Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • ĐAM MỸ
  • ĐAM MỸ NGƯỢC
  • ĐAM MỸ SỦNG
  • TRUYỆN HOÀN
  • SINH TỬ VĂN
  • XUYÊN KHÔNG
  • NAM GIẢ NỮ
  • Xem thêm
    • THANH XUÂN VƯỜN TRƯỜNG
    • GIỚI GIẢI TRÍ
    • Gương vỡ lại lành
    • THANH MAI TRÚC MÃ
    • HÀO MÔN THẾ GIA
    • NIÊN THƯỢNG
Đăng nhập Đăng ký
  • ĐAM MỸ
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Nhật Ký Nuôi Dưỡng Hố Đen Của Kiến Trúc Sư - Chương 12

  1. Home
  2. Nhật Ký Nuôi Dưỡng Hố Đen Của Kiến Trúc Sư
  3. Chương 12 - Chiếc Hộp Trống Rỗng Và Lời Tuyên Chiến Của Cục Tẩy
Prev
Next

Chương 12: Chiếc Hộp Trống Rỗng Và Lời Tuyên Chiến Của Cục Tẩy

Khu vực nghỉ ngơi bên trong văn phòng của Tạ Đồ nằm ở một góc khuất trên đỉnh Tháp Hư Vô. Nó được thiết kế như một lồng kính lập phương vươn ra ngoài không trung, nhìn thẳng xuống biển sương mù xám ngoét của Thành phố Chờ.

Mọi chi tiết ở đây vẫn tuân thủ nguyên tắc tối giản tàn khốc: một bộ sofa bằng da đen nhánh, một chiếc bàn trà mặt kính pha lê, và không có lấy một món đồ trang trí dư thừa.

Tạ Đồ ngồi thả lỏng trên sofa, cởi bỏ áo khoác vest ngoài và vắt ngay ngắn lên tựa lưng. Hắn đưa tay tháo chiếc kính gọng vàng, day nhẹ ấn đường, rồi cầm lấy tách trà đen bốc khói trên bàn nhấp một ngụm. Nước trà không có vị, nhưng hơi nóng ảo ảnh của nó giúp hắn bình ổn lại các luồng dữ liệu trong đầu sau một ngày tiêu hao quá nhiều năng lượng.

Cạch.

Một chiếc hộp pha lê trong suốt được Tạ Đồ đẩy trượt trên mặt bàn, dừng lại ngay trước mặt Khuynh Mặc.

“Lương của cậu.” Tạ Đồ nhạt giọng nói.

Bên trong hộp là những viên kẹo ký ức lấp lánh ánh vàng, tỏa ra một vầng sáng ấm áp, dịu ngọt. Khác với hũ kẹo rẻ tiền ở Căn tin linh hồn, đây là loại ký ức tinh khiết được chiết xuất thủ công, không lẫn một tạp chất buồn bã nào.

Khuynh Mặc đang ngồi cuộn tròn trên chiếc ghế bành đối diện, vạt áo măng tô rủ xuống quét cả lên mặt thảm. Nghe thấy tiếng động, đôi mắt đen hun hút của cậu lập tức sáng rực lên. Cậu vươn tay nhón lấy một viên kẹo bỏ vào miệng, ngả đầu ra sau ghế, tận hưởng sự lan tỏa của những cảm xúc vô hình.

“Ngon quá…” Khuynh Mặc thì thầm, đôi má nhợt nhạt lại hơi hây hây đỏ. “Đây là ký ức gì vậy?”

“Ký ức về một buổi sáng mùa xuân đầu tiên sau kỷ băng hà của một hành tinh,” Tạ Đồ đáp, ánh mắt dừng lại ở biểu cảm thả lỏng của đối phương. “Hoàn toàn trong sạch, không có tính phá hoại, đủ để lấp đầy khoảng chân không của cậu trong vài giờ.”

Khuynh Mặc gật gù, nhai viên kẹo rào rạo. Giữa không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng gió rít bên ngoài lớp kính cường lực, dải ruy băng đỏ nối giữa hai cổ tay họ nằm vắt vẻo trên mặt bàn, chùng xuống một cách hờ hững. Không còn sự giằng co, không còn những lực kéo bất ngờ làm vặn xoắn không gian. Lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau, nó thực sự chỉ giống như một sợi dây trang trí.

“Anh Tạ Đồ này,” Khuynh Mặc đột nhiên lên tiếng, cằm tựa lên đầu gối, nghiêng đầu nhìn vị Kiến trúc sư. “Ông lão tướng quân ban nãy đã mỉm cười khi nhìn thấy vết nứt. Ông ấy nói đó mới là nhà.”

Tạ Đồ xoay xoay quai tách trà, im lặng lắng nghe. Lần đầu tiên, hắn không dùng mệnh lệnh hay giọng điệu bề trên để gạt đi lời nói của “Biến số”.

“Anh xây nhà cho tất cả mọi người ở thành phố này, xây cả những pháo đài hoàn hảo nhất. Vậy còn nhà của anh thì sao?” Khuynh Mặc chớp mắt, chỉ tay vào lồng ngực Tạ Đồ. “Có phải là cái hộp kính tối om, trống rỗng ở Tầng Ký Ức Trung Tâm không?”

Động tác của Tạ Đồ khẽ khựng lại. Hắn ngước lên, đôi mắt xám tro tĩnh lặng như mặt hồ vĩnh cửu đối diện với khoảng không thăm thẳm trong mắt Khuynh Mặc.

“Đúng vậy,” Tạ Đồ chậm rãi đáp lời. “Chiếc hộp trống rỗng đó là bản ngã của tôi. Nó không có quá khứ, không có cảm xúc, không có vết xước. Nhờ sự rỗng tuếch đó, tôi mới có thể duy trì sự tỉnh táo để đo đạc và kiến tạo không gian cho những kẻ khác.”

“Nhưng nó chán chết đi được,” Khuynh Mặc nhăn mặt, thẳng thắn chê bai. “Ông tướng quân cần một vết nứt để nhớ rằng mình đang sống. Anh cất giữ một cái hộp trơn tuột, kín bưng, không cho ai vào, cũng chẳng để thứ gì lọt ra. Anh không thấy lạnh sao?”

“Sự hoàn hảo không cần nhiệt độ. Nó chỉ cần tính bất biến.” Tạ Đồ đặt tách trà xuống. Sự cứng nhắc và nguyên tắc vẫn ăn sâu vào từng lời nói của hắn, nhưng âm điệu lại phảng phất một sự chông chênh vô hình. Hắn nhìn xuống vết nứt nhỏ bé trong triết lý của chính mình — vết nứt vừa được tạo ra cách đây vài giờ đồng hồ.

Khuynh Mặc chống cằm, ngắm nhìn vẻ mặt nghiêm nghị nhưng đầy nét thỏa hiệp hiếm hoi của đấng sáng tạo. Cậu nhón thêm một viên kẹo mùa xuân bỏ vào miệng, khóe môi cong lên một nụ cười rạng rỡ, hồn nhiên, nhưng lại mang đậm bản chất của sự Hỗn mang.

“Vậy thì tôi sẽ làm nứt nhà của anh.” Khuynh Mặc nhai kẹo, giọng điệu nhẹ bẫng thản nhiên như đang tuyên bố sẽ bứt một cọng cỏ. “Tôi sẽ làm nứt sự hoàn hảo của anh, làm hỏng cái hộp trống rỗng đó, để anh có một ngôi nhà thật sự.”

Trong không gian tĩnh lặng, lời tuyên bố của một “Vũ trụ chết” nghe vừa ngông cuồng, vừa phá hoại, lại vừa mang theo một sự chân thành đến kỳ lạ.

Tạ Đồ không hề nhăn mặt. Hắn không rút compa ra đe dọa, cũng không dùng những phương trình vật lý để mắng mỏ cậu thiếu cấu trúc logic. Vị Kiến trúc sư trưởng chỉ lẳng lặng nhìn kẻ đang cuộn tròn trên ghế sofa của mình, ánh mắt xám tro sâu thẳm ánh lên một tia sáng phức tạp.

Hắn vươn tay, nhấc tách trà lên nhấp thêm một ngụm nhỏ, sau đó nhạt nhẽo đáp lại bằng một âm sắc trầm thấp, bình thản:

“Cứ thử xem, nếu cậu nghĩ mình đủ sức.”

Một lời thách thức không hề có sát khí, không có bạo lực, chỉ chứa đựng sự bao dung vô thức và một sự gắn kết đã âm thầm bắt rễ giữa Trật tự và Hỗn mang. Gió xám bên ngoài Tháp Hư Vô vẫn gào thét, nhưng bên trong lồng kính, một sự bình yên chưa từng có đang bao trùm lấy hai kẻ cô độc nhất thế gian.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 12"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
Chương 20 Tháng 7 25, 2026
BÌA TRUYỆN MÀU SẮC KHÔNG CÓ GIỚI TÍNH
Màu Sắc Không Có Giới Tính
Chương 8 - End Tháng 7 24, 2026
Chương 7: Tháng 7 24, 2026
TÌNH NHÂN NHỎ KHÔNG DỄ CHỌC
TÌNH NHÂN NHỎ KHÔNG DỄ CHỌC
CHƯƠNG 21 END Tháng 7 26, 2026
CHƯƠNG 20 Tháng 7 26, 2026
GIẢ NỮ NHẬP CUNG, TA CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN
GIẢ NỮ NHẬP CUNG, TA CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN
Chương 21 End 3 ngày trước
Chương 20 3 ngày trước
TRỌNG SINH VỀ NĂM MƯỜI BẢY TUỔI
TRỌNG SINH VỀ NĂM MƯỜI BẢY TUỔI, TÔI TRỞ THÀNH NGOẠI LỆ CỦA NGƯỜI THỪA KẾ
Chương 10 End Tháng 7 25, 2026
Chương 9 Tháng 7 25, 2026
Ảnh bìa gió sẽ thổi qua đêm dài
GIÓ SẼ THỔI QUA ĐÊM DÀI
Chương 13 - End Tháng 7 25, 2026
Chương 12 Tháng 7 25, 2026
ChatGPT Image 12_26_51 25 thg 7, 2026
CHẬM HƠN CẬU MỘT MÙA HẠ
Chương 10 - End Tháng 7 25, 2026
Chương 9 Tháng 7 25, 2026

Truyện cùng thể loại

DƯỚI MỰC NƯỚC CUỐI CÙNG
DƯỚI MỰC NƯỚC CUỐI CÙNG
Tháng 7 28, 2026
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
Tháng 7 29, 2026
bìa Bình minh nơi hẻm tối
BÌNH MINH NƠI HẺM TỐI
Tháng 7 27, 2026
TÌNH NHÂN NHỎ KHÔNG DỄ CHỌC
TÌNH NHÂN NHỎ KHÔNG DỄ CHỌC
Tháng 7 26, 2026
  • ĐAM MỸ
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ