Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • ABO
  • Thanh xuân vườn trường
  • Niên hạ công
  • Truy thê
  • Xuyên không
Đăng nhập Đăng ký
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI - Chương 18

  1. Home
  2. NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
  3. Chương 18 - Bắc Thành
Prev
Next

Nhóm lên tàu sáng thứ năm. Kỷ Thừa Dã có tên trong danh sách cố vấn nên đi cùng.
Hứa Gia Mộc nhìn hai chỗ ngồi cạnh nhau của hai người, nghi ngờ hỏi: “Trùng hợp à?”
Kỷ Thừa Dã đặt hành lý lên giá. “Tôi đổi chỗ.”
“Cậu thừa nhận luôn?”
“Ừ.”
Ninh Tự An ngồi cạnh cửa sổ, bất đắc dĩ lắc đầu.
Tàu chạy gần năm tiếng. Ninh Tự An thức đêm sửa bài nên ngủ gục rất nhanh, đầu nghiêng dần về phía cửa kính.
Kỷ Thừa Dã nhìn một lúc, rồi lấy chiếc gối cổ trong ba lô, kê vào giữa vai mình và cửa sổ, đẩy nhẹ đầu người kia sang bên đó.
Sau đó cậu ngồi thẳng lưng suốt hai tiếng, không dám cựa, và tiếp tục đọc tài liệu bằng một tay.
Quách Tinh Nguyên ngồi hàng đối diện, nhìn thấy, không nói gì. Anh chỉ kéo rèm cửa sổ phía nắng xuống một nửa.
Ngày thuyết trình, Ninh Tự An là người trình bày phần ý tưởng.
Trước giờ lên sân khấu, cậu đứng sau cánh gà kiểm tra thiết bị lần thứ tư.
Kỷ Thừa Dã đi tới.
“Căng thẳng?”
“Một chút.”
“Cậu luyện hai mươi ba lần rồi.”
“Sao cậu biết?”
“Tôi đếm.”
Ninh Tự An bật cười.
“Cậu sẽ làm tốt.” Kỷ Thừa Dã nói.
“Lỡ trượt thì sao?”
“Thì về sửa tiếp.”
Ninh Tự An hơi ngẩn ra. “Cậu không nói chắc chắn sẽ thắng?”
“Trước đây tôi sẽ nói.”
Kỷ Thừa Dã đáp.
“Nhưng thắng hay không đâu chỉ phụ thuộc vào cậu. Tôi không muốn dùng một câu khẳng định trống rỗng để đặt thêm gánh nặng lên người cậu. Cậu chỉ cần làm xong phần của cậu.”
Đến lượt nhóm ngõ Thanh Hà, Ninh Tự An bước lên.
Đèn chiếu xuống.
Slide đầu tiên không phải bản vẽ. Đó là một tấm ảnh chụp chiếu nghỉ giữa tầng hai và tầng ba của dãy nhà số bốn, chụp ngược sáng, bóng đèn trên trần đã tháo bỏ, hai bên tường trống trơn.
“Năm hai nghìn mười lăm, một bà cụ tám mươi mốt tuổi ngã ở đây lúc bảy giờ tối.” Ninh Tự An nói. “Bà nằm viện hai tháng rồi mất. Lý do trực tiếp là bóng đèn hành lang cháy ba tuần không ai thay. Lý do gián tiếp là đoạn cầu thang này chưa bao giờ có tay vịn, từ năm một nghìn chín trăm tám mươi hai đến giờ.”
“Tháng trước, bà tôi ngã ở đúng chỗ đó. Bà tôi may hơn.”
Giọng cậu ban đầu hơi căng. Nhưng đến khi bản vẽ hiện lên màn hình, ánh mắt Ninh Tự An dần sáng lại, và cậu bắt đầu nói nhanh hơn, chắc hơn, về rãnh thu nước, về độ dốc một trên mười sáu, về chiếu nghỉ cứ tám mét một cái, về hai mươi hai bậc mỗi tầng nhân bốn tầng nhân mười hai dãy nhà.
Kỷ Thừa Dã ngồi ở hàng ghế thứ tư dưới khán phòng.
Lần đầu tiên vị trí của hai người hoàn toàn đảo ngược.
Ninh Tự An đứng ở nơi sáng nhất. Còn cậu ngồi bên dưới, ngẩng lên nhìn.
Cậu không thấy mất mát vì mình không phải trung tâm. Trái lại, trong lồng ngực có một thứ dâng lên mà cậu không gọi được tên, chỉ biết nó khiến cậu ngồi thẳng lưng hơn.
Phần phản biện kéo dài hơn dự kiến. Một giám khảo chất vấn tính khả thi của quỹ duy trì cộng đồng.
Kỷ Thừa Dã được mời lên.
Cậu trình bày bảng tài chính, phân tích nguồn thu, chi phí vận hành, và cả ba kịch bản rủi ro — trong đó có kịch bản xấu nhất, khi không đơn vị nào chịu thuê mặt bằng trong hai năm đầu.
Cậu không khoe. Cũng không né chỗ yếu.
Giám khảo hỏi tiếp: “Ai là người đưa ra ý tưởng chính?”
Kỷ Thừa Dã chỉ về phía nhóm.
“Nhóm kiến trúc. Tôi chỉ chứng minh phương án của họ chạy được.”
Xuống sân khấu, Ninh Tự An hỏi khẽ:
“Cậu không muốn người ta biết phần tài chính quan trọng thế nào à?”
Kỷ Thừa Dã nhìn cậu.
“Quan trọng thì vẫn quan trọng. Không cần cướp ánh sáng của người khác mới chứng minh được giá trị của mình.”
Kết quả công bố tối hôm đó.
Ngõ Thanh Hà giành giải nhất, kèm giải phương án cộng đồng xuất sắc.
Hứa Gia Mộc hét lên đầu tiên. Cả nhóm ôm chầm lấy nhau ngay giữa sảnh. Quách Tinh Nguyên đứng ngoài cười, tay còn cầm tập tài liệu, cho đến khi bị Hứa Gia Mộc kéo vào giữa.
Ninh Tự An đứng trong đám ấy, mắt đỏ lên.
Kỷ Thừa Dã đứng cách vài bước.
Cậu không chen vào. Chỉ đứng đó nhìn.
Ôm hết các thành viên trong nhóm xong, Ninh Tự An quay đầu lại.
Ánh mắt hai người gặp nhau.
Kỷ Thừa Dã nâng tay lên, làm một động tác chúc mừng rất nhỏ.
Ninh Tự An đi thẳng về phía cậu.
Rồi, trước mặt tất cả mọi người, cậu ôm lấy Kỷ Thừa Dã.
Cả người Kỷ Thừa Dã cứng lại.
Đây là cái ôm đầu tiên kể từ đêm sinh nhật.
Cậu rất muốn siết tay lại. Nhưng cậu vẫn hỏi:
“Tôi ôm lại được không?”
Ninh Tự An đang xúc động đến mức sắp khóc, nghe vậy lại bật cười.
“Được.”
Kỷ Thừa Dã lập tức vòng tay ôm chặt.
Ninh Tự An vùi mặt vào vai cậu.
“Chúng tôi thắng rồi.”
“Ừ.”
“Phương án của chúng tôi được công nhận thật rồi.”
“Ừ.”
Kỷ Thừa Dã vỗ nhẹ lưng cậu.
“Cậu làm được rồi.”
Trong giây phút ấy, Ninh Tự An mới hiểu cảm giác được một người nhìn thấy là như thế nào.
Không phải người ta đứng ra làm hộ. Không phải người ta trải sẵn đường bằng tiền hay quan hệ.
Mà là người ta đứng bên cạnh, nhìn mình tự đi đến chỗ mình muốn đến, rồi nói một câu thật lòng:
Cậu làm được rồi.

 

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 18"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 300 2 ngày trước
Chương 299 2 ngày trước
Anh ấy nói tôi là hắc liên hoa
Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa
Chương 265 END Tháng 8 14, 2026
Chương 264 Tháng 8 14, 2026
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Chương 77 End Tháng 8 11, 2026
Chương 76 Tháng 8 11, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Chương 128 - END Tháng 9 4, 2026
Chương 127 Tháng 9 4, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Chương 121 - END Tháng 9 6, 2026
Chương 120 Tháng 9 6, 2026
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
CHƯƠNG 17 Tháng 7 29, 2026
CHƯƠNG 16 Tháng 7 29, 2026

Truyện cùng thể loại

VẠN NGƯỜI GHÉT BỎ, HẮN KHÔNG DÁM YÊU NỮA
VẠN NGƯỜI GHÉT BỎ, HẮN KHÔNG DÁM YÊU NỮA
Tháng 9 13, 2026
ChatGPT Image 15_03_32 3 thg 9, 2026
ĐẤU LA: TA TRỞ THÀNH SỦNG NHI CỦA CẢ ĐẠI LỤC
Tháng 9 7, 2026
THẦN MINH TÔI ĐU VÌ TÔI XUỐNG TRẦN DEBUT
THẦN MINH TÔI ĐU VÌ TÔI XUỐNG TRẦN DEBUT
Tháng 9 10, 2026
Sư Tôn, Cho Lang Yêu Lông Xù Ôm Một Cái!
SƯ TÔN, CHO LANG YÊU LÔNG XÙ ÔM MỘT CÁI!
Tháng 9 7, 2026
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ