷ Thừa Dã không thiếu người thích đâu.”

“Ừ.”

“Xung quanh cậu ta có bao nhiêu người, cậu nhìn thấy rồi chứ?”

“Nhìn thấy.”

“Vậy cậu còn nhìn?”

Ninh Tự An im lặng vài giây.

“Chỉ nhìn thôi mà.”

Cậu ngồi thêm hai hiệp nữa rồi mới về xưởng làm mô hình. Trận đó khoa Tài chính thắng mười bốn điểm. Trên đường về, Ninh Tự An đi ngang cửa hàng tiện lợi, dừng lại trước tủ lạnh khoảng năm giây, rồi đi tiếp.

Sau này cậu sẽ nhớ rất rõ buổi chiều hôm ấy. Không phải vì nó đẹp.

Mà vì đó là lần cuối cùng cậu nhìn Kỷ Thừa Dã như nhìn một người xa lạ.

Next

Comments for chapter "Chương 1"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 360 16 giờ trước
Chương 359 16 giờ trước
Anh ấy nói tôi là hắc liên hoa
Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa
Chương 265 END Tháng 8 14, 2026
Chương 264 Tháng 8 14, 2026
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Chương 128 - END Tháng 9 4, 2026
Chương 127 Tháng 9 4, 2026
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Chương 77 End Tháng 8 11, 2026
Chương 76 Tháng 8 11, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Chương 121 - END Tháng 9 6, 2026
Chương 120 Tháng 9 6, 2026
SƯ TÔN, ĐỒ ĐỆ CỦA NGƯỜI KHÔNG NGOAN NỮA
SƯ TÔN, ĐỒ ĐỆ CỦA NGƯỜI KHÔNG NGOAN NỮA
Chương 103 - END Tháng 9 1, 2026
Chương 102 Tháng 9 1, 2026

Truyện cùng thể loại

Sau Ly Hôn, Gả Cho Đỉnh A Nhà Hào Môn (2)
Sau Ly Hôn, Gả Cho Đỉnh A Nhà Hào Môn
Tháng 8 31, 2026
BA ĐỒNG ĐỊNH MỆNH
BA ĐỒNG ĐỊNH MỆNH
Tháng 9 17, 2026
XUÂN SƠN MANG TUYẾT
XUÂN SƠN MANG TUYẾT
Tháng 9 1, 2026
NGHỊCH TẬP CHI HẢO DỰNG NHÂN SINH
NGHỊCH TẬP CHI HẢO DỰNG NHÂN SINH
Tháng 9 9, 2026
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ