Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • ABO
  • Thanh xuân vườn trường
  • Niên hạ công
  • Truy thê
  • Xuyên không
Đăng nhập Đăng ký
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI - Chương 9

  1. Home
  2. NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
  3. Chương 9 - Bảy ngày
Prev
Next

Sáng hôm sau, Kỷ Thừa Dã dậy lúc sáu giờ.
Cậu xếp hàng ở căn tin phía bắc hai mươi hai phút, mua bốn chiếc bánh bao, rồi đi bộ hai mươi phút sang tòa D.
Cậu đứng cạnh bồn hoa trước cửa.
Bảy giờ mười. Bảy giờ hai mươi. Bảy giờ ba mươi lăm.
Đến bảy giờ bốn mươi, Ninh Tự An xuất hiện ở cuối con đường. Nhìn thấy cậu, bước chân chậm lại.
Kỷ Thừa Dã đi tới, đưa túi bánh ra.
Ninh Tự An không nhận. “Cậu làm gì thế?”
“Đợi cậu.”
“Có việc à?”
Kỷ Thừa Dã nhìn túi bánh trong tay mình.
“Tôi không biết cậu thích nhân gì nên mua mỗi loại một cái.”
Ninh Tự An im lặng.
Suốt một năm, cậu nhớ Kỷ Thừa Dã không ăn hành, không uống được sữa đậu nành, chỉ uống nước ở nhiệt độ thường, trước trận đấu không đụng đồ ngọt, ngủ dậy phải mười phút mới nói chuyện tử tế được.
Còn Kỷ Thừa Dã thậm chí không biết cậu ăn bánh bao nhân gì.
Nhận ra ánh mắt của đối phương, Kỷ Thừa Dã siết quai túi.
“Trước đây là tôi không để ý.”
“Bây giờ để ý thì có nghĩa gì?”
Kỷ Thừa Dã không trả lời được ngay.
Cậu không biết đây có phải là thích hay không. Cậu chỉ biết mình không muốn Ninh Tự An đi.
Nhưng người trước mặt đã không còn nhận những câu trả lời mơ hồ nữa.
Ninh Tự An bước qua cậu, vào tòa nhà.
Ngày thứ hai, Kỷ Thừa Dã đổi sang cháo.
Ngày thứ ba, trong túi có thêm một hộp sữa nóng.
Ninh Tự An không nhận gì cả. Cậu cũng không tỏ ra khó chịu, không cố tình đi đường vòng. Mỗi lần nhìn thấy Kỷ Thừa Dã, cậu chỉ nói:
“Cậu không cần làm vậy.”
Kỷ Thừa Dã luôn trả lời giống nhau.
“Tôi muốn làm.”
Đến ngày thứ tám, Ninh Tự An dừng lại trước mặt cậu.
“Cậu định đứng đây bao lâu?”
“Đến khi cậu chịu nói chuyện với tôi.”
“Chúng ta đang nói chuyện.”
“Không giống trước đây.”
Ninh Tự An nhìn cậu.
“Cậu muốn giống trước đây sao?”
Kỷ Thừa Dã lập tức im.
Cậu biết mình nói sai. Thứ Ninh Tự An muốn thoát khỏi chính là cái “trước đây” ấy. Nếu điều cậu mong chỉ là khôi phục lại những ngày tháng được người khác chăm sóc, thì tám buổi sáng vừa rồi chẳng có nghĩa lý gì.
Ninh Tự An đi tiếp. Kỷ Thừa Dã không ngăn, chỉ đi theo sau, cách một khoảng vừa đủ để không bị coi là bám riết.
“Cậu ăn sáng chưa?”
“Rồi.”
“Ăn gì?”
Ninh Tự An quay lại. “Cậu đang điều tra tôi à?”
“Không phải.”
Kỷ Thừa Dã khựng một chút, rồi nói thật.
“Tôi chỉ nhận ra mình không biết cậu thích ăn gì.”
“Cho nên?”
“Tôi muốn biết.”
“Biết để làm gì?”
“Để lần sau không mua sai.”
Ninh Tự An không trả lời. Cậu quay người đi tiếp, đến tận cửa giảng đường mới nói, rất khẽ, không quay đầu:
“Tôi không ăn bánh bao thịt.”
Kỷ Thừa Dã đứng nhìn cánh cửa khép lại.
Một lúc sau cậu cúi xuống mở túi giấy trong tay.
Bốn chiếc. Ba chiếc nhân thịt, một chiếc nhân nấm.
Hôm sau cậu chỉ mua nhân nấm.
Ninh Tự An vẫn không nhận. Nhưng cậu không nói Kỷ Thừa Dã mua sai nữa.
Chuyện đến tai Lộ Khải Minh, và Lộ Khải Minh cười đến mức suýt ngã khỏi ghế trong phòng thay đồ.
“Đội trưởng Kỷ của chúng ta cuối cùng cũng biết người mình thích ăn gì rồi.”
Kỷ Thừa Dã ném cái khăn vào mặt cậu ta. “Câm miệng.”
Lộ Khải Minh kéo khăn xuống, nhưng lần này không đùa tiếp.
“Thừa Dã, tôi nói khó nghe một câu. Mua vài bữa sáng không gọi là theo đuổi.”
“Vậy phải làm gì?”
“Cậu hỏi tôi?” Lộ Khải Minh chỉ vào mình. “Tôi giống người có kinh nghiệm lắm à?”
Kỷ Thừa Dã không nói gì. Lộ Khải Minh quan sát vẻ mặt cậu, rồi ngồi thẳng lên.
“Cậu đang nghĩ chỉ cần làm lại đúng những việc Ninh Tự An từng làm cho cậu, cậu ấy sẽ cảm động rồi quay về, đúng không?”
“Không phải sao?”
“Không.” Lộ Khải Minh đáp rất dứt khoát. “Cậu ấy đi không phải vì muốn được phục vụ ngược lại. Cậu ấy đi vì trong mắt cậu, cậu ấy chưa bao giờ là một người có suy nghĩ và giới hạn riêng.”
“Tôi chưa từng nghĩ cậu ấy không có giới hạn.”
“Vậy cậu có bao giờ hỏi cậu ấy muốn gì không?”
Kỷ Thừa Dã không đáp được.
Lộ Khải Minh đứng dậy, xách túi lên vai.
“Cậu biết cậu ấy học kiến trúc, nhưng có biết vì sao cậu ấy chọn kiến trúc không? Cậu biết cậu ấy làm thêm, nhưng có biết làm ở đâu, một tuần mấy buổi không? Cậu biết cậu ấy thích cậu, nhưng có bao giờ hỏi ngoài cậu ra, đời cậu ấy còn có cái gì không?”
Mỗi câu hỏi khiến sắc mặt Kỷ Thừa Dã khó coi thêm một bậc.
Cậu không biết.
Không phải vì Ninh Tự An chưa từng nói.
Có những lần ngồi ăn cơm, Ninh Tự An kể về bài tập của khoa. Nhắc đến một cuộc thi thiết kế. Nói về con ngõ cũ nơi bà ngoại cậu sống.
Nhưng lúc đó Kỷ Thừa Dã đang xem tin nhắn, đang xem video trận đấu, hoặc đang nghĩ đến chuyện khác.
Cậu đã nghe. Chưa bao giờ thật sự lắng nghe.
Ra đến cửa, Lộ Khải Minh còn quay lại.
“Đừng theo đuổi bằng cách bắt chước cậu ấy. Bắt đầu bằng việc học cách nhìn thấy cậu ấy đi.”
Tối hôm đó, Kỷ Thừa Dã không nhắn hỏi Ninh Tự An đã ngủ chưa.
Cậu mở lại lịch sử trò chuyện, và lần này đọc từ dưới lên, chậm.
Ba tháng trước, Ninh Tự An gửi một tấm ảnh mô hình khu dân cư cũ.
Nhóm tôi đang chuẩn bị cho cuộc thi cải tạo không gian cộng đồng.
Cậu trả lời: Mai mang áo khoác đến sân bóng.
Hai tháng trước:
Bà ngoại tôi sống ở ngõ Thanh Hà. Sau này tôi muốn thiết kế lại những khu nhà cũ như thế, để người già không phải leo cầu thang vất vả.
Cậu trả lời: Nhớ mua băng cổ tay.
Một tháng trước:
Đêm nay tôi phải ở lại xưởng làm mô hình, có thể không đến xem cậu tập.
Cậu trả lời: Tùy cậu.
Kỷ Thừa Dã đọc hết một lượt rồi ngồi im rất lâu.
Cậu chợt hiểu sự im lặng bây giờ của Ninh Tự An không bắt đầu từ đêm sinh nhật.
Đêm ấy chỉ là giọt cuối cùng.
Trong suốt một năm, Ninh Tự An đã nhiều lần đưa thế giới của mình đến trước mặt cậu. Từng lần một. Rất kiên nhẫn.
Và chưa lần nào Kỷ Thừa Dã đưa tay ra nhận.
Sáng hôm sau cậu không đến tòa D.
Ninh Tự An đi qua con đường quen thuộc, không thấy bóng người cao lớn đứng cạnh bồn hoa. Bước chân cậu vô thức chậm lại một nhịp.
Rồi cậu tự giễu mà cong khóe môi. Chắc là chán rồi. Cũng bình thường thôi. Người như Kỷ Thừa Dã từ nhỏ đến lớn chưa từng phải kiên trì với thứ gì không thuộc về mình.
Giữa trưa, điện thoại cậu rung.
Kỷ Thừa Dã không hỏi cậu đang ở đâu, cũng không nhờ cậu làm gì.
Cuộc thi cải tạo không gian cộng đồng của cậu tổ chức khi nào?
Ninh Tự An nhìn màn hình rất lâu.
Đây là lần đầu tiên Kỷ Thừa Dã chủ động hỏi về một việc thuộc về đời cậu.
Vòng sơ khảo cuối tháng.
Địa điểm thiết kế là ngõ Thanh Hà?
Ừ.
Thứ bảy nhóm cậu đi khảo sát?
Sao cậu biết?
Tôi đọc lại tin nhắn cũ.
Rồi thêm một dòng nữa:
Trước đây tôi không để ý. Xin lỗi.
Ninh Tự An không biết trả lời thế nào. Cuối cùng cậu tắt màn hình.
Nhưng buổi chiều, lúc đi ngang căn tin phía đông, cậu nhìn thấy Kỷ Thừa Dã đang đứng cuối một hàng người rất dài.
Có người chen ngang phía trước.
Kỷ Thừa Dã không nổi giận. Cậu chỉ nói, giọng bình thường:
“Cuối hàng ở đằng kia.”
Cảnh tượng gần như giống hệt buổi trưa tháng chín một năm trước.
Chỉ khác một chỗ. Lần này Kỷ Thừa Dã không nói câu ấy để nhanh đến lượt mình.
Cậu đứng đó, xếp hàng đủ mười chín phút, nhích lên từng người một.
Ninh Tự An đứng ngoài cửa sổ nhìn vào, đến khi thấy Kỷ Thừa Dã đưa khay ra nhận cơm rồi mới đi.

 

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 9"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 300 2 ngày trước
Chương 299 2 ngày trước
Anh ấy nói tôi là hắc liên hoa
Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa
Chương 265 END Tháng 8 14, 2026
Chương 264 Tháng 8 14, 2026
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Chương 77 End Tháng 8 11, 2026
Chương 76 Tháng 8 11, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Chương 128 - END Tháng 9 4, 2026
Chương 127 Tháng 9 4, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Chương 121 - END Tháng 9 6, 2026
Chương 120 Tháng 9 6, 2026
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
CHƯƠNG 17 Tháng 7 29, 2026
CHƯƠNG 16 Tháng 7 29, 2026

Truyện cùng thể loại

THẦN MINH TÔI ĐU VÌ TÔI XUỐNG TRẦN DEBUT
THẦN MINH TÔI ĐU VÌ TÔI XUỐNG TRẦN DEBUT
Tháng 9 10, 2026
HUYẾT KHẾ KHÓA TÂM
HUYẾT KHẾ KHÓA TÂM
Tháng 9 3, 2026
Ai Cho Cậu Thích Tôi
Ai Cho Cậu Thích Tôi?!
Tháng 8 19, 2026
Xuyên Nhanh Tôi Chỉ Giả Thẳng, Sao Nam Chính Khóc Rồi
Xuyên Nhanh: Tôi Chỉ Giả Thẳng, Sao Nam Chính Khóc Rồi?
Tháng 9 12, 2026
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ