NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI - Chương 3
Một ngày thứ ba trong tháng tư, năm ấy, của Ninh Tự An diễn ra như sau.
Sáu giờ mười lăm, chuông báo thức. Cậu dậy trước bạn cùng phòng, rửa mặt trong bóng tối để khỏi bật đèn.
Sáu giờ năm mươi, căn tin phía bắc. Xếp hàng mười tám phút. Hai chiếc bánh bao nhân thịt, một hộp sữa nóng để trong túi giấy cho lâu nguội.
Bảy giờ hai mươi lăm, ghế đá dưới tòa nhà ký túc xá số 4. Cậu đến sớm bảy phút, ngồi mở tài liệu môn Cấu tạo kiến trúc ra đọc. Đây là bảy phút cậu tự thưởng cho mình: yên tĩnh, và biết chắc lát nữa sẽ được gặp.
Bảy giờ ba mươi hai, Kỷ Thừa Dã xuống. Cầm túi bánh bao, nói “Ừ”, đi thẳng ra cổng.
Bảy giờ ba mươi ba, Ninh Tự An đứng dậy, đi ngược lại phía giảng đường khoa mình. Cậu học tiết đầu lúc bảy giờ bốn mươi. Chạy thì kịp.
Mười một giờ, tan tiết, đi thẳng đến phòng mô hình.
Mười hai giờ, tin nhắn: Quầy số ba hôm nay có sườn chua ngọt. Giữ phần không? Trả lời sau bốn phút: Ừ.
Mười hai giờ hai mươi, xếp hàng ở căn tin phía đông. Hai phần. Một phần không hành. Mang phần không hành sang nhà thi đấu, đặt lên ghế nghỉ, đi về.
Một giờ, tiết chiều.
Bốn giờ, phòng mô hình. Cắt bìa. Dao đã cùn, mỗi đường cắt phải đi hai lượt, tay cậu tê từ cổ tay xuống.
Năm giờ, tin nhắn: Chiều nay tập lúc năm rưỡi. Không chủ ngữ, không mục đích. Ninh Tự An hiểu.
Năm giờ hai mươi lăm, sân bóng. Trong ba lô: một chiếc khăn sạch gấp vuông, băng cá nhân, một chai nước điện giải để ngoài tủ lạnh mười lăm phút cho bớt lạnh.
Bảy giờ, tập xong. Kỷ Thừa Dã uống nước, đưa lại chai không, nói “Về đi.”
Bảy giờ mười, Ninh Tự An đi bộ ra cổng tây.
Bảy giờ ba mươi đến mười một giờ, ca tối ở xưởng in.
Mười một giờ hai mươi, về phòng. Tắm. Ngồi xuống bàn.
Mười một giờ bốn mươi, cậu lấy trong ngăn kéo ra một khối gỗ nhỏ bằng nửa lòng bàn tay và một bộ dao khắc mua từ năm nhất.
Cậu đang khắc một con sói con ôm quả bóng rổ. Sói là linh vật đội bóng của trường. Cái đầu đã xong, nhưng hai chân trước ôm bóng thì cậu làm hỏng ba lần rồi — gỗ mỏng quá, cứ khắc đến chỗ khớp là gãy.
Một giờ sáng, cậu đặt dao xuống, tắt đèn bàn.
Trong cuốn sổ để ở đầu giường, cậu viết:
Chân trước lần thứ tư. Đừng vội.
Cuốn sổ ấy Ninh Tự An mua ở tiệm văn phòng phẩm gần ngõ Thanh Hà, bìa xanh xám, loại rẻ nhất. Cậu bắt đầu ghi từ tháng mười một, không có ý định gì to tát, chỉ là có những chuyện không kể được với ai.
Bên trong không có một dòng nào ướt át. Toàn những câu như:
Món quà thứ tư. Nhận. Không mở.
Món quà thứ bảy. Nhận. Nói “trẻ con quá” nhưng vẫn cầm về.
Món quà thứ mười một. Nhận. Không nhìn.
Hôm nay cậu ấy nhớ tôi bị dị ứng tôm. Tôi không nhớ đã nói lúc nào.
Rồi phía dưới cùng, nhỏ hơn, viết bằng bút khác:
Đừng đếm nữa.
Và ngay dưới nữa, viết vào một hôm khác:
Vẫn đếm.
Con sói gỗ hoàn thành vào giữa tháng năm.
Ninh Tự An đưa nó cho Kỷ Thừa Dã ở cửa nhà thi đấu, trong một buổi chiều đội bóng nghỉ tập sớm.
Kỷ Thừa Dã cầm lên, xoay một vòng giữa hai ngón tay.
“Trông trẻ con quá.”
“Ừ.”
“Cậu tự làm?”
“Ừ.”
“Mất bao lâu?”
Ninh Tự An suy nghĩ một giây. Bảy tuần. Bốn cái chân trước. Hai lần đứt tay, một lần đứt sâu đến mức phải quấn băng đi thi.
“Không lâu.”
Kỷ Thừa Dã “ừ” một tiếng, rồi móc nó lên khóa túi thể thao.
Ninh Tự An vui suốt cả ngày hôm đó. Tối về cậu viết vào sổ: Món quà thứ mười bảy. Nhận. Treo lên túi. Rồi phía dưới, chữ nhỏ hơn: Có lẽ mình đã tiến gần thêm một chút.
Ninh Tự An không biết rằng với Kỷ Thừa Dã, cậu quả thật đã trở nên khác.
Chỉ là cái khác ấy chưa được gọi tên, và Kỷ Thừa Dã cũng không thấy cần gọi tên nó làm gì.
Kỷ Thừa Dã ghét người khác động vào đồ của mình, nhưng để Ninh Tự An cầm điện thoại, áo khoác, chìa khóa xe. Cậu không ăn đồ người lạ làm, nhưng ăn bánh quy Ninh Tự An mang đến. Cậu ghét bị hỏi han, nhưng mỗi lần đau ở đâu, người đầu tiên cậu gọi là Ninh Tự An.
Với Kỷ Thừa Dã, Ninh Tự An giống như đèn hành lang ký túc xá. Cậu chưa bao giờ để ý nó sáng từ lúc nào, ai bật. Cậu chỉ biết mỗi lần về khuya, hành lang luôn sáng.
Cuối tháng năm, Kỷ Thừa Dã bong gân cổ chân trong một trận giao hữu.
Huấn luyện viên bảo cậu lên phòng y tế. Cậu ngồi lại bên đường biên, lấy điện thoại gọi cho Ninh Tự An.
Ninh Tự An lúc ấy đang ở phòng mô hình, hai bàn tay dính đầy keo. Cậu bắt máy, nghe được ba chữ, rồi chạy.
Từ khu xưởng sang nhà thi đấu, đi bộ nhanh mất mười lăm phút. Cậu chạy hết, còn tạt qua ký túc xá lấy túi thuốc, mất thêm năm phút nữa.
Đến nơi, câu đầu tiên Kỷ Thừa Dã nói là:
“Sao lâu vậy?”
Ninh Tự An thở không ra hơi. Cậu quỳ xuống, dùng cổ tay gạt tóc khỏi trán vì hai bàn tay còn dính keo, rồi bắt đầu kiểm tra cổ chân.
“Từ khu xưởng sang đây ít nhất mười lăm phút.”
“Tôi đợi hai mươi.”
“Vì tôi phải lấy túi thuốc.”
Kỷ Thừa Dã nhìn mồ hôi trên trán cậu, nhìn hai bàn tay dính keo trắng đang ấn thử vào mắt cá chân mình rất nhẹ, và cuối cùng không nói gì nữa.
Ninh Tự An ngẩng đầu. “Đau lắm không?”
“Bình thường.”
“Vậy sao gọi tôi?”
Kỷ Thừa Dã im lặng. Dường như chính cậu cũng không biết tại sao.
“Cậu biết xử lý.”
Ninh Tự An cúi xuống, khóe môi khẽ cong lên.
Kỷ Thừa Dã không nhìn thấy. Hoặc có nhìn thấy, nhưng cậu cho rằng nụ cười ấy sẽ luôn ở đó.
Tuần sau đó, trong phòng nghỉ đội bóng, Lộ Khải Minh ngồi tháo băng đầu gối, hỏi bâng quơ:
“Cậu thật sự không có chút cảm giác nào với người ta à?”
Kỷ Thừa Dã đang xem lại video trận đấu trên máy tính, không ngẩng đầu. “Không.”
“Vậy sao ngày nào cũng sai người ta làm cái này cái kia?”
“Cậu ấy tự nguyện.”
“Người ta tự nguyện là một chuyện. Cậu hưởng thụ đến mức thành thói quen lại là chuyện khác.”
Kỷ Thừa Dã dừng video. “Cậu muốn nói gì?”
Lộ Khải Minh ném cuộn băng vào giỏ, nhún vai.
“Tôi chỉ nhắc cậu đừng coi lòng tốt của người khác là vô hạn.”
Kỷ Thừa Dã không để câu đó trong lòng.
Từ nhỏ đến lớn, người muốn đối tốt với cậu quá nhiều. Bạn học muốn chép bài. Đồng đội muốn được chỉ chiến thuật. Người theo đuổi muốn được chú ý. Ngay cả ở nhà, chỉ cần Kỷ Thừa Dã muốn thì gần như không có thứ gì cậu không có được.
Cho nên cậu chưa từng học cách phân biệt giữa một người tự nguyện và một người đang âm thầm rút cạn chính mình vì mình.
Cuối buổi tập hôm đó, khi mọi người đã về gần hết, Kỷ Thừa Dã cúi xuống nhặt một cuốn sổ rơi dưới gầm ghế.
Bìa xanh xám. Loại rẻ tiền, góc đã sờn.
Cậu lật ra. Nét chữ ngay ngắn, sạch sẽ, cậu nhận ra ngay là của ai.
Trang đang mở viết:
Món quà thứ mười một. Nhận. Không nhìn.
Kỷ Thừa Dã đọc dòng ấy hai lần.
Cậu không hiểu. Mười một là gì. Đếm cái gì. Nghe như một danh sách kiểm kê, mà kiểm kê thứ gì thì cậu không nghĩ ra.
Cậu gấp cuốn sổ lại, đặt lên bàn cho khỏi mất, rồi đi tắm.
Hôm sau, Ninh Tự An chạy đến phòng nghỉ đội bóng, mặt hơi tái, hỏi có ai nhặt được cuốn sổ bìa xanh không.
Kỷ Thừa Dã đưa cho cậu.
“Ở gầm ghế.”
Ninh Tự An cầm lấy, siết chặt trong tay. “Cậu có mở ra xem không?”
Kỷ Thừa Dã nhìn cậu.
“Không.”
Cậu nói dối rất tự nhiên — không phải vì muốn giấu, mà vì trong đầu cậu, chuyện đó không quan trọng đến mức đáng để giải thích.
Ninh Tự An thở ra một hơi rất dài, rồi cười.
“Cảm ơn cậu.”
