MUỐN SỐNG THÌ PHẢI GHÉP CP VỚI NAM CHÍNH - Chương 6
Chương 6
Không biết có phải bị quan niệm chọn bạn đời của Thời Tùng Ngọc dọa hay không, suốt quãng đường sau đó Lâm Khuyết im lặng chẳng nói câu nào.
Thời Tùng Ngọc cũng chẳng định cố tìm chuyện để nói.
Ngược lại, hệ thống bên tai cứ nghi thần nghi quỷ mãi không thôi.
【Sao nhân vật chính lại hỏi ra được câu gay gay thế nhỉ? Chẳng lẽ cậu ta cũng là…?】
“Câm não đi.”
Thời Tùng Ngọc lạnh lùng đáp trong đầu.
“Câu trước còn khen cậu ta biết phối hợp, câu sau đã nghi người ta là gay. Cậu không thấy mình ngu à?”
Hệ thống: “…”
Thời Tùng Ngọc đi theo Lâm Khuyết rẽ vào một phòng học trống.
Bên trong có một cô gái tóc đen dài đang ngồi ở hàng ghế đầu, vẻ mặt đầy lo âu. Nghe thấy tiếng động, cô ngẩng đầu lên, vừa trông thấy người tới, đôi mày đang cau chặt lập tức giãn ra.
“Bạn học Thời, cậu tới rồi!”
“Tôi có chuyện muốn nhờ cậu.”
“Muốn tư vấn dịch vụ gì?”
Thời Tùng Ngọc bước nhanh tới, ngồi xuống đối diện cô.
Thái độ lập tức nghiêm chỉnh.
Ánh mắt hắn kín đáo quan sát vị khách trước mặt một lượt.
Không giống người bị bắt nạt.
Trên người không có dấu vết bị đánh, khi nhìn người cũng không hề né tránh.
Đôi khuyên tai là vàng nạm ngọc, chiếc váy ren trên người là mẫu thường ngày từng xuất hiện trong tuần lễ thời trang xuân hè của một thương hiệu lớn. Những ngón tay đang vô thức cạy viên đá trên ốp điện thoại cũng được làm móng hết sức tinh tế.
Lâm Khuyết khẽ cười, tự giác tìm một chỗ gần đó ngồi xuống.
Cô gái tóc đen dài lộ vẻ khó xử.
“Là em trai tôi.”
“Nó ngày nào cũng bị mấy người nổi tiếng trong lớp bắt nạt. Họ ép nó quỳ trong nhà vệ sinh uống nước bồn cầu, còn quay video đăng lên mạng kiếm tiền.”
“Bạo lực học đường.”
Thời Tùng Ngọc đáp cực kỳ thuần thục.
“Gói tiêu chuẩn, 998.”
“Bên tôi ra người, đảm bảo về sau đối phương không dám bắt nạt em trai cô nữa.”
“Nhưng em tôi muốn tự tay đánh cho hả giận.”
“Vậy gói B, 899.”
“Bên tôi phụ trách khống chế, em trai cô tự đánh.”
“Nhưng…”
Cô gái càng nói càng khó xử.
“Em tôi không muốn lộ mặt. Nhà người cầm đầu rất có tiền, còn có chút quan hệ với nhà tôi. Nó sợ làm lớn chuyện rồi bố tôi biết, hai bên sẽ khó nhìn mặt nhau.”
Thời Tùng Ngọc kinh ngạc nhướng mày.
Mặt mũi gì mà quan trọng hơn cả chuyện con trai bị bắt nạt?
Nhưng ngoài miệng hắn vẫn bình tĩnh tính giá.
“Dễ thôi.”
“Gói C, 1399.”
“Trùm bao tải lên là được.”
“Nếu thêm năm trăm, tôi sẽ sắp xếp một người giả làm em trai cô, xuất hiện dưới camera giám sát để tạo chứng cứ ngoại phạm.”
“Đảm bảo sau khi xong chuyện, có điều tra cũng không lần ra được tới đầu em cô.”
Hệ thống kinh hãi:
【Ký chủ, dịch vụ của anh hình sự thật đấy! Anh không sợ vào tù à?】
“Làm nghề này mà sau lưng không có chút chỗ dựa thì làm kiểu gì?”
Thời Tùng Ngọc thản nhiên trả lời trong đầu.
“Có mà không dùng thì phí.”
Cô gái tóc đen dài lập tức sáng mắt.
“Thật sao? Vậy tốt quá!”
“Tôi lấy gói này. Thêm luôn năm trăm, làm tròn đi.”
“Có điều em trai tôi mới mười lăm tuổi, quanh năm thiếu dinh dưỡng nên bây giờ chỉ cao mét rưỡi. Người đóng giả có giống được không?”
“Mét rưỡi?”
Đôi mắt xanh tùng của Thời Tùng Ngọc hơi nheo lại.
Khóe môi cong thành nụ cười đầy tự tin.
“Bên tôi làm chuyên nghiệp.”
“Chuyện nhỏ thế này đương nhiên xử lý được.”
“Với lại cô là khách Lâm Khuyết giới thiệu tới, tiền cọc miễn.”
“Tôi tin nhân phẩm của cô.”
“Lâm Khuyết?”
Cô gái sửng sốt, quay đầu nhìn người đàn ông tóc đen đang ngồi yên phía sau.
“À… đúng.”
“Là cậu ấy giới thiệu.”
Cô liên tục gật đầu.
Trước hôm nay cô còn chẳng quen Lâm Khuyết.
Khi đối phương đột nhiên tìm tới, cô cũng hết sức kinh ngạc.
Chuyện của em trai đã lan rộng tới mức sinh viên khoa khác cũng nghe nói rồi sao?
Nhưng Lâm Khuyết đảm bảo có thể liên hệ được với Thời Tùng Ngọc, thế nên cô mới đồng ý tới đây.
Người làm loại dịch vụ này không ít.
Nhưng vừa có uy tín, vừa dám ra tay, thủ đoạn lại kín kẽ như Thời Tùng Ngọc thì chỉ có một.
Trước đây cô từng liên hệ văn phòng của hắn qua mạng, nhưng bên chăm sóc khách hàng báo lịch đã kín tới ba tháng sau, cô đành từ bỏ.
Hiện giờ mục đích đã đạt được.
Chỉ không biết Lâm Khuyết muốn gì từ mình.
Cô vừa nghĩ vừa kín đáo quan sát Lâm Khuyết.
Một người đàn ông tóc mái che mắt, đeo kính đen, khí chất âm u thế này đột nhiên chủ động tìm tới giúp đỡ—
Đơn giản cũng chỉ vì tiền, danh, lợi hoặc người.
Không phải cô tự luyến.
Cô xinh đẹp, gia cảnh tốt, tính tình cũng rộng rãi.
Đối với kiểu người âm u, tự ti như thế, xác thực rất có sức hấp dẫn.
Ngoại trừ bản thân cô ra, những thứ khác đều dễ thương lượng.
“Đây là danh thiếp của tôi.”
Thời Tùng Ngọc lấy một tấm danh thiếp trong túi áo đưa sang.
“Khách quen giảm hai mươi phần trăm.”
Hắn còn thuận miệng đùa:
“Lần sau nhớ tiếp tục ủng hộ.”
Nhân vật trước đây chỉ từng xuất hiện trong lời đồn của bạn học, giờ lại nói chuyện với cô thân thiện như vậy, trong lòng cô gái khẽ động.
“Tôi có thể thêm—”
Còn chưa nói hết, Lâm Khuyết không biết đã đi tới từ lúc nào, cười tủm tỉm cắt ngang.
“Bạn học Thời, chúng ta thêm Phi Tín đi.”
“Sau này có khách, tôi gửi thẳng cho cậu.”
“Được.”
Thời Tùng Ngọc lấy điện thoại ra.
“Suýt nữa tôi quên.”
Cô gái tóc đen dài trừng mắt nhìn Lâm Khuyết thêm Phi Tín của Thời Tùng Ngọc.
Lâm Khuyết còn liếc sang cô một cái, vô cùng tự nhiên nói:
“Lát nữa cô ấy còn tiết.”
“Chỉ cần liên lạc trực tiếp với em trai cô ấy là được.”
“Dù sao người trong cuộc cũng là em trai cô ấy.”
“Cậu nói có lý.”
Thời Tùng Ngọc gật đầu với cô gái.
“Sau khi làm xong, hóa đơn tôi gửi thẳng cho em cô.”
Cô gái: “…”
Sao cô không biết lát nữa mình còn tiết?
“Được…”
Cô ngoài cười trong không cười, báo một dãy số.
“Em tôi dùng thẻ phụ của tôi. Đây là số điện thoại của nó.”
Tên nấm âm u chết tiệt.
Hóa ra đánh chủ ý này!
Lấy cô làm cầu nối để đường đường chính chính xin phương thức liên lạc của Thời Tùng Ngọc!
Thời Tùng Ngọc ghi lại số, gật đầu chào cô rồi xoay người rời đi.
“Bạn học Thời, tôi có thể đi cùng không?”
Lâm Khuyết lập tức theo sau.
“Tôi muốn mở mang kiến thức.”
Giọng nói hơi nâng lên, còn mang theo chút mong đợi.
“Đương nhiên.”
Được đàn em ngưỡng mộ khiến Thời Tùng Ngọc khá hưởng thụ.
Hắn đồng ý ngay.
Trong căn nhà bỏ hoang, sau cánh cửa mục nát chỉ còn một nửa, chiếc bao tải vàng sẫm liên tục phát ra tiếng “ư ư”.
Một người đàn ông vạm vỡ đứng trông bên cạnh.
Người còn lại đứng ngoài cửa, dặn dò khách hàng:
“Tay chân nó trói hết rồi, cậu cứ đánh thoải mái, miễn đừng lấy mạng là được.”
“Trên đường trùm bao tải chỉ có anh em tôi lên tiếng. Yên tâm, giọng cậu ấy không phải người địa phương, đối phương có nghĩ thế nào cũng không liên tưởng tới cậu.”
“Dưới đất tặng miễn phí một chiếc nhẫn sắt, xem như đồ chơi.”
“Nhớ đừng đánh vào mắt.”
“Được rồi, đeo khẩu trang rồi vào đi.”
Thiếu niên gầy gò với trán quấn băng lập tức lộ vẻ kích động.
Nhưng rất nhanh cậu ta lại bình tĩnh, quay sang hỏi người đàn ông có màu tóc nổi bật nhất, cũng đẹp trai nhất trong sân:
“Người đóng giả tôi vào vị trí chưa?”
“Ồ?”
Thời Tùng Ngọc bật cười.
“Còn biết hỏi người thế thân cơ à?”
Hắn giơ tay.
Đàn em đứng cạnh lập tức đặt điện thoại vào lòng bàn tay hắn.
Thời Tùng Ngọc mở camera giám sát rồi xoay màn hình ra ngoài.
Trên màn hình—
Một người gần như giống hệt thiếu niên gầy gò đang ngồi xổm trong góc lớp khóc.
Thỉnh thoảng còn đưa tay lau nước mắt.
Băng gạc trên trán.
Làn da vàng vọt.
Một vết sẹo trắng dưới mí mắt trái.
Đặc điểm cơ thể đều giống y hệt.
Chỉ cần ngồi co người xuống, chẳng ai nhìn ra chiều cao.
Bất cứ ai xem camera cũng sẽ không nghi ngờ.
Thiếu niên lúc này mới hoàn toàn yên tâm, hưng phấn đeo khẩu trang rồi lao vào trong trả thù.
“Bạn học Thời.”
Ánh mắt Lâm Khuyết lướt qua người đàn ông xa lạ đứng ở cửa.
“Những người hôm nay cậu mang theo không giống lần trước.”
“Cũng là nhân viên của cậu à?”
Thời Tùng Ngọc gật đầu.
“Ừ.”
“Đều từ cùng một chỗ ra.”
“Biết rõ lai lịch, thỉnh thoảng qua chỗ tôi làm công nhật, tiện tích lũy ít kinh nghiệm làm việc.”
“Công nhật gì chứ.”
Người đàn ông ở cửa có đôi mắt hồ ly, cười tít mắt đưa một điếu thuốc sang.
“Em định theo anh cả đời cơ.”
Thời Tùng Ngọc nhận lấy.
Hắn không hút thuốc.
Nhưng làm đại ca mà đàn em đưa thuốc còn thẳng tay từ chối thì hơi mất mặt.
Cứ cầm lấy làm bộ là được.
Người đàn ông quay sang đưa cho Lâm Khuyết một điếu.
“Anh bạn mới tới à? Làm một điếu?”
“Cảm ơn.”
Lâm Khuyết đưa tay nhận.
Thời Tùng Ngọc tiện thể giới thiệu:
“Cậu ấy không phải người mới.”
“Là bạn tôi, Lâm Khuyết.”
Rồi hắn nhìn sang Lâm Khuyết.
“Cứ gọi cậu ta Hồ Lục.”
“Bệnh trung nhị tái phát, nhất quyết đòi đổi tên.”
“Ra là bạn của đại ca!”
Thái độ Hồ Lục lập tức nghiêm chỉnh hẳn.
Hắn nhanh nhẹn móc bật lửa ra châm thuốc cho Lâm Khuyết.
Lâm Khuyết còn chưa kịp từ chối, điếu thuốc trên tay đã cháy.
Người châm thuốc cũng tự giác chuồn mất.
Lâm Khuyết khó xử quay sang nhìn Thời Tùng Ngọc.
Thời Tùng Ngọc vẫn ung dung đứng đó.
Trong đôi mắt xanh tùng đầy ý cười thiếu đạo đức.
“Thử xem?”
Lâm Khuyết do dự rồi hút một hơi.
Giây tiếp theo—
Hắn lập tức sặc đến cúi người ho khan.
“Ha ha ha ha!”
Thời Tùng Ngọc chẳng hề nể mặt, cười thành tiếng.
Đúng lúc này—
【Ký chủ! Chính là bây giờ!】
Hệ thống đột nhiên xuất kích.
【Tranh thủ lúc nhân vật chính còn ngậm thuốc, anh ghé qua hôn đầu thuốc của cậu ấy đi!】
Tiếng cười của Thời Tùng Ngọc đột ngột tắt ngóm như bị ai bóp cổ.
Hắn ngơ ngác.
“… Hôn cái gì?”
“Điếu thuốc trong miệng cậu ta?”
“Cậu điên hay tôi điên?”
【Dùng đầu thuốc của anh chạm vào đầu thuốc của nhân vật chính! Ai bảo anh đi hôn miệng cậu ta!】
【Nhanh lên! Không là nhân vật chính nhả thuốc ra bây giờ!】
Thời Tùng Ngọc ước lượng khoảng cách giữa hai người, vẻ mặt hơi chần chừ.
“Khoảng cách này… có phải gần quá không?”
Hệ thống lập tức cười lạnh:
【Ai nói muốn bán hủ kiếm sinh mệnh?】
【Ai nói muốn làm fan CP vui?】
【Chuyện tới trước mắt lại lùi bước à?】
【Đồ nhát gan!】
Khóe môi Thời Tùng Ngọc giật một cái.
Hắn không chịu nổi cái giọng kiêu ngạo này.
Thế là—
Hắn bước thẳng về phía Lâm Khuyết.
“Lâm Khuyết.”
“Nhìn tôi.”
Một tay đặt lên vai Lâm Khuyết đang cúi người ho khan.
Thời Tùng Ngọc xoay điếu thuốc trong tay, ngậm vào miệng.
Ngay khoảnh khắc Lâm Khuyết ngẩng đầu—
Hắn cúi xuống.
Đầu thuốc chính xác chạm vào đầu thuốc vẫn còn lóe ánh lửa trong miệng Lâm Khuyết.
Qua những lọn tóc đen rủ xuống, Thời Tùng Ngọc đối diện với đôi mắt của người kia.
Đen như mực.
Lại phản sáng như hai viên cúc áo đen.
Đồng tử hơi mở rộng.
Rõ ràng nội tâm Lâm Khuyết lúc này hoàn toàn không bình tĩnh như vẻ ngoài.
Thời Tùng Ngọc âm thầm cong môi.
Một cảm giác thành tựu kỳ lạ khi trò đùa thành công bỗng dâng lên.
Hơi thở đan xen.
Khoảng cách gần đến mức có thể nghe rõ tiếng hô hấp khe khẽ của đối phương.
Mãi tới khi đầu thuốc trong miệng Thời Tùng Ngọc cuối cùng cũng bén lửa.
Hắn mới lùi lại một bước.
Khóe môi cong lên thành nụ cười ác liệt.
Một tay vén lọn tóc vàng nhạt bên má ra sau tai, hơi nâng cằm.
“Cảm ơn.”
Lâm Khuyết khựng lại một nhịp.
Yết hầu khẽ lăn.
Cơn ho lập tức càng dữ dội hơn.
Đợi bình ổn lại, hắn đẩy gọng kính đã trượt xuống chóp mũi, bất đắc dĩ lắc đầu.
“Bạn học Thời thật là…”
“Muốn làm gì thì làm.”
Hệ thống cười gian:
【He he, không hổ là ký chủ có chỉ số mị lực 9.】
【Làm động tác gay đến thế ngay trước mặt nhân vật chính mà cậu ta còn chẳng nỡ mắng anh.】
Thời Tùng Ngọc bóp tắt điếu thuốc mới hút đúng một hơi.
“Nếu độc giả không ăn miếng này, tôi format cậu.”
【Ký chủ cứ yên tâm!】
【Bao ăn!】
【Đây là một trong những động tác có sức căng tình dục mạnh nhất đấy. Nào là văn nhã bại hoại, dã thú dưới lớp vỏ văn minh, lưu manh mặc vest… đều là kỹ năng chuẩn bị không thể thiếu!】
【Fan CP chắc chắn hài lòng. Anh cứ chờ ngày mai sinh mệnh tăng vọt đi!】
“Thật à?”
Thời Tùng Ngọc vẫn bán tín bán nghi.
Hệ thống chợt nhớ tới một chuyện.
【Đúng rồi ký chủ, lúc nãy anh đứng gần nhân vật chính thế, nhan sắc cậu ta có đạt chuẩn không?】
【Bán hủ cũng phải nhìn mặt đấy.】
“Không để ý.”
Thời Tùng Ngọc nhớ lại một chút.
“Nhưng mắt không nhỏ.”
“Trông khá hiền, cũng ngoan ngoãn.”
Nói đến đây, hắn bỗng nheo mắt, không chắc chắn lắm.
“Có điều…”
“Tôi hình như thấy trên tai cậu ta đeo đầy khuyên bạc với khuyên đen.”
Những chiếc khuyên thấp thoáng giữa mái tóc.
Hoàn toàn không hợp với hình tượng thường ngày của Lâm Khuyết.
Mang theo một thứ cảm giác phản nghịch tương phản rất rõ ràng.
Đọc truyện tại website Meomeoteam.site hoặc tìm kiếm Meomeoteam truyện chữ để ủng hộ bộ truyện nhé
