NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI - Chương 17
Dự án ngõ Thanh Hà qua vòng sơ khảo.
Cả nhóm được mời ra Bắc Thành dự vòng chung kết sau một tháng. Tối nhận kết quả, mọi người kéo nhau đi ăn ở quán lẩu gần trường.
Hứa Gia Mộc uống hai chai đã bắt đầu nói nhiều. Cậu chỉ thẳng vào mặt Kỷ Thừa Dã.
“Tôi vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận cậu đâu đấy.”
Kỷ Thừa Dã bình tĩnh gắp thịt. “Không cần cậu chấp nhận.”
“Thái độ gì đấy?”
“Tôi theo đuổi Ninh Tự An, không theo đuổi cậu.”
Hứa Gia Mộc tức đến mức đứng bật dậy. Ninh Tự An giữ vai bạn kéo xuống. Quách Tinh Nguyên bật cười, rồi rót thêm nước cho cả bàn.
Bầu không khí hiếm khi dễ chịu như vậy.
Ăn xong, mọi người tản đi. Kỷ Thừa Dã và Ninh Tự An đi bộ về trường.
Đêm đầu hạ có gió. Hai bên đường là hàng long não, lá xào xạc trên đầu. Đến giữa cây cầu bắc qua nhánh sông nhỏ, Kỷ Thừa Dã dừng lại.
“Tôi có thứ muốn đưa cậu.”
Ninh Tự An nhìn chiếc túi giấy trong tay cậu — cậu đã thấy nó từ lúc ở quán nhưng không hỏi.
“Nếu là quà đắt tiền thì không cần.”
“Không đắt.”
Kỷ Thừa Dã mở túi.
Bên trong là mô hình sân bóng rổ Ninh Tự An từng tặng.
Góc khán đài bị bẹp trong bữa tiệc đã được dựng lại. Không hoàn hảo — chỗ nối vẫn thấy vết keo — nhưng thẳng.
Nhân vật nhỏ mặc sơ mi trắng vẫn ngồi ở hàng thứ chín bên phải, đúng vị trí cũ, không xê dịch một milimet.
Ninh Tự An nhìn rất lâu. “Cậu mang trả tôi?”
“Không.”
Kỷ Thừa Dã lấy từ trong túi ra một nhân vật nhỏ khác.
Mặc áo số bảy. Nhưng không phải cái đang đứng giữa sân.
Cái này thô hơn nhiều. Đường cắt vụng, một bên vai cao hơn bên kia, lớp sơn ở tay áo lem ra ngoài viền.
Cậu đặt nó xuống hàng ghế thứ chín, ngay cạnh nhân vật mặc sơ mi trắng.
“Tôi không biết làm mô hình. Chỗ này làm xấu lắm.”
Ninh Tự An nhìn hai vai lệch của nhân vật nhỏ.
Quả thật rất xấu. Nhưng cậu biết một người như Kỷ Thừa Dã phải bỏ ra bao nhiêu kiên nhẫn mới ngồi yên đủ lâu để làm ra nó.
“Hôm mở hộp quà, tôi có định nhấc cậu xuống gần sân hơn một chút.” Kỷ Thừa Dã nói. “Rồi tôi nghĩ tôi không có quyền.”
“Cậu tự chọn chỗ ngồi ấy. Nó là của cậu.”
“Nên tôi tự làm một cái cho mình.”
Cậu nhìn xuống hai nhân vật nhỏ ngồi cạnh nhau trên hàng ghế.
“Trước đây cậu luôn ngồi dưới khán đài nhìn tôi. Bây giờ tôi muốn ngồi cạnh cậu. Không phải bắt cậu bước vào thế giới của tôi. Mà là tôi muốn bước sang chỗ cậu đang đứng.”
Ninh Tự An cúi mắt xuống.
“Kỷ Thừa Dã.”
“Ừ.”
“Cậu có chắc mình thích tôi không?”
“Có.”
“Không phải vì tôi đã rời đi?”
Kỷ Thừa Dã im lặng một lúc. Rồi cậu nói thật, và nói thẳng đến mức Ninh Tự An không kịp chuẩn bị.
“Ban đầu thì đúng là vì thế.”
Ninh Tự An ngẩng lên.
“Tuần đầu tiên, tôi khó chịu vì bất tiện. Không có người mua bữa sáng, không có người lấy giáo trình, không có nước ở ghế nghỉ. Lúc đó tôi muốn cậu quay lại vì đời tôi trở nên phiền phức.”
“Tôi không định nói dối cậu chuyện đó.”
Cậu ngừng một nhịp.
“Nhưng sau đó tôi đến ngõ Thanh Hà.”
“Tôi nhìn cậu làm việc. Nhìn cậu cãi nhau với Quách Tinh Nguyên về độ dốc một cái lối đi mà cả thành phố này không ai quan tâm. Nhìn cậu đếm bậc thang. Nhìn cậu nói về mấy bà cụ ở đó như thể họ là người quen của cậu — mà đúng là người quen của cậu thật.”
“Rồi tôi phát hiện ra một chuyện.”
Kỷ Thừa Dã nhìn cậu.
“Ngay cả khi cậu không làm gì cho tôi nữa, tôi vẫn muốn ở gần cậu. Tôi muốn biết hôm nay cậu có vui không. Muốn biết bản vẽ có được duyệt không. Muốn nhìn cậu làm được cái việc cậu định làm từ năm mười tuổi.”
“Không phải vì cậu mang lại được cái gì cho tôi. Chỉ vì đó là cậu.”
Gió thổi qua mặt cầu.
Ninh Tự An quay mặt sang hướng khác. “Mấy câu này cậu học ở đâu đấy?”
“Không học.”
“Không giống cậu.”
“Tôi tập ba hôm.”
Ninh Tự An bật cười, mắt còn đỏ.
“Quả nhiên.”
Kỷ Thừa Dã cũng cười. Rồi cậu nghiêm túc lại.
“Cậu cho tôi một cơ hội được không?”
Ninh Tự An nhìn hai nhân vật nhỏ ngồi cạnh nhau trên khán đài.
“Tôi chưa quay lại được.”
Ánh mắt Kỷ Thừa Dã tối đi, nhưng cậu không ngắt lời.
“Nhưng chúng ta bắt đầu lại được.” Ninh Tự An nói. “Không phải quay về như trước. Bắt đầu từ chỗ hai người thật sự làm quen với nhau.”
“Ý cậu là…”
“Cậu tiếp tục theo đuổi được. Nhưng tôi sẽ không chăm sóc cậu như trước. Và cậu không được coi việc tôi mềm lòng là chuyện đương nhiên.”
“Được.”
Kỷ Thừa Dã đáp nhanh quá. Ninh Tự An nhíu mày.
“Cậu nghe hết chưa?”
“Nghe hết.”
“Còn nữa.”
“Cậu nói.”
“Không can thiệp vào việc học của tôi.”
“Được.”
“Không tùy tiện ghen với người trong nhóm.”
“Cố gắng.”
“Kỷ Thừa Dã.”
“Được.”
“Không ra lệnh cho tôi.”
“Được.”
“Không ngày nào cũng đứng dưới ký túc xá.”
“Vì sao?”
“Cậu vừa nói được.”
Kỷ Thừa Dã trầm mặc mấy giây.
“Vậy một tuần ba ngày?”
“Hai ngày.”
“Bốn ngày.”
“Cậu đang mặc cả à?”
“Ba ngày.”
Ninh Tự An nhìn cậu, cuối cùng không nhịn được cười.
“Ba ngày.”
Kỷ Thừa Dã ôm chiếc mô hình, khóe môi cong lên.
Người từng đứng ở nơi cao nhất, được cả trường vây quanh, lúc này vui mừng chỉ vì giành được quyền đứng dưới ký túc xá ba buổi một tuần.
Cậu không thấy mất mặt chút nào.
Buổi hẹn đầu tiên của hai người diễn ra ba hôm sau, ở một quán mì nhỏ gần xưởng in.
Quán có sáu cái bàn. Thực đơn dán trên tường đã bạc màu. Kỷ Thừa Dã mặc áo khoác đắt tiền ngồi giữa không gian ấy trông rõ ràng không hợp.
“Không quen?” Ninh Tự An hỏi.
“Bình thường.”
“Cậu đang cau mày.”
“Bàn hơi thấp.”
“Không thích thì đổi chỗ khác.”
Kỷ Thừa Dã lập tức duỗi lông mày. “Không cần.”
Chủ quán là một cô trung niên quen mặt Ninh Tự An. Vừa thấy cậu, cô đã hỏi:
“Bạn trai cháu à?”
Ninh Tự An suýt làm rơi đũa. “Chưa phải.”
Kỷ Thừa Dã bình tĩnh bổ sung: “Đang cố gắng ạ.”
“Vậy phải cố nhiều vào.”
“Vâng.”
Ninh Tự An đá nhẹ vào chân cậu dưới gầm bàn.
“Cậu đá tôi?”
“Cậu nói linh tinh.”
“Tôi nói thật.”
“Im ăn mì đi.”
Kỷ Thừa Dã cúi đầu ăn thật.
Cậu chưa từng ăn ở quán nào như thế này, nhưng bát mì rất ngon. Ninh Tự An ăn cay, trán nhanh chóng lấm tấm mồ hôi. Kỷ Thừa Dã đẩy hộp giấy ăn sang.
“Cậu hay đến đây?”
“Hồi trước tan ca muộn thì ăn.”
“Sao lúc đó cậu không nói với tôi?”
Ninh Tự An dừng đũa.
“Có nói.”
Kỷ Thừa Dã hiểu ngay.
“Xin lỗi.”
“Không cần xin lỗi mọi chuyện.”
“Nhưng tôi thật sự không nhớ.”
“Vậy từ giờ nhớ là được.”
Ninh Tự An nói rất nhẹ, rồi cúi xuống ăn tiếp.
Kỷ Thừa Dã nhìn cậu.
“Tôi sẽ nhớ.”
