NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI - Chương 16
Trận bán kết giải bóng rổ sinh viên diễn ra đúng ngày nhóm Ninh Tự An nộp hồ sơ sơ khảo.
Trước đây, nếu lịch trùng nhau, Ninh Tự An chắc chắn sẽ cố xong việc thật sớm để kịp chạy sang sân bóng. Cậu đã làm thế ít nhất bốn lần trong năm ngoái.
Lần này, Kỷ Thừa Dã chủ động nói:
“Cậu không cần đến.”
Hai người đang dò lại bảng dự toán lần cuối. Ninh Tự An ngẩng lên.
“Cậu không muốn tôi xem?”
“Muốn.” Kỷ Thừa Dã đáp ngay. “Nhưng cuộc thi của cậu quan trọng hơn.”
“Bán kết cũng quan trọng.”
“Với tôi thì dự án của cậu cũng quan trọng.”
Ninh Tự An không nói gì.
Kỷ Thừa Dã gấp laptop lại.
“Trước đây cậu luôn bỏ việc của mình để có mặt khi tôi cần. Bây giờ tôi không muốn cậu làm thế nữa. Tôi có cậu đến hay không thì vẫn thi đấu. Cậu cũng nên làm cho xong việc của cậu.”
Sáng hôm diễn ra trận đấu, Kỷ Thừa Dã chỉ nhắn một câu:
Bảo vệ bài tốt nhé.
Cậu cũng vậy.
Đại học Minh Thành gặp đối thủ mạnh nhất bảng.
Hiệp đầu hai đội bám nhau từng điểm. Cổ tay Kỷ Thừa Dã chưa lành hẳn, mỗi cú ném xa cơn đau lại kéo từ cổ tay lên khuỷu.
Cuối hiệp hai, huấn luyện viên yêu cầu giảm thời gian thi đấu của cậu.
Kỷ Thừa Dã không phản đối.
Cả nhà thi đấu hơi ngớ ra một nhịp. Ba năm nay, mỗi lần bị gọi ra, Kỷ Thừa Dã đều tranh luận ít nhất một câu. Cậu ghét bị thay. Ghét nhìn người khác định đoạt trận đấu thay mình.
Lần này cậu chỉ tháo băng, ngồi xuống, và bắt đầu nói chiến thuật cho hai bạn vào thay.
Đến hiệp cuối, Minh Thành bị dẫn bốn điểm. Kỷ Thừa Dã trở lại sân.
Khán đài reo lên.
Cậu vô thức nhìn về hàng ghế bên phải.
Không có ai.
Nhưng lần này Kỷ Thừa Dã không thấy hụt.
Cậu biết người kia cũng đang đứng trước một hội đồng ở đầu bên kia thành phố, tay ôm ống bản vẽ, nói về một đoạn cầu thang không có tay vịn.
Hai phút cuối, cậu kiến tạo cho Lộ Khải Minh ghi ba điểm.
Mười giây cuối, cậu cướp được bóng ở giữa sân. Cả nhà thi đấu đứng dậy. Vị trí ném quen thuộc của cậu ở ngay trước mặt, và cậu biết mình vào được — cậu đã vào từ chỗ đó không dưới ba mươi lần trong ba năm.
Nhưng ở góc phải, một cậu năm nhất đang đứng trống hoàn toàn.
Kỷ Thừa Dã chuyền.
Bóng vào rổ khi còn hai giây.
Minh Thành thắng một điểm.
Cả đội lao đến. Cậu năm nhất ôm lấy Kỷ Thừa Dã, hét không thành tiếng. Kỷ Thừa Dã bật cười, mồ hôi chảy dọc mặt.
Lúc đi về phía ghế nghỉ, cậu bỗng dừng lại.
Ở lối vào nhà thi đấu, Ninh Tự An đang đứng đó.
Vẫn mặc chiếc sơ mi dùng cho buổi thuyết trình, trong tay ôm một ống đựng bản vẽ. Hơi thở còn gấp. Chắc là chạy.
Kỷ Thừa Dã không chạy tới.
Cậu đứng yên chờ.
Đến khi Ninh Tự An dừng lại trước mặt, cậu mới hỏi:
“Sao cậu đến?”
“Nộp xong sớm.”
“Cậu không cần chạy.”
“Không chạy thì không kịp.”
Kỷ Thừa Dã nhìn cậu. “Cậu đến vì muốn xem tôi?”
Ninh Tự An khẽ thở ra.
“Ừ.”
Chỉ một tiếng ấy khiến toàn bộ sự kiềm chế trong Kỷ Thừa Dã gần như vỡ.
Nhưng cậu không ôm. Không lợi dụng cái phút cảm xúc dâng cao sau một trận thắng để ép người kia hứa bất cứ điều gì.
Ninh Tự An đưa chai nước trong tay ra.
“Tôi mua ở ngoài cổng.”
Kỷ Thừa Dã nhìn chai nước.
Đây là lần đầu tiên kể từ đêm sinh nhật, Ninh Tự An đưa nước cho cậu trên sân bóng.
Cậu nhận bằng cả hai tay.
“Cảm ơn cậu.”
Ninh Tự An bật cười. “Chỉ là một chai nước.”
“Không giống.”
“Khác ở đâu?”
Kỷ Thừa Dã nhìn thẳng vào mắt cậu.
“Lần này cậu không đến vì tôi gọi.”
Ninh Tự An không phủ nhận.
Đứng cách đó một quãng, Lộ Khải Minh huých vai cậu năm nhất định chạy sang.
“Đừng qua.”
“Sao ạ? Đội trưởng đang làm gì thế?”
“Học cách nhận một chai nước.”
Cậu năm nhất không hiểu. Lộ Khải Minh cũng không giải thích.
