Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • ABO
  • Thanh xuân vườn trường
  • Niên hạ công
  • Truy thê
  • Xuyên không
Đăng nhập Đăng ký
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI - Chương 14

  1. Home
  2. NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
  3. Chương 14 - Nhà họ Kỷ
Prev
Next

Kỷ Chính Hành đến Lâm Giang vào một chiều thứ tư, không báo trước.
Ông hẹn con trai ở một nhà hàng cách trường bốn cây số, tầng mười hai, cửa sổ nhìn ra sông. Bàn đặt trước, món gọi trước, rượu rót sẵn ra hai ly nhỏ mà cả hai đều không uống.
Ông hơn năm mươi, cao, lưng thẳng, và có cái vẻ lạnh mà người ta vẫn bảo Kỷ Thừa Dã giống hệt cha.
Từ bé, Kỷ Thừa Dã được dạy rằng đứng thứ hai nghĩa là thua. Điểm phải cao nhất. Thi đấu phải thắng. Đã chọn thì không được do dự.
Kỷ Chính Hành chưa bao giờ để con trai thiếu thứ gì. Trường tốt nhất, huấn luyện viên riêng, ba lần đổi xe trong bốn năm. Ông cũng gần như chưa bao giờ hỏi con có vui không, bởi vì trong đầu ông, một người có tất cả thì không có lý do gì để không vui.
Ông đặt một tập hồ sơ mỏng lên bàn.
“Chương trình trao đổi ở Đại học Thịnh Viễn đã duyệt.”
Kỷ Thừa Dã không mở. “Con chưa quyết định đi.”
“Trước đây con đồng ý rồi.”
“Đó là trước đây.”
Kỷ Chính Hành nhìn con trai một lúc. “Lý do?”
“Đội bóng đang vào giải.”
“Huấn luyện viên của con nói cổ tay chưa lành. Tiếp tục thi đấu không có lợi.”
“Con tự biết tình trạng của con.”
“Còn lý do khác?”
Kỷ Thừa Dã không trả lời.
Kỷ Chính Hành rút từ trong tập hồ sơ ra một tờ giấy, đẩy sang.
Trên đó là ba đoạn ngắn. Họ tên. Khoa. Quê quán. Tình trạng gia đình: cha mẹ làm việc ngoài tỉnh, sống với bà ngoại tại ngõ Thanh Hà, khu nhà cũ thuộc diện xem xét cải tạo. Thu nhập: học bổng loại một, làm thêm bán thời gian tại một xưởng in ở khu vực cổng tây.
Cuối trang có một dòng kết luận, viết bằng thứ ngôn ngữ của người quen viết báo cáo: Không có yếu tố rủi ro đáng kể.
Kỷ Thừa Dã nhìn tờ giấy khá lâu.
Cậu nhớ đến bảng tính mình dựng trong hành lang tối tòa D. Cột A, cột B, cột C. Một con người bị quy về những con số, để một người khác đọc và ra quyết định.
Cậu đã làm đúng cái việc này. Cách đây ba tuần.
Khác biệt duy nhất là cậu tính để hiểu ra mình đã nợ những gì. Còn cha cậu tính để xem có nên cho phép hay không.
Cũng có thể không khác gì cả. Có thể chỉ là cậu tự nói với mình như vậy.
“Cha điều tra cậu ấy.”
“Cha cần biết thứ gì đang ảnh hưởng đến quyết định của con.”
“Cậu ấy không phải một thứ.”
Kỷ Chính Hành hơi nhíu mày, như nghe phải một lỗi ngữ pháp.
“Con đang vì một quan hệ chưa bắt đầu mà đổi kế hoạch tương lai?”
“Không.” Kỷ Thừa Dã ngẩng lên. “Con đang tự chọn kế hoạch tương lai của con. Trước đây con đồng ý đi Thịnh Viễn vì cha nói đó là phương án tốt nhất. Bây giờ con muốn tự đánh giá lại.”
“Con cho rằng một giải bóng rổ sinh viên và một cậu sinh viên bình thường quan trọng hơn cơ hội này?”
Kỷ Thừa Dã đặt đũa xuống.
“Cha có biết con thích gì không?”
Câu hỏi ra khỏi miệng cậu đột ngột đến mức chính cậu cũng hơi bất ngờ.
Kỷ Chính Hành nhìn con trai.
“Con thích bóng rổ. Từ năm chín tuổi. Cha thuê huấn luyện viên riêng cho con năm mười tuổi, đưa con vào đội tuyển thành phố năm mười lăm. Con thích số liệu, nên cha để con học tài chính thay vì luật. Con thích xe, cha mua cho con ba chiếc.”
Ông nói rành mạch, không vấp, như đọc một danh mục tài sản.
“Cha nhớ hết. Con muốn nghe cha nói gì?”
Kỷ Thừa Dã im lặng.
Cha cậu không nói dối một chữ nào. Danh sách ấy chính xác tuyệt đối.
“Cha có bao giờ hỏi con muốn cái nào chưa?”
Kỷ Chính Hành dừng lại nửa giây.
Nửa giây đó là toàn bộ những gì Kỷ Thừa Dã nhận được.
“Cha cho con thứ tốt nhất trong từng hạng mục. Hỏi thì để làm gì.”
“Vâng.” Kỷ Thừa Dã nói. “Con cũng từng nghĩ đúng như vậy.”
“Ý con là sao?”
“Vấn đề lớn nhất của con là con luôn cho rằng mình hơn người khác. Người không có thành tích bằng con thì không đáng để ý. Người không có gia cảnh bằng con thì thay thế được.”
Cậu nhìn thẳng vào cha.
“Con đã dùng đúng những thứ đó để làm tổn thương một người. Trước mặt hai chục người. Rồi con đứng đó và không hiểu tại sao cậu ấy lại đau.”
“Kỷ Thừa Dã.” Giọng Kỷ Chính Hành trầm xuống. “Con đang đổ lỗi cho gia đình?”
“Không.”
Kỷ Thừa Dã đáp rất bình tĩnh.
“Cha dạy thế nào là chuyện của cha. Con dùng những điều đó để làm gì là trách nhiệm của con. Con không đổ lỗi.”
“Nhưng con cũng sẽ không sống theo cách ấy nữa.”
Kỷ Chính Hành nhìn con trai rất lâu.
Kỷ Thừa Dã từ nhỏ đã kiêu, nhưng phần lớn thời gian vẫn đi theo những lựa chọn được sắp sẵn. Đây là lần đầu tiên cậu ngồi thẳng lưng và nói không.
“Con định bỏ chương trình trao đổi?”
“Con sẽ xin lùi sang học kỳ sau.”
“Nếu không được?”
“Thì con bỏ.”
“Vì cậu sinh viên kia?”
Kỷ Thừa Dã lắc đầu.
“Không hoàn toàn. Con muốn đá hết giải. Muốn đi đến cuối cùng với dự án ngõ Thanh Hà. Và đúng, con cũng không muốn rời Lâm Giang lúc này.”
“Nếu người ta không chọn con thì sao?”
Kỷ Thừa Dã im lặng vài giây.
“Cậu ấy có thể không chọn con.”
“Nhưng tương lai của con vẫn phải do con quyết.”
Kỷ Chính Hành không nói gì thêm. Ông gọi phục vụ, thanh toán, đứng dậy khoác áo.
Đến cửa, ông dừng lại.
“Tháng sau cha sang Bắc Thành họp. Nếu con đổi ý thì gọi trước ngày mười lăm.”
Không phải một lời hòa giải. Cũng không phải một lời đe dọa.
Chỉ là một hạn chót.
Ông đi rồi, Kỷ Thừa Dã ngồi lại một mình trong phòng riêng tầng mười hai khoảng mười phút, nhìn tờ giấy còn nằm trên bàn.
Cuối cùng cậu gấp nó lại, cho vào túi áo, và ra khỏi nhà hàng.
Tối hôm ấy cậu đến phòng mô hình muộn hơn thường lệ.
Ninh Tự An nhìn sắc mặt cậu. “Cậu ốm à?”
“Không.”
“Vậy sao mặt khó coi thế?”
“Vừa gặp cha.”
Ninh Tự An biết quan hệ giữa Kỷ Thừa Dã và gia đình không gần, nhưng chưa từng hỏi sâu. Cậu rót một cốc nước ấm, đặt xuống cạnh tay người kia.
Kỷ Thừa Dã nhìn cốc nước. “Cho tôi?”
“Trong phòng không còn ai khác.”
Kỷ Thừa Dã cầm lên, khóe môi khẽ động.
Đây là lần đầu tiên sau hơn hai tháng, Ninh Tự An chủ động đưa cho cậu một thứ gì đó.
Dù chỉ là một cốc nước.
“Hai người cãi nhau?”
“Ừ.”
“Vì chương trình trao đổi?”
Kỷ Thừa Dã ngẩng lên. “Cậu biết?”
“Trước đây cậu từng nói.”
Kỷ Thừa Dã không nhớ mình đã nói vào lúc nào. Nhưng Ninh Tự An thì nhớ. Ninh Tự An luôn nhớ.
Nhận thức ấy khiến cậu vừa ấm vừa đau.
Cậu kể lại, ngắn gọn, kể cả tờ giấy trong túi áo. Ninh Tự An nghe, không ngắt lời.
Nghe xong, cậu chỉ nói:
“Nếu cậu đã nghĩ kỹ thì tôi tôn trọng.”
“Cậu không khuyên tôi đi?”
“Cậu không cần tôi quyết thay.”
“Cũng không sợ tôi ở lại sẽ tiếp tục làm phiền cậu?”
Ninh Tự An khẽ cười. “Cậu ở Thịnh Viễn thì cậu vẫn làm phiền được.”
“Cũng đúng.”
Kỷ Thừa Dã dựa lưng vào ghế.
Đây là cuộc trò chuyện đầu tiên giữa hai người không xoay quanh chuyện xin lỗi, tổn thương, hay có quay lại hay không. Chỉ giống hai người bình thường đang bàn về một lựa chọn trong đời.
Sự bình thường ấy khiến cậu dễ chịu hơn bất kỳ lời hứa nào.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 14"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 300 2 ngày trước
Chương 299 2 ngày trước
Anh ấy nói tôi là hắc liên hoa
Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa
Chương 265 END Tháng 8 14, 2026
Chương 264 Tháng 8 14, 2026
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Chương 77 End Tháng 8 11, 2026
Chương 76 Tháng 8 11, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Chương 128 - END Tháng 9 4, 2026
Chương 127 Tháng 9 4, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Chương 121 - END Tháng 9 6, 2026
Chương 120 Tháng 9 6, 2026
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
CHƯƠNG 17 Tháng 7 29, 2026
CHƯƠNG 16 Tháng 7 29, 2026

Truyện cùng thể loại

Tiểu Mị Ma Được Bá Tổng Cưng Chiều
Tiểu Mị Ma Được Bá Tổng Cưng Chiều
Tháng 8 29, 2026
Thái Phó Không Làm Nữa, Ta Muốn Làm Hoàng Hậu!
THÁI PHÓ KHÔNG LÀM NỮA, TA MUỐN LÀM HOÀNG HẬU!
Tháng 9 11, 2026
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Tháng 9 4, 2026
NHÓC CON ĂN SẠCH BỆNH TẬT, CẢ TINH TẾ CƯNG CHIỀU
NHÓC CON ĂN SẠCH BỆNH TẬT, CẢ TINH TẾ CƯNG CHIỀU
Tháng 8 18, 2026
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ