NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI - Chương 13
Đội bóng rổ Đại học Minh Thành tổ chức tiệc mừng sau vòng loại giải toàn thành phố.
Kỷ Thừa Dã vốn không muốn đi, nhưng huấn luyện viên yêu cầu cả đội có mặt.
Vẫn là một phòng riêng đông người. Vẫn có tiếng cười, rượu, và những câu đùa.
Cậu vừa ngồi xuống thì một thành viên mới trong đội đã hỏi:
“Đội trưởng, dạo này sao không thấy người vẫn đưa nước cho anh nữa?”
Một người khác cười. “Cãi nhau rồi chứ gì.”
“Nghe nói đội trưởng đang theo đuổi ngược lại đấy.”
“Thật à? Người kia lợi hại thật, cuối cùng cũng biết lấy lùi làm tiến.”
Kỷ Thừa Dã đặt ly xuống bàn.
Âm thanh không lớn, nhưng cả bàn im rất nhanh.
Cậu nhìn người vừa nói.
“Cậu ấy không lấy lùi làm tiến.”
“Em chỉ đùa thôi mà anh.”
“Không buồn cười.”
Kỷ Thừa Dã nói tiếp, giọng bình thường đến mức khiến người ta khó chịu hơn là nếu cậu quát.
“Sinh nhật tôi, tôi mở tin nhắn riêng của cậu ấy ra đọc trước mặt hai chục người. Rồi tôi nói được đứng cạnh tôi đã là phần thưởng.”
Cả phòng lặng đi.
“Cậu ấy đi không phải vì muốn dùng thủ đoạn khiến tôi theo đuổi. Cậu ấy đi vì tôi không tôn trọng cậu ấy.”
Lộ Khải Minh ngồi bên cạnh, lần đầu tiên không trêu chọc một câu nào.
Kỷ Thừa Dã nhìn một lượt quanh bàn.
“Trước đây các cậu gọi cậu ấy là người chạy việc. Trợ lý riêng. Cái đuôi của tôi. Lúc đó tôi ngồi ngay đây và tôi không nói gì.”
“Đó là lỗi của tôi.”
“Ninh Tự An chưa bao giờ nợ tôi cái gì. Người không biết trân trọng là tôi. Sau này đừng lấy chuyện đó ra làm trò cười nữa.”
Một người nhỏ giọng hỏi: “Anh thật sự thích anh ấy rồi à?”
Kỷ Thừa Dã không né.
“Ừ.”
“Vì anh ấy không theo anh nữa?”
“Ban đầu tôi cũng từng nghĩ thế.” Kỷ Thừa Dã nhìn chiếc vòng bảo vệ trên cổ tay. “Nhưng nếu chỉ vì chưa quen thì tôi sẽ tìm người khác thay. Bây giờ tôi không muốn người khác.”
“Không phải không có ai mang nước cho tôi. Mà là người mang nước không phải cậu ấy nên tôi không muốn nhận.”
Lộ Khải Minh nâng ly. “Câu này cuối cùng cũng giống tiếng người.”
Mọi người bật cười. Không khí giãn ra.
Kỷ Thừa Dã về ký túc xá đêm đó với cảm giác nhẹ nhõm hiếm có.
Cậu đã làm đúng. Lần đầu tiên trong đời cậu đứng dậy nhận lỗi trước mặt cả một căn phòng, và cậu biết mình đã làm đúng.
Sáng hôm sau, diễn đàn trường có một bài đăng.
Tiêu đề: [Hóng] Đội trưởng bóng rổ công khai xin lỗi người theo đuổi cũ trong tiệc đội, nghe nói khóc luôn?
Bên dưới là một đoạn ghi âm hai phút, chất lượng kém, ai đó để điện thoại trên bàn.
Đến trưa, bài đăng có bốn trăm bình luận.
Có người bênh. Có người bảo diễn. Có người bắt đầu đoán tên khoa. Đến chiều thì có người đoán ra khoa Kiến trúc, và đến tối thì trong phần bình luận đã có hai chữ “Ninh Tự An”.
Ninh Tự An biết chuyện vào chiều thứ sáu, khi đang xếp hàng lấy nước ở tầng một tòa D.
Hai nữ sinh khóa dưới đứng phía sau, một người nói khẽ: “Ơ, hình như là anh kia kìa.”
Cậu quay lại. Cả hai lập tức cúi xuống nhìn điện thoại.
Trên đường về phòng mô hình, cậu đi qua ba nhóm người, và cả ba nhóm đều ngẩng lên nhìn cậu rồi im.
Cậu ngồi xuống bàn, mở laptop, và ngồi im ba phút không làm được gì.
Hứa Gia Mộc đặt lon nước xuống cạnh tay cậu.
“Tôi báo cáo bài đó rồi. Chắc mai sẽ gỡ.”
“Ừ.”
“Cậu ổn không?”
Ninh Tự An nhìn màn hình.
“Tôi vừa mới không còn là chuyện của cả trường được đúng hai tháng.”
Tối đó Kỷ Thừa Dã đến tòa D, mang theo bảng dự toán đã sửa.
Ninh Tự An đứng dậy đi ra hành lang trước khi cậu kịp mở túi.
“Ra ngoài nói chuyện.”
Hành lang tầng ba tối, chỉ có ánh sáng hắt từ ô cửa kính.
Kỷ Thừa Dã đã đoán ra. “Cậu thấy bài đăng rồi.”
“Ừ.”
“Tôi không biết có người ghi âm.”
“Tôi biết cậu không biết.”
Ninh Tự An dựa vào lan can, hai tay đút túi áo khoác, và giọng cậu bình tĩnh đến mức Kỷ Thừa Dã thấy sợ.
“Tôi hỏi cậu một câu. Cậu xin lỗi trước mặt cả đội là vì tôi, hay vì cậu?”
“Vì cậu.”
“Vậy sao cậu không hỏi tôi trước?”
Kỷ Thừa Dã mở miệng, rồi ngậm lại.
“Chuyện xảy ra ở bữa tiệc sinh nhật là chuyện của cậu và tôi.” Ninh Tự An nói. “Cậu đem nó ra kể lại trước hai mươi người trong đội bóng của cậu. Bây giờ bốn trăm người trên diễn đàn đang bàn xem tôi là ai.”
“Cậu thấy mình đang trả lại danh dự cho tôi.”
“Nhưng cậu lại vừa làm đúng cái việc mà tôi bỏ đi vì nó.”
“Cậu quyết định giùm tôi, một lần nữa, rằng chuyện của tôi nên được nói ở đâu.”
Kỷ Thừa Dã đứng đó, và trong một khoảnh khắc cậu rất muốn phản bác. Cậu có cả một danh sách lý do. Cậu đã nhận lỗi. Cậu đã hạ mình. Cậu đã làm cái việc mà cả đời cậu chưa từng làm với ai.
Cậu nghe thấy tất cả những lý do ấy trong đầu mình, và nhận ra chúng đều bắt đầu bằng chữ “tôi”.
“Cậu nói đúng.”
Ninh Tự An hơi ngẩng lên.
“Tôi lại làm thế nữa rồi.” Kỷ Thừa Dã nói. “Tôi tưởng chỉ cần động cơ đúng thì làm gì cũng được.”
Cậu không giải thích thêm. Không kể mình đã khó khăn thế nào để đứng lên nói câu đó. Không xin Ninh Tự An hiểu cho.
“Bài đăng tôi sẽ nhờ người gỡ. Tên cậu tôi sẽ nhờ xóa hết trong bình luận. Chuyện này tôi làm được.”
“Nhưng lần sau, tôi sẽ hỏi cậu trước.”
Ninh Tự An nhìn cậu rất lâu.
Cuối cùng cậu chỉ nói: “Ừ.”
Rồi cậu quay vào phòng mô hình.
Kỷ Thừa Dã không đi theo.
Cậu để tập bảng dự toán bên ngoài cửa, nhắn một tin:
Bảng dự toán ở ngoài.
Sao cậu không vào?
Hôm nay tôi nghĩ cậu không muốn nhìn thấy tôi.
Bên trong, Ninh Tự An nhìn dòng chữ ấy khá lâu.
Hứa Gia Mộc đang dán vật liệu, không nhịn được hỏi:
“Cậu định tha thứ cho cậu ta à?”
“Tôi tha thứ từ lâu rồi.”
“Hả?”
“Từ hôm ở thư viện.” Ninh Tự An đặt nhíp xuống. “Tha thứ và quay lại là hai chuyện khác nhau.”
“Cậu ta rõ ràng đang thay đổi mà.”
“Ừ. Thay đổi là chuyện tốt.” Ninh Tự An nói. “Nhưng tôi không thể chỉ vì một người bắt đầu tử tế hơn mà lập tức trao lại toàn bộ tình cảm của mình.”
“Thật ra cậu vẫn thích.”
“Ừ.”
Lần này Ninh Tự An không phủ nhận.
“Chính vì còn thích nên tôi mới càng phải cẩn thận. Tôi từng đặt hết mọi thứ vào một người rồi. Nếu quay lại quá dễ, tôi sợ mình sẽ lại thành cái người của năm ngoái.”
Bên ngoài cửa, Kỷ Thừa Dã đang đứng ở chỗ đặt tập tài liệu, chưa kịp đi.
Cậu nghe hết.
Lộ Khải Minh từng hỏi cậu phải làm thế nào để Ninh Tự An quay lại. Lúc ấy Kỷ Thừa Dã chỉ nghĩ đến việc chứng minh mình đã khác.
Bây giờ cậu mới hiểu ra một chuyện, và nó khó chịu hơn tất cả những gì cậu từng phải nuốt xuống.
Cho dù cậu có thay đổi thật, Ninh Tự An vẫn có quyền không chọn cậu.
Tình yêu không phải phần thưởng phát cho người biết sửa sai.
Cậu rút điện thoại, gõ một dòng, xóa đi. Gõ lại.
Cậu không có nghĩa vụ phải quay lại chỉ vì tôi đang cố gắng.
Tôi vẫn sẽ cố. Nhưng cậu đừng thấy áp lực.
Trong phòng, Ninh Tự An nhìn hai dòng tin nhắn ấy, đầu ngón tay đặt trên màn hình rất lâu mà không gõ gì.
