KHÔNG PHẢI ĐÃ NÓI LÀ TRAI THẲNG SAO? - chương 1
chương 1: run thành thế này mà còn sức mắng người à
“Xin chúc mừng chiến đội BJDY đã giành quyền đi tiếp! Đồng thời, xin hãy dành một tràng pháo tay cho những dũng sĩ phải dừng chân tại đây…”
Vòng loại World Cup mùa đông vừa kết thúc, câu chốt của MC lập tức bị cư dân mạng mang ra chế giễu điên cuồng.
Nguyên nhân cũng chẳng có gì to tát, chỉ bởi câu nói ấy thật sự quá dễ gây tranh cãi.
Vốn dĩ đây chỉ là lời xã giao hết sức bình thường dành cho đội thua cuộc, nhưng không hiểu sao lại khiến người ta nhớ tới một người — kẻ chỉ đánh chuyên nghiệp hai năm, dẫn BJDY một đường vượt ải chém tướng, đưa chiến đội lên ngôi vô địch rồi dứt khoát giải nghệ.
【BJDY cách bao nhiêu năm mới lại giành được quán quân, đúng là không dễ dàng.】
【Có phải quán quân đâu, mới là vòng loại thôi.】
【Fan ai đó đừng có gào nữa được không? Năm đó chẳng phải hắn chê lương ít, bỏ chiến đội đi làm streamer à? Hại Vesper phải tiếp quản cái mớ hỗn độn, bây giờ đội vừa có chút thành tích là fan lại nhảy ra nhận công.】
【Làm ơn, người ta vốn là streamer, sau mới đi đánh chuyên nghiệp. Giải nghệ quay về nghề cũ thì mắc mớ gì đến mấy người? Không có Star thì ai biết BJDY? Star không giải nghệ thì ai biết Vesper nhà mấy người?】
“Ưm…”
Du Tinh Văn hoàn toàn không biết trên mạng lại vì mình mà cãi nhau long trời lở đất.
Sau một giấc ngủ, hắn chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.
“Chậc.”
Tính tình Du Tinh Văn vốn chẳng tốt đẹp gì, nhưng lúc này mí mắt nặng trĩu, mở cũng không nổi. Hắn dứt khoát từ bỏ giãy giụa, nghĩ bụng ngủ thêm một lát, biết đâu tỉnh dậy sẽ hết đau.
Vừa nhúc nhích đổi tư thế, hắn lập tức nhận ra có gì đó không ổn.
Đặc biệt là vùng eo.
Hình như có thứ gì đang đè lên người hắn.
… Không đến mức có fan cuồng gan to bằng trời lẻn được vào tận nhà hắn đấy chứ?
Ý nghĩ vừa lóe lên, “vật nặng” bên hông bỗng cử động.
Cánh tay vốn lỏng lẻo vắt ngang xương hông hắn khẽ siết lại.
“!”
“Tỉnh rồi à?”
Một giọng nói khàn khàn, lười biếng vì vừa ngủ dậy vang ngay bên tai.
Người kia gần như dán sát vào hắn, hơi thở phả nơi sau gáy, giọng nói trầm thấp rung lên khiến vùng da quanh đó tê rần.
Bàn tay đặt trên eo cũng thuận thế trượt lên, phủ lên tay hắn rồi ngang ngược luồn những ngón tay vào giữa, mười ngón đan chặt.
Giọng này, Du Tinh Văn có chết cũng nhận ra.
Hắn đột ngột mở mắt.
Thứ đầu tiên lọt vào tầm nhìn là hai bàn tay đang đan vào nhau trên ga giường màu xám.
Bàn tay từ phía sau vươn tới có khớp xương rõ ràng, cổ tay thon gọn, đang đè lên mu bàn tay hắn, cố tình chen vào lòng bàn tay hắn một cách đầy chiếm hữu.
Du Tinh Văn quay phắt đầu.
Một khuôn mặt lập tức chiếm trọn tầm mắt.
Tóc ngắn hơi rối phủ xuống trán, vầng trán đầy đặn, đường nét xương mặt đẹp đến mức gần như không có chỗ nào để bắt bẻ.
Sống mũi cao thẳng vừa vặn chạm vào má Du Tinh Văn, ép chút thịt ít ỏi nơi má hắn nhô lên.
Người phía sau dường như cảm thấy xúc cảm không tệ, còn cọ thêm mấy cái.
Mắt vẫn chưa mở.
Đôi mày thả lỏng, vẻ mặt thoải mái vô cùng.
Cánh tay còn lại ôm ngang eo Du Tinh Văn cũng siết chặt hơn, mang theo thứ cảm giác lười nhác nhưng chiếm hữu đến quá đáng.
Lòng bàn tay ấm nóng áp ngay bụng dưới hắn.
“Ngụy Thành Chu!”
Người này, giọng nói này, Du Tinh Văn đều quen đến không thể quen hơn.
“Sao cậu lại ở đây?”
Ngụy Thành Chu, nam, cao một mét tám chín, cân nặng không rõ.
Từ bé đã là kiểu “con nhà người ta” điển hình, học hành giỏi giang, phẩm hạnh ưu tú. Hiện tại lại là họa sĩ trẻ đang lên, được vô số bài báo tâng bốc là ngôi sao mới đầy triển vọng của giới mỹ thuật.
Đồng thời cũng là đối thủ một mất một còn của Du Tinh Văn từ nhỏ đến lớn.
Ngoại hình Ngụy Thành Chu có thể dùng hai chữ hoàn mỹ để hình dung.
Vai rộng lưng thẳng, đường nét cơ thể lưu loát, xương mày và sống mũi sắc nét. Nói hắn là người đàn ông đẹp không góc chết ba trăm sáu mươi độ cũng chẳng quá lời.
Nhưng trong mắt Du Tinh Văn lúc này, gương mặt kia càng đẹp bao nhiêu thì càng chứng minh chủ nhân của nó mặt người dạ thú bấy nhiêu.
Nguồn cơn nghiệt duyên giữa hai nhà Ngụy — Du phải truy ngược tận đời cụ cố.
Hai cụ nhà họ Ngụy và họ Du lớn lên cùng một khu tập thể, giao tình vào sinh ra tử, từng cùng nhau tránh đạn, cùng nhau gặm vỏ cây.
Sau chiến tranh, cả hai đều lập được chút quân công, ở lại thành phố rồi bén rễ tại đây.
Thời đó còn thịnh cái quan niệm “thân càng thêm thân”, hai ông cụ uống rượu khoai lang đến đỏ mặt tía tai, đập bàn quyết định: Sau này nếu một nhà sinh con trai, một nhà sinh con gái thì sẽ kết thông gia.
Đáng tiếc trời không chiều lòng người.
Nhà họ Du sinh con trai.
Nhà họ Ngụy… cũng sinh con trai.
Hôn ước từ đó biến thành một câu chuyện cười chẳng ai thật sự để trong lòng.
Sau này hai nhà lần lượt gây dựng sự nghiệp, tình cảm chẳng những không nhạt đi mà còn ngày càng thân thiết.
Ngoại trừ Ngụy Thành Chu và Du Tinh Văn.
Hai người lớn lên cùng nhau, nhà lại gần, từ mẫu giáo tới tận cấp ba chưa từng tách trường, đương nhiên khó tránh khỏi bị người lớn mang ra so sánh.
Hồi nhỏ Du Tinh Văn thường xuyên vô duyên vô cớ mất đồ.
Khi thì cây bút.
Khi thì quyển vở.
Có lúc đến cả chai nước đang uống dở cũng biến mất.
Mà rất nhiều lần, hắn lại nhìn thấy một món giống y như đúc ở chỗ Ngụy Thành Chu.
Hỏi tới, đối phương chỉ giơ món đồ lên, mặt không đổi sắc hỏi ngược:
“Trên này có viết tên cậu à?”
Về sau Ngụy Thành Chu càng ngày càng chẳng thèm che giấu.
Du Tinh Văn dùng gì, chơi gì, thích gì, hắn nhất định cũng phải có một phần tương tự.
Tốt nhất còn phải là đúng món trong tay Du Tinh Văn.
Cứ thế qua lại, hai người càng lúc càng không vừa mắt nhau.
Từ mẫu giáo tới tiểu học, từ tiểu học lên cấp hai.
Đến tuổi dậy thì, cái tuổi mà con trai con gái bắt đầu nảy sinh những tâm tư khác, trong mắt hai người bọn họ vẫn chỉ nhìn thấy đối phương.
Du Tinh Văn từng nghiêm túc nghi ngờ thằng cháu này có phải thích cô gái nào đó, mà cô gái kia lại cố tình để ý hắn hay không.
Nếu không thì việc gì cứ phải như cừu nhân bản, hắn làm gì cũng bắt chước?
Bố mẹ hai bên lúc nào cũng nói ở cùng nhau còn có thể chăm sóc lẫn nhau.
Sau khi Du Tinh Văn giải nghệ, hai người lại chọn cùng một trường đại học, cuối cùng chẳng hiểu sao còn phải sống dưới cùng một mái nhà.
Vừa nhận ra người phía sau là Ngụy Thành Chu, máu Du Tinh Văn lập tức dồn thẳng lên đầu.
Hắn muốn bật dậy ngay lập tức, thúc cùi chỏ thật mạnh vào xương sườn tên kia, sau đó dùng những lời khó nghe nhất đời này mắng cho ra lẽ tại sao hắn ta lại nằm trong phòng mình.
Thế nhưng lời vừa lên tới miệng đã nghẹn lại.
Du Tinh Văn nhận ra một chuyện còn khiến hắn khó chấp nhận hơn.
Ngụy Thành Chu chẳng hề nhận ra sự bất thường của hắn, mắt vẫn nhắm, còn đưa tay kéo người vừa nhích ra khỏi lòng mình trở lại.
Giọng nói lười biếng, rõ ràng vẫn chưa tỉnh hẳn:
“Phòng tôi. Tôi không ở đây thì ở đâu?”
Du Tinh Văn chỉ cảm thấy bên eo bị kéo mạnh.
Sau đó cảm giác dị vật nơi nào đó trong cơ thể càng trở nên rõ ràng.
“Đệt!”
Hắn nghiến răng, cơ thể mất kiểm soát cong về phía sau, nước mắt lập tức ứa ra vì đau.
“Ngụy Thành Chu, con mẹ nó! Mau rút cái thứ khiến cậu tuyệt tử tuyệt tôn ra khỏi người ông đây!”
Sau tiếng gầm ấy, Ngụy Thành Chu cuối cùng cũng chậm rãi mở mắt.
Vừa tỉnh đã phát hiện kẻ đấu đá với mình hơn hai mươi năm đang nằm trên chiếc giường lớn màu đen xám do chính tay hắn bài trí.
Sau khi nhận ra mình đang làm gì, hắn lại mang vẻ mặt lợn chết không sợ nước sôi, thong thả nói:
“Chân trắng thật đấy, anh trai.”
Hắn còn khẽ cười.
“Run thành thế này mà vẫn còn sức mắng người cơ à?”
Du Tinh Văn quanh năm ở trong nhà nên có làn da trắng lạnh.
Mái tóc nâu hạt dẻ mềm mại, trời sinh hơi xoăn, trái ngược hoàn toàn với gương mặt mang tính công kích cực mạnh: xương mày cao, hốc mắt sâu, ngũ quan đậm nét rực rỡ.
Đẹp một cách chói mắt.
Dường như lúc Nữ Oa nặn hắn đã thiên vị quá mức, gom hết tất cả nét đẹp có thể có đắp cả lên gương mặt này.
Kiểu người bước trên đường mà tỷ lệ ngoái đầu có thể đạt hai trăm phần trăm.
Mà giờ phút này, trên người cả hai chẳng ai còn quần áo.
Cổ, lưng, đùi Du Tinh Văn đâu đâu cũng là những dấu vết hỗn loạn để lại sau một đêm.
Tất cả đều do Ngụy Thành Chu cắn ra.
Ngụy Thành Chu bật cười, nghiêng người chống dậy nửa thân trên, trên mặt chẳng hề có chút xấu hổ nào.
Hắn giống như đang cầm trong tay một tấm kim bài miễn tội:
“Tối qua chính cậu nhất quyết kéo tôi lại không cho đi. Tôi cũng đâu muốn.”
Du Tinh Văn: “…”
Hai người cuối cùng cũng tách hẳn ra.
Du Tinh Văn lập tức đưa tay ôm eo, lúc này mới có tâm trí nhìn quanh căn phòng.
Quần áo của cả hai vứt lung tung khắp nơi.
Dưới sàn còn lộn xộn mấy chiếc bao đã dùng, chiếc hộp mới mở đặt đầu giường thì sạch bóng chẳng còn cái nào.
Hắn vừa định mắng người, quay đầu lại đã thấy trên mặt Ngụy Thành Chu viết rõ mấy chữ “đều tại cậu, tôi cũng chẳng muốn”.
Lời vừa lên miệng lại nghẹn xuống.
Cửa phòng không đóng.
Từ đây nhìn ra ngoài là thấy được phòng khách.
… Còn loạn hơn.
Du Tinh Văn sống không còn gì luyến tiếc, giơ tay đỡ trán.
Muốn mắng người mà nhất thời chẳng biết nên bắt đầu hỏi thăm tổ tiên nhà đối phương từ đời nào trước.
Ít nhất hắn vẫn còn chút liêm sỉ.
Du Tinh Văn giật phăng chiếc chăn mỏng bên cạnh quấn kín người.
Trên giường chỉ có đúng một chiếc chăn, giờ bị hắn cướp hết, đến một góc cũng chẳng chừa cho Ngụy Thành Chu.
Người kia lại thản nhiên như không.
Với cái vẻ ấy, có khi giây tiếp theo hắn cứ thế để trần nửa người, mang cả tấm lưng đầy những vết cào nhìn thôi cũng thấy ghê người xuống công viên chạy hai vòng cũng chẳng ngại.
Không biết xấu hổ.
“Cậu mặc quần áo vào được không?”
“?”
Ngụy Thành Chu nhướng mày.
“Làm cũng làm rồi, giờ lại không dám nhìn?”
“…”
“Tối qua bạn cậu cầm điện thoại gọi cho tôi. Tôi không nghe thì gọi một cuộc, hai cuộc, ba cuộc, miệng cứ bảo không có tôi thì không được.”
“…”
“Tôi chạy tới thì thấy cậu nằm vật giữa đường, ôm một cục đá khóc lóc bảo đó là đứa con cậu mang thai ba năm mới sinh ra, nhất quyết phải mang nó về nhà. Ba người đứng bên cạnh kéo thế nào cũng không lôi cậu ra nổi.”
“…”
“Khó khăn lắm mới tha được cậu về. Tôi định cởi quần áo cho cậu thì cậu quấn lấy tôi như bạch tuộc, vừa hôn vừa cọ. Là đàn ông thì ai chịu nổi kiểu đó…”
Thái dương Du Tinh Văn giật thình thịch.
Ngụy Thành Chu chẳng biết nhìn sắc mặt, vẫn ngồi bên cạnh thuật lại toàn bộ quá trình với giọng điệu đầy căm phẫn, câu nào câu nấy đều mang ý “tất cả là lỗi của cậu, tôi chỉ nhất thời không nhịn được”.
Thật ra không cần hắn ta kể nữa.
Du Tinh Văn đã nhớ được bảy tám phần.
Hai người về tới nhà.
Miệng Du Tinh Văn nói muốn đi vệ sinh, cuối cùng lại tự cởi sạch rồi nằm vào bồn tắm.
Vòi sen vẫn đang mở.
Nước chậm rãi dâng lên qua vai.
Ngụy Thành Chu thấy lâu quá không có tiếng động, lo hắn xảy ra chuyện nên đi vào.
Kết quả vừa chìa tay định vớt người lên đã bị con ma men trong bồn ôm cứng ngắc, sống chết không chịu buông.
Ký ức sau đó rất mơ hồ.
Hình như Du Tinh Văn là người động miệng trước.
Sau đó hai người bắt đầu cắn nhau như thể chẳng ai chịu thua ai.
“…”
“Không có.”
“Cái gì?”
“Bao.”
Giọng nói trong ký ức của Du Tinh Văn đứt quãng, hơi thở dồn dập, từng chữ gần như bị ép qua kẽ răng.
“Chỗ tôi… không có.”
Trong bóng tối, Ngụy Thành Chu im lặng hai giây.
Sau đó hắn bật cười khe khẽ.
Một tay kéo người lên.
Hai người gần như nửa ôm nửa lôi, lảo đảo xuyên qua phòng khách rồi phá cửa phòng đối diện của Ngụy Thành Chu.
Cốt truyện hoang đường đến mức Du Tinh Văn chỉ muốn cắn lưỡi tự sát.
Ngụy Thành Chu thấy hắn im bặt, nhướng mày:
“Nhớ ra rồi?”
Thứ đáp lại hắn là chiếc gối bị Du Tinh Văn thẹn quá hóa giận ném thẳng vào mặt.
“…”
Cuối cùng ai về phòng nấy.
Ngồi trên giường của mình, Du Tinh Văn mới miễn cưỡng bình tĩnh lại được một chút.
Lúc này đã là ban ngày, ánh nắng ngoài cửa sổ rất đẹp.
Người vừa tự tẩy não mình rằng chỉ là bị chó cắn nằm sấp trên giường, mở điện thoại lên liền thấy Lư ca gửi mấy tin nhắn.
Du Tinh Văn mặt đờ đẫn trả lại đúng một chữ:
【1】
Lư ca lập tức đáp:
【Tỉnh rồi à? Chờ tối nay ông đây lên sóng cười chết cậu. Cho đám fan chó điên của cậu nhìn xem.】
Du Tinh Văn nổi tiếng là người ngông.
Game đánh hay.
Độ điên còn hơn.
Lâu ngày, đám fan của hắn cái tốt chẳng học được bao nhiêu, độ hung hăng thì lại nhiễm đủ mười phần.
Trên mạng ai cũng nhe nanh múa vuốt, xông pha chiến trường còn dữ hơn chó điên.
Bình thường mà thấy tin này, Du Tinh Văn đã nổ tung từ lâu.
Hắn là người sĩ diện đến mức nào chứ.
Nhưng hôm nay, nhìn tin nhắn của Lư ca thật lâu, hắn chỉ lặng lẽ tắt màn hình, úp điện thoại xuống giường.
Đệt!
Cả người Du Tinh Văn lún sâu vào chăn nệm.
Đầu óc trống rỗng suốt một lúc lâu.
Đọc truyện tại website Meomeoteam.site hoặc tìm kiếm Meomeoteam truyện chữ để ủng hộ bộ truyện nhé.
Ở bên kia, một con chó nào đó đã dọn sạch chiến trường sau một đêm làm loạn.
Ngụy Thành Chu quay đầu nhìn cánh cửa phòng vẫn đóng im ỉm, chậm rãi đi tới cửa phòng mình, “cạch” một tiếng mở ra rồi lại đóng vào.
Quả nhiên.
Một giây sau, cửa phòng đối diện bật mở.
Du Tinh Văn nghiến răng đỡ eo bước ra.
Eo đau chân mỏi, đứng thẳng cũng khó khăn.
Ngay sau đó vừa trông thấy Ngụy Thành Chu đang ở phòng khách, sắc mặt hắn lập tức lạnh tanh.
“.”
Đối phương rõ ràng vừa dọn vệ sinh xong.
Trên người vẫn còn chiếc tạp dề màu đen.
Ngụy Thành Chu nhướng mày, nhìn hắn với tư thế như chính thất bắt quả tang được kẻ bạc tình.
“Du Tinh Văn, tôi là loại vịt bị ngủ xong rồi vứt đấy à?”
Ngụy Thành Chu vừa mở miệng đã bắt đầu làm ầm.
“Cái vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của cậu là có ý gì? Tối qua chính cậu động tay trước. Tôi đại nhân không chấp tiểu nhân, chẳng những dọn dẹp sạch cả nhà còn dậy nấu cơm cho cái đồ mặc quần xong là trở mặt như cậu, vậy mà cậu đối xử với tôi thế này?”
Gân xanh trên trán Du Tinh Văn giật liên hồi.
Người giả chết trốn trong phòng gần cả ngày là hắn.
Giờ lại chẳng hề chột dạ, trở tay định đóng sầm cửa lần nữa.
Ngụy Thành Chu vừa nói vừa bước tới.
Hắn duỗi tay, dùng một ngón móc lấy cổ áo Du Tinh Văn.
Trên người Du Tinh Văn là chiếc áo phông rõ ràng rộng hơn một cỡ.
Cổ áo vừa bị kéo xuống, những vết đỏ ái muội nơi xương quai xanh lập tức lộ ra.
Một cái.
Hai cái.
Cả dấu răng rõ ràng in trên cổ và xương quai xanh.
Ngụy Thành Chu chỉ khẽ ngoắc tay, một mảng da trắng bên trong đã lộ ra trước mắt.
Ánh mắt hắn theo đó liếc xuống.
Không cần mở miệng Du Tinh Văn cũng biết tên này đang muốn phun ra mấy câu chó má kiểu “cậu xem tối qua chúng ta kịch liệt thế nào”.
“Còn chuyện này.”
Thấy hắn lại định đóng cửa, Ngụy Thành Chu ung dung tung sát chiêu.
“Tối qua tôi quay lại rồi.”
Du Tinh Văn khựng lại.
Ngụy Thành Chu ấn phát.
Ngay giây sau, điện thoại vang lên mấy câu khiến người ta nghe thôi cũng muốn đào hố tự chôn.
“Thoải mái không?”
“Ưm… kỳ lạ… đừng chạm chỗ đó…”
Bàn tay đang đóng cửa của Du Tinh Văn cứng đờ.
Hắn quay phắt đầu nhìn Ngụy Thành Chu, cả mặt viết rõ một câu:
Cậu biến thái à?
Quay thứ này làm gì?!
Âm thanh trong điện thoại vẫn tiếp tục.
Giữa tiếng rên khe khẽ dính nhớp của Du Tinh Văn, giọng Ngụy Thành Chu hạ thấp xuống, nói một câu rất rõ:
“Ngoan quá.”
Nội dung thật sự quá kích thích.
Ngụy Thành Chu sờ mũi, chỉ phát một đoạn ngắn rồi tắt.
Thấy ánh mắt sắp giết người của đối phương, hắn cảm thấy mình vẫn nên giải thích một câu:
“Tôi có thói quen quay lại quá trình vẽ tranh, cậu biết mà.”
Hắn ngừng một chút.
“Trong phòng có camera giám sát… bình thường thôi.”
Du Tinh Văn: “…”
Bình thường cái ông nội cậu.
Có liêm sỉ một chút đi.
