NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI - Chương 15
Sáu ngày trước hạn nộp hồ sơ sơ khảo, bà ngoại Ninh ngã ở cầu thang.
Bà ngã ở chiếu nghỉ giữa tầng hai và tầng ba, đúng đoạn không có tay vịn, lúc bảy giờ tối, khi đang xách một túi rau đi lên.
Trong bản vẽ nộp sáu ngày sau đó, đoạn cầu thang ấy được đánh dấu bằng một ký hiệu màu đỏ, kèm chú thích: Bổ sung tay vịn hai bên, chiều cao 850mm, kéo dài liên tục qua chiếu nghỉ.
Ninh Tự An đang ở phòng máy khi nhận điện thoại. Cậu chạy ra nhanh đến mức suýt đâm vào cửa kính.
Kỷ Thừa Dã ngồi ở hành lang dò lại số liệu, thấy vậy lập tức đứng dậy.
“Có chuyện gì?”
“Bà ngoại tôi ngã cầu thang.”
Sắc mặt Ninh Tự An trắng bệch. “Tôi phải đến bệnh viện.”
“Tôi đưa cậu đi.”
“Không cần.”
“Giờ này rất khó gọi xe.”
Kỷ Thừa Dã không đợi cậu từ chối thêm.
“Cậu có thể không nhận bất cứ thứ gì từ tôi. Nhưng chuyện này không phải lúc để tranh cãi.”
Ninh Tự An nhìn cậu một giây rồi gật đầu.
Trên đường đi, Kỷ Thừa Dã không hỏi gì nhiều. Cậu lái nhanh nhưng ổn định, đèn vàng nào cũng đi, không đèn đỏ nào vượt.
Ninh Tự An liên tục gọi cho hàng xóm. Tay cậu run đến mức hai lần suýt làm rơi điện thoại xuống sàn xe.
Kỷ Thừa Dã nhìn thấy. Cậu không đưa tay nắm lấy tay người bên cạnh.
Cậu chỉ nói:
“Bà sẽ không sao. Cậu đừng tự dọa mình.”
Đến nơi thì bà ngoại đã được đưa vào phòng cấp cứu.
Ninh Tự An đứng ngoài hành lang, cả người căng như dây đàn. Kỷ Thừa Dã đi làm thủ tục, đóng tạm ứng, rồi quay lại ngồi xuống hàng ghế bên cạnh, cách cậu một chỗ trống.
Khoảng một tiếng sau, bác sĩ ra thông báo: gãy xương cổ tay phải, chấn thương phần mềm ở đầu gối, chụp chiếu không có tổn thương ở đầu. Không nguy hiểm.
Ninh Tự An ngồi phịch xuống ghế, và lúc ấy mới thật sự thở được.
Kỷ Thừa Dã đứng dậy. “Tôi đi mua đồ ăn.”
Ninh Tự An kéo tay áo cậu. “Không cần.”
“Cậu chưa ăn tối.”
“Tôi không đói.”
“Cậu đang đau dạ dày.”
Ninh Tự An khựng lại. “Sao cậu biết?”
“Mỗi lần đói lâu, cậu sẽ lấy tay ấn vào bên trái bụng.” Kỷ Thừa Dã nhìn xuống. “Nãy giờ cậu ấn bốn lần.”
Ninh Tự An chậm rãi buông tay áo cậu ra.
“Tôi đã bắt đầu để ý.” Kỷ Thừa Dã nói. “Muộn, nhưng tôi đã bắt đầu.”
Cậu mua cháo và một cốc nước ấm. Lúc bà ngoại tỉnh, cậu không vào, chỉ đứng ngoài hành lang.
Ninh Tự An mở cửa. “Cậu không vào à?”
“Bà cần nghỉ.”
“Bà vừa hỏi cậu đâu.”
Kỷ Thừa Dã hơi ngẩn ra.
“Vào đi.”
Bà ngoại nằm trên giường, cổ tay đã được bó bột. Nhìn thấy Kỷ Thừa Dã, bà lập tức cười.
“Hôm nay lại làm phiền cháu rồi.”
“Không phiền ạ.”
“May có cháu đưa nó đến.”
Kỷ Thừa Dã kéo ghế ngồi xuống.
Bà nhìn hai đứa, rồi hỏi rất tự nhiên: “Cháu là người mà trước đây Tự An hay nhắc phải không?”
Ninh Tự An lập tức lên tiếng: “Bà.”
“Cậu từng nhắc đến tôi?” Kỷ Thừa Dã quay sang.
Ninh Tự An tránh ánh mắt. “Vài lần.”
“Không chỉ vài lần đâu.” Bà ngoại cười. “Đội của cháu thắng thì nó về nhà cũng vui. Cháu bị thương thì nó lo đến mức nửa đêm còn gọi hỏi bà cách hầm canh.”
Ninh Tự An đứng bật dậy. “Cháu đi lấy nước.”
Cậu gần như chạy ra khỏi phòng.
Kỷ Thừa Dã nhìn theo, ánh mắt mềm xuống.
Bà ngoại Ninh khẽ thở dài. “Hai đứa cãi nhau à?”
Kỷ Thừa Dã không giấu. “Là lỗi của cháu.”
“Cháu làm nó buồn?”
“Vâng.”
“Vậy giờ cháu đang xin lỗi?”
“Cháu đang theo đuổi lại cậu ấy.”
Bà hơi bất ngờ, rồi bật cười. “Cháu nói thẳng thật.”
“Cháu không muốn nói dối bà.”
“Vậy nó đồng ý chưa?”
“Chưa ạ.” Kỷ Thừa Dã đáp. “Có lẽ còn lâu.”
Bà nhìn cậu một lúc.
“Tự An mềm lòng, nhưng không có nghĩa là nó không biết đau.”
“Cháu biết.” Kỷ Thừa Dã hạ mắt. “Cháu sẽ không ép cậu ấy.”
“Cho dù cuối cùng nó không đồng ý?”
Bàn tay Kỷ Thừa Dã siết lại trên đầu gối.
Cậu mất khá lâu mới trả lời được. Nhưng cậu vẫn trả lời.
“Cho dù không đồng ý.”
Bà ngoại gật đầu.
“Vậy thì được.”
Ninh Tự An đứng bên ngoài cửa, tay cầm cốc nước, nghe hết từ đầu đến cuối.
Cậu dựa lưng vào tường, nhắm mắt lại.
Suốt một năm theo đuổi, điều cậu mong nhất chính là Kỷ Thừa Dã quay đầu nhìn mình một lần.
Bây giờ người ấy quay đầu thật.
Và Ninh Tự An sợ.
Cậu sợ sự dịu dàng này là nhất thời. Sợ đến ngày Kỷ Thừa Dã có được thứ mình muốn thì mọi chuyện lại về như cũ — không phải vì cậu ta ác, mà vì đó là cách cậu ta được nuôi lớn, và người ta không đổi được cách mình được nuôi lớn chỉ trong ba tháng.
Nhưng thứ khiến Ninh Tự An sợ nhất không nằm ở Kỷ Thừa Dã.
Nó nằm ở chính cậu.
Vì cậu biết rõ, nếu Kỷ Thừa Dã bước thêm một bước nữa thôi, cậu sẽ đi về phía người ấy. Không cần thuyết phục. Không cần thời gian. Cậu đã đứng sẵn ở vạch xuất phát suốt hai tháng nay rồi, chỉ chờ một lý do đủ tử tế để tự cho phép mình chạy.
Và cậu không biết như thế là tha thứ, hay chỉ là thói quen cũ đang mặc một cái áo mới.
Ninh Tự An đứng ngoài hành lang rất lâu.
Cốc nước trong tay nguội hẳn.
Cuối cùng cậu đẩy cửa bước vào.
Kỷ Thừa Dã ngẩng lên. “Lấy nước lâu vậy?”
“Máy nước ở tầng dưới.”
Ninh Tự An nói dối.
Nhưng lần đầu tiên, cậu đặt thẳng cốc nước vào tay Kỷ Thừa Dã, chứ không để xuống bàn.
