Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • ABO
  • Thanh xuân vườn trường
  • Niên hạ công
  • Truy thê
  • Xuyên không
Đăng nhập Đăng ký
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI - Chương 4

  1. Home
  2. NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
  3. Chương 4 - Phần thưởng
Prev
Next

Ninh Tự An bắt đầu làm món quà sinh nhật từ đầu tháng bảy.

Đó là mô hình thu nhỏ sân bóng rổ trong nhà của Đại học Minh Thành, tỉ lệ 1:150. Cậu đã lên đó đo bằng thước dây ba buổi sáng chủ nhật, ghi lại số hàng ghế, đếm cả số bóng đèn trên trần.

Sàn gỗ cậu làm bằng bìa ép, phủ ba lớp dầu bóng cho ra đúng cái màu vàng ố dưới ánh đèn nhà thi đấu. Bảng điểm thì cậu cắt từ tấm mica trong, dán số bằng decal, tỉ số 68–65 — trận Kỷ Thừa Dã ghi mười chín điểm hồi tháng ba.

Hai nhân vật nhỏ, cậu nặn bằng đất polymer rồi nung trong lò của xưởng in nhờ chú thợ máy bật hộ.

Nhân vật thứ nhất mặc áo số bảy, đứng giữa sân, tay giơ lên trong tư thế ném. Cái mặt bé bằng hạt đậu ấy Ninh Tự An sửa không biết bao nhiêu lần, sửa đến mức có hôm ngồi hai tiếng chỉ để làm đường quai hàm cho bớt tròn.

Nhân vật thứ hai mặc sơ mi trắng. Ngồi trên khán đài, hàng thứ chín, bên phải.

Cậu đắn đo rất lâu trước khi đặt nhân vật thứ hai vào. Cuối cùng cậu vẫn đặt, nhưng đặt xa — không dưới đường biên, không sát sân, mà đúng chỗ cậu vẫn ngồi.

Đêm cuối cùng, cậu viết thiệp. Viết hỏng bốn tờ. Tờ thứ năm:

Chúc Kỷ Thừa Dã tuổi hai mươi mốt luôn đứng ở nơi rực rỡ nhất.

Mong mỗi lần cậu quay đầu lại, đều có người thật lòng đang đợi.

Tuần đó khoa Thiết kế kiến trúc bước vào giai đoạn nộp hồ sơ sơ khảo cuộc thi toàn quốc. Ninh Tự An ở phòng mô hình ba đêm liên tiếp.

Tám giờ tối hôm sinh nhật, cậu mới rời khỏi phòng. Hứa Gia Mộc nhìn hai mắt đỏ ngầu của bạn mình.

“Cậu nhất định phải đi à?”

“Ừ.”

“Đưa quà hôm khác cũng được.”

“Hôm khác thì không phải sinh nhật cậu ấy.”

Hứa Gia Mộc nhìn cái hộp Ninh Tự An đang ôm trước ngực, hai tay đỡ dưới đáy như bế trẻ con.

“Có đáng không?”

Ninh Tự An im lặng vài giây.

“Lúc thích một người thì khó dùng hai chữ đáng hay không đáng để tính.”

“Nhưng cậu cũng phải nghĩ cho mình chứ.”

“Tôi biết.” Ninh Tự An mỉm cười. “Đây là lần cuối tôi thức đêm làm quà. Xong cuộc thi tôi sẽ nghỉ ngơi tử tế.”

Câu lạc bộ nằm bên bờ sông, tầng hai, cửa kính từ sàn lên trần.

Ninh Tự An đến muộn hơn một tiếng. Cậu không quen phần lớn những người có mặt, chỉ nhận ra vài thành viên đội bóng.

Lộ Khải Minh nhìn thấy cậu, đi ra ngay.

“Tôi còn tưởng cậu không đến.”

“Tôi có việc ở khoa.”

“Thừa Dã ở trong. Hôm nay bị chuốc không ít đâu.”

Ninh Tự An nhìn vào phòng lớn.

Kỷ Thừa Dã ngồi trên sofa giữa đám đông, một tay đặt trên thành ghế, sơ mi đen mở hai cúc trên cùng. Đèn vàng mờ đổ xuống làm vẻ kiêu ngạo thường ngày của cậu ta rõ hơn thường lệ.

Trên bàn trước mặt đã chất đầy quà. Đồng hồ. Giày phiên bản giới hạn. Nước hoa. Tai nghe. Những chiếc hộp bọc giấy dày, ruy băng thắt bằng máy.

Ninh Tự An nhìn xuống cái hộp trong tay mình. Bìa carton, cậu tự dán, góc dán hơi lệch.

Cậu vẫn bước vào.

Kỷ Thừa Dã nhìn thấy cậu. Ánh mắt vốn hờ hững dừng lại vài giây.

“Sao giờ mới đến?”

Ninh Tự An chưa kịp trả lời thì một người ngồi cạnh đã cười.

“Đây là người theo đuổi nổi tiếng của cậu à?”

Nụ cười trên môi Ninh Tự An nhạt đi một chút.

Kỷ Thừa Dã cau mày. “Đừng nói linh tinh.”

Người kia lại tưởng cậu ngại, cười to hơn.

“Có gì mà không được nói? Cả trường biết. Người ta theo cậu một năm, ngày ngày cơm nước. Thành ý thế thì đá cũng mềm chứ.”

“Hay là Kỷ thiếu gia hưởng thụ cảm giác được theo đuổi nên cố tình không gật?”

“Thừa Dã có bao giờ thiếu người theo đuổi đâu.”

“Nhưng tận tâm thế này thì hiếm thật đấy. Nghe nói gọi một tiếng là có mặt.”

Bầu không khí náo nhiệt hẳn lên. Ninh Tự An đứng cạnh bàn, ngón tay đặt trên mép hộp.

Lộ Khải Minh nhận ra sắc mặt cậu, định chuyển chủ đề.

Nhưng Kỷ Thừa Dã đã uống không ít.

Men rượu khuếch đại thứ vốn có sẵn trong cậu — không phải sự ác ý, mà là sự thiếu kiên nhẫn với việc phải giải thích mình cho bất kỳ ai.

“Tôi chưa từng yêu cầu cậu ấy theo đuổi.”

Giọng vừa vang lên, cả phòng lắng xuống một bậc.

“Vậy sao cậu còn giữ người ta bên mình?”

“Cậu ấy tự nguyện.”

“Người ta đối với cậu như vậy, cậu không cảm động chút nào?”

“Cảm động thì phải yêu sao?” Kỷ Thừa Dã nhấc ly lên. “Những việc cậu ấy làm, tôi không thiếu người làm thay.”

Ngón tay Ninh Tự An khẽ run.

Có người nhìn thấy cậu đứng ngay đó, vội đưa mắt ra hiệu. Kỷ Thừa Dã không để ý. Hoặc có để ý, nhưng cho rằng Ninh Tự An sẽ không thật sự giận mình.

“Vậy trong mắt cậu, cậu ấy là gì?”

Kỷ Thừa Dã nghiêng đầu, nhìn về phía Ninh Tự An.

Người kia vẫn đứng đó. Vẫn ôm hộp quà. Vẫn như vô số lần trước — kiên nhẫn chờ một câu trả lời.

Một cảm giác chắc chắn đến gần như ngạo mạn dâng lên trong lòng Kỷ Thừa Dã. Ninh Tự An thích cậu. Cậu nói gì thì người này cũng sẽ không đi.

Vì thế cậu bật cười, lấy điện thoại ra, lướt ngón tay lên màn hình.

“Để tôi đọc cho các cậu nghe.”

Ninh Tự An ngẩng phắt lên.

Kỷ Thừa Dã đọc, giọng bình thường, như đọc một mẩu tin nhắn công việc:

“Được đứng ở chỗ đó nhìn cậu, với tôi đã là phần thưởng rồi.”

Cậu bỏ điện thoại xuống bàn, nhún vai.

“Cậu ấy tự nói đấy. Không phải tôi nói.”

Cả phòng im lặng nửa giây, rồi ai đó phá lên cười, và tiếng cười ấy kéo những người khác cười theo.

Kỷ Thừa Dã dựa lưng vào sofa, khóe môi vẫn cong.

“Cho cậu ấy đứng cạnh tôi đã là phần thưởng rồi. Chính miệng cậu ấy nói.”

Chiếc hộp trong tay Ninh Tự An phát ra một tiếng rất khẽ. Cạnh giấy cứng bị đầu ngón tay cậu bóp lõm xuống.

Lộ Khải Minh đứng bật dậy. “Thừa Dã, cậu uống nhiều rồi.”

“Tôi vẫn tỉnh.”

“Cậu đừng nói nữa.”

“Tôi nói sai à?” Kỷ Thừa Dã nhìn thẳng sang. “Nếu cậu ấy không muốn thì cậu ấy có thể không đến.”

Ánh mắt trong phòng đồng loạt rơi lên người Ninh Tự An.

Có thương hại. Có tò mò. Cũng có người đang chờ xem cậu phản ứng thế nào.

Ninh Tự An đứng giữa những ánh mắt ấy và nghĩ đến buổi trưa tháng chín trong căn tin. Khi ấy người này chỉ dùng một câu đã kéo cậu ra khỏi tình cảnh khó xử.

Suốt một năm qua cậu vô số lần tự hỏi tại sao mình thích Kỷ Thừa Dã lâu đến thế. Có lẽ vì cậu ta quá nổi bật. Có lẽ vì dáng cậu ta chạy trên sân quá chói mắt. Cũng có lẽ vì giữa cái vẻ lạnh nhạt ấy, thỉnh thoảng Kỷ Thừa Dã vẫn để lộ một chút dịu dàng mà chính cậu ta cũng không nhận ra.

Nhưng đêm nay Ninh Tự An hiểu ra một chuyện.

Câu nói ấy, cậu viết ra trong một đêm ngồi trên giường, hai chân mỏi nhừ, tai nóng bừng vì xấu hổ.

Nó là thứ riêng tư nhất cậu từng đưa cho ai.

Và Kỷ Thừa Dã đã đọc nó lên giữa một căn phòng đầy người lạ, không phải để làm cậu đau, mà vì cậu ta không nghĩ rằng nó có thể làm ai đau cả.

Ninh Tự An đặt chiếc hộp lên bàn. Động tác rất nhẹ, như sợ làm hỏng thứ bên trong.

“Quà sinh nhật của cậu.”

Kỷ Thừa Dã nhìn cậu. “Cậu giận à?”

Ninh Tự An không trả lời ngay.

Cậu nhìn người mình đã thích suốt một năm, nhìn thật lâu, như đang đo đạc lần cuối.

Rồi cậu khẽ cười. Nụ cười vẫn dịu như mọi ngày, chỉ có trong mắt đã tắt mất thứ ánh sáng quen thuộc.

“Kỷ Thừa Dã.”

Đây là lần hiếm hoi cậu gọi đủ họ tên bằng giọng bình thản đến thế.

“Cảm ơn phần thưởng của cậu.”

“Ý gì?”

Ninh Tự An buông tay khỏi chiếc hộp.

“Nhưng tôi không cần nữa.”

Nói xong, cậu quay người bước ra.

Lộ Khải Minh đuổi theo. “Ninh Tự An.”

“Để cậu ấy đi.”

Giọng Kỷ Thừa Dã vang lên từ phía sau.

Bước chân Ninh Tự An khựng lại nửa nhịp, rồi lại đi tiếp.

Kỷ Thừa Dã vẫn ngồi trên sofa, sắc mặt lạnh nhạt.

“Mai cậu ấy tự quay lại.”

Lộ Khải Minh nhìn cậu, lần đầu tiên trong ba năm quen biết, không biết nên nói gì.

Bên ngoài, gió sông thổi rất mạnh.

Ninh Tự An đi xuống từng bậc thang. Đến bậc cuối cùng, cậu phải dừng lại vịn tay vào lan can, vì hai đầu gối đột nhiên không chịu lực.

Điện thoại rung. Hứa Gia Mộc hỏi đã đưa quà chưa.

Cậu nhìn màn hình rất lâu, rồi gõ:

Đưa rồi.

Cậu ấy có thích không?

Ninh Tự An đứng dưới ngọn đèn đường, nhìn dòng xe chạy qua trước mặt. Mí mắt nóng lên, cổ họng nghẹn cứng, nhưng cậu cứ ngẩng đầu như thế cho đến khi cảm giác ấy lùi xuống.

Cậu tắt màn hình mà không trả lời.

 

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 4"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 360 14 giờ trước
Chương 359 14 giờ trước
Anh ấy nói tôi là hắc liên hoa
Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa
Chương 265 END Tháng 8 14, 2026
Chương 264 Tháng 8 14, 2026
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Chương 128 - END Tháng 9 4, 2026
Chương 127 Tháng 9 4, 2026
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Chương 77 End Tháng 8 11, 2026
Chương 76 Tháng 8 11, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Chương 121 - END Tháng 9 6, 2026
Chương 120 Tháng 9 6, 2026
SƯ TÔN, ĐỒ ĐỆ CỦA NGƯỜI KHÔNG NGOAN NỮA
SƯ TÔN, ĐỒ ĐỆ CỦA NGƯỜI KHÔNG NGOAN NỮA
Chương 103 - END Tháng 9 1, 2026
Chương 102 Tháng 9 1, 2026

Truyện cùng thể loại

Làm Alpha thật sự vui sướng đến vậy sao
Làm Alpha thật sự vui sướng đến vậy sao?
Tháng 9 2, 2026
GIẢ THIẾU GIA HÀO MÔN VỀ BIỂN MƯU SINH
GIẢ THIẾU GIA HÀO MÔN VỀ BIỂN MƯU SINH
Tháng 9 10, 2026
Một sợi hồng trần
Một Sợi Hồng Trần
Tháng 8 17, 2026
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
Tháng 7 29, 2026
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ