Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • ABO
  • Thanh xuân vườn trường
  • Niên hạ công
  • Truy thê
  • Xuyên không
Đăng nhập Đăng ký
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI - Chương 2

  1. Home
  2. NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
  3. Chương 2 - Giá của một chai nước
Prev
Next

Lần đầu tiên Ninh Tự An mang nước đến sân bóng, cậu đứng trước tủ lạnh cửa hàng tiện lợi mất bốn phút.

Nước khoáng thường: mười lăm phút đứng máy. Nước điện giải loại Kỷ Thừa Dã cầm trong ảnh đội bóng đăng trên trang trường: bốn mươi phút.

Cậu lấy chai nước khoáng.

Trận đấu vừa tan, quanh đội bóng vẫn còn một vòng người. Có người đưa khăn, có người đưa đồ uống, có nữ sinh mang cả một hộp bánh. Ninh Tự An đứng ngoài rìa, đợi đến khi vòng người thưa ra mới bước tới.

“Kỷ Thừa Dã.”

Người đang cúi lau mồ hôi ngẩng lên. Nhìn cậu vài giây. Rõ ràng không nhớ.

Ninh Tự An đã lường trước chuyện này, nhưng trong lòng vẫn hụt xuống một nhịp.

“Chúng ta gặp ở căn tin.”

Kỷ Thừa Dã nghĩ một lúc. “Người suýt đánh nhau vì bị chen hàng?”

“Tôi không định đánh nhau.”

“Nhìn không giống.”

Ninh Tự An đưa chai nước ra. “Cảm ơn chuyện hôm đó.”

Kỷ Thừa Dã nhìn chai nước, không nhận.

“Tôi nói không cần rồi.”

“Tôi biết.”

“Vậy còn mang đến?”

“Cậu cứ coi như tôi mua thừa.”

Kỷ Thừa Dã nhìn cậu bằng ánh mắt của người đang cân nhắc xem một bài toán có đáng để mất thời gian hay không. Cuối cùng cậu ta cầm lấy.

“Lần sau không cần.”

Ninh Tự An cười. “Được.”

Ba ngày sau cậu lại đến.

Lần này là chai nước điện giải. Đúng nhãn hiệu. Bốn mươi phút.

Kỷ Thừa Dã cau mày. “Tôi nhớ đã nói lần sau không cần.”

“Nhưng hôm nay không phải để cảm ơn.”

“Vậy là gì?”

“Đội cậu thắng.”

“Liên quan đến cậu?”

“Không liên quan.” Ninh Tự An cong mắt. “Nhưng tôi vui.”

Kỷ Thừa Dã nhìn cậu một lúc. Rồi vẫn nhận.

Từ hôm đó, Ninh Tự An bắt đầu xuất hiện đều hơn. Cậu làm việc ấy có phương pháp, giống như cách cậu làm mô hình: quan sát trước, đo đạc, rồi mới cắt.

Cậu phát hiện Kỷ Thừa Dã có tiết tám giờ ba buổi một tuần nhưng gần như không ăn sáng, nên cậu mua bánh bao ở căn tin phía bắc — quầy ấy mở sớm nhất, và cậu phải dậy lúc sáu giờ mười lăm để kịp xếp hàng trước khi đi làm.

Cậu phát hiện Kỷ Thừa Dã không ăn hành, không uống được sữa đậu nành, chỉ uống nước ở nhiệt độ thường, và trước trận đấu thì tuyệt đối không đụng đồ ngọt.

Ngày mưa, trong ba lô cậu có thêm một chiếc ô. Ngày nắng gắt, cậu mua kem chống nắng dạng xịt cho cả đội — mua cho cả đội thì mắc hơn, nhưng như thế Kỷ Thừa Dã sẽ không nhận ra mình đang được chăm sóc riêng, và Ninh Tự An thà trả thêm còn hơn để người kia thấy phiền.

Cậu đổi lịch làm ở xưởng in từ ba buổi chiều sang bốn buổi tối. Buổi tối trả cao hơn hai phần mười.

Kỷ Thừa Dã không ngốc.

Đến lần thứ năm, ở hành lang giảng đường tầng ba, cậu ta dừng lại và hỏi thẳng.

“Cậu thích tôi?”

Ninh Tự An đang cầm một hộp bánh quy. Đầu ngón tay cậu siết nhẹ quanh mép hộp.

“Rõ ràng lắm sao?”

“Rõ ràng.”

“Vậy tôi không phủ nhận.”

Kỷ Thừa Dã dựa vào lan can. Bên dưới có tiếng chuông báo hết tiết, rồi tiếng chân người đổ ra hành lang tầng dưới.

“Tôi không định yêu đương.”

“Tôi biết.”

“Biết mà còn làm mấy chuyện này?”

“Thích một người thì đâu nhất định phải nhận được kết quả ngay.”

“Cậu đang lãng phí thời gian.”

Ninh Tự An im lặng một lúc rồi hỏi:

“Cậu thấy phiền không?”

Đây là câu hỏi thật. Nếu Kỷ Thừa Dã nói phiền, cậu sẽ dừng. Ninh Tự An có thể chấp nhận rất nhiều thứ, nhưng chưa từng muốn trở thành gánh nặng của ai.

Kỷ Thừa Dã nhìn hộp bánh trong tay cậu. Trên nắp có vẽ một quả bóng rổ bằng bút màu. Nét vẽ không ngay ngắn lắm, chắc là vẽ trong lúc rất vội.

“Không đến mức phiền.”

Ninh Tự An khẽ thở ra.

“Vậy tôi vẫn thích cậu được.”

Kỷ Thừa Dã bật cười. Đó là lần đầu tiên Ninh Tự An nhìn thấy cậu ta cười ở khoảng cách gần như vậy — không phải nụ cười trên sân bóng, mà là kiểu cười khi người ta thấy một chuyện vô lý nhưng không đến nỗi khó chịu.

“Tùy cậu.”

Hai chữ ấy, Ninh Tự An mang về ký túc xá và giữ suốt một năm.

Mùa thu năm đó, đội bóng rổ Đại học Minh Thành vào bán kết giải liên trường. Trận ấy đấu trên sân nhà, kết thúc lúc chín giờ tối.

Ninh Tự An không xuống sân. Cậu ngồi lại trên khán đài đến khi người ta bắt đầu tắt bớt đèn, nhìn Kỷ Thừa Dã đứng giữa vòng người ở dưới kia, đầu hơi ngửa ra sau, cười.

Về đến phòng, cậu ngồi lên giường, hai chân còn mỏi vì đứng máy từ chiều. Cậu mở khung chat.

Bình thường cậu chỉ nhắn những câu ngắn. Nhớ ăn sáng. Trời mưa, mang áo khoác. Tối nay tôi để thuốc trên bàn cậu.

Đêm đó không hiểu sao cậu nhắn dài hơn.

Hôm nay cậu chơi hay lắm. Nhất là quả ở phút cuối hiệp ba.

Tôi ngồi hàng thứ chín bên phải. Chắc cậu không nhìn thấy.

Không cần trả lời đâu. Tôi chỉ muốn nói một câu thôi.

Được đứng ở chỗ đó nhìn cậu, với tôi đã là phần thưởng rồi.

Cậu gửi xong thì tắt màn hình úp xuống chăn, tai nóng bừng, nghĩ chắc mình điên.

Mười phút sau điện thoại rung.

Kỷ Thừa Dã trả lời:

Ừ.

Rồi ba giây sau, thêm một dòng:

Ngốc.

Ninh Tự An nhìn hai dòng chữ ấy rất lâu, rồi cười một mình trong bóng tối, cười đến khi mỏi cả má.

Cậu ngủ rất ngon đêm đó.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 2"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 360 15 giờ trước
Chương 359 15 giờ trước
Anh ấy nói tôi là hắc liên hoa
Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa
Chương 265 END Tháng 8 14, 2026
Chương 264 Tháng 8 14, 2026
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Chương 128 - END Tháng 9 4, 2026
Chương 127 Tháng 9 4, 2026
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Chương 77 End Tháng 8 11, 2026
Chương 76 Tháng 8 11, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Chương 121 - END Tháng 9 6, 2026
Chương 120 Tháng 9 6, 2026
SƯ TÔN, ĐỒ ĐỆ CỦA NGƯỜI KHÔNG NGOAN NỮA
SƯ TÔN, ĐỒ ĐỆ CỦA NGƯỜI KHÔNG NGOAN NỮA
Chương 103 - END Tháng 9 1, 2026
Chương 102 Tháng 9 1, 2026

Truyện cùng thể loại

SUỴT! SƯ TÔN, NGƯỜI TRỐN KHÔNG THOÁT KHỎI TA
SUỴT! SƯ TÔN, NGƯỜI TRỐN KHÔNG THOÁT KHỎI TA
Tháng 9 18, 2026
HÀN GIANG TỎA NGUYỆT
HÀN GIANG TỎA NGUYỆT
Tháng 9 9, 2026
ĐẤU LA DẪN THẦN GIẢ – MỘT ĐỜI CHỈ VÌ NGƯỜI
ĐẤU LA: DẪN THẦN GIẢ – MỘT ĐỜI CHỈ VÌ NGƯỜI
Tháng 9 11, 2026
Lỡ Sinh Con Cho Bạo Quân Phản Diện, Phải Làm Sao Đây
Lỡ Sinh Con Cho Bạo Quân Phản Diện, Phải Làm Sao Đây?
Tháng 9 18, 2026
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ