Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa - Chương 24
Chương 24: Đừng Quên, Chúng Ta Sắp Ly Hôn
Cả căn biệt thự yên tĩnh lạ thường.
Biết Ôn Niệm Nam sợ bóng tối, chú Từ đã cho lắp thêm đèn ở rất nhiều nơi trong biệt thự. Đến tối, những ngọn đèn ấy sẽ tự động bật sáng. Ngay cả cửa phòng Ôn Niệm Nam cũng được lắp công tắc điều khiển đèn phòng khách và hành lang.
Ôn Niệm Nam giơ tay bật đèn hành lang và cầu thang rồi mới nhẹ chân đi xuống lầu. Khi đi ngang qua, cậu nhận ra đèn trong thư phòng vẫn còn sáng.
Cậu vào bếp rót một cốc nước, sau đó mở tủ lạnh lấy bánh quy dì Lam làm, tựa người vào tủ bếp rồi chậm rãi ăn.
Ôn Niệm Nam vốn rất thích đồ ngọt.
Khi còn nhỏ, mỗi lần đi ngang qua tiệm bánh, nhìn những đứa trẻ cầm bánh ngọt trên tay cười rạng rỡ, cậu đều nghĩ, có phải chỉ cần ăn đồ ngọt thì con người sẽ trở nên vui vẻ hay không.
Khoảng thời gian mẹ qua đời, cậu luôn trốn trong phòng, không muốn gặp bất kỳ ai. Quan hệ giữa hai cha con cũng ngày càng căng thẳng, mãi đến khi Ôn Niệm Nam nhận ra dáng người của cha mình dần trở nên gầy gò.
Hôm ấy, cậu nhờ nhà bếp làm một chiếc bánh kem rồi tự tay mang đến trước mặt cha.
Hai cha con mỗi người một phần, im lặng ăn hết chiếc bánh ngọt đến phát ngấy. Thế nhưng dường như vị ngọt ấy cũng phần nào hòa tan được nỗi chua xót trong lòng họ.
“Cậu đang làm gì vậy?”
Giọng nói trầm thấp bất ngờ vang lên.
Ôn Niệm Nam giật mình, vội đặt bánh quy sang một bên rồi đứng thẳng người.
Cố Ngôn Sanh mang vẻ mặt mệt mỏi bước tới, rót cho mình một cốc nước rồi nhìn cậu.
“Tôi… tôi không ngủ được, lại hơi khát nên xuống uống nước.”
Nói xong, Ôn Niệm Nam lùi lại một bước, đứng nép vào góc, cố gắng khiến sự tồn tại của mình trở nên mờ nhạt nhất có thể.
“Chú Từ đâu? Bảo chú ấy pha cho tôi một cốc cà phê rồi mang lên.”
“Chú Từ ngủ rồi. Để tôi pha giúp anh… được không?”
Cố Ngôn Sanh ngước mắt nhìn cậu, không nói gì, chỉ đi tới bên bàn ngồi xuống rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thấy anh không từ chối, trong lòng Ôn Niệm Nam lập tức dâng lên một niềm vui khó tả.
Đọc truyện tại Meomeoteam.site để ủng hộ bộ truyện. Hoặc tìm kiếm Meomeoteam truyện chữ. Meo cảm ơn nhé…
Sau khi pha xong cà phê, cậu cẩn thận bưng tới, nhẹ nhàng đặt lên bàn.
Nhìn những tia máu đỏ hằn trong mắt Cố Ngôn Sanh, Ôn Niệm Nam không khỏi đau lòng. Cậu dè dặt lên tiếng:
“Đã khuya lắm rồi. Thức muộn không tốt cho sức khỏe đâu, hay là để mai rồi xử lý tiếp?”
“Thu lại cái kiểu quan tâm giả tạo của cậu đi. Tôi không cần.”
Có lẽ vì thức khuya quá lâu khiến cơ thể mệt mỏi, tâm trạng của Cố Ngôn Sanh cũng trở nên nóng nảy khác thường.
Động tác rót cà phê của Ôn Niệm Nam khựng lại.
“Anh không về phòng nghỉ sao?”
“Về phòng?” Cố Ngôn Sanh lạnh lùng nhìn cậu. “Phòng nào? Cậu lại muốn giở trò gì nữa? Đừng quên, chúng ta đã là người sắp ly hôn rồi.”
Nói xong, Cố Ngôn Sanh hờ hững quay người đi lên lầu.
Chẳng bao lâu sau, một tiếng “rầm” vang lên từ phía trên. Cánh cửa bị đóng mạnh.
Trong thư phòng, sau khi xử lý xong công việc của công ty, Cố Ngôn Sanh không tắt máy tính mà mở một trang web khác, nhấn vào nút phát nhạc.
Giai điệu du dương, êm dịu nhanh chóng lan khắp căn phòng.
Đó là một bản nhạc của W.E, nhà soạn nhạc bí ẩn nổi tiếng nhất trong những năm gần đây.
Hai năm trước, trong một lần tình cờ nghe được nhạc của W.E, Cố Ngôn Sanh lập tức trở thành người hâm mộ. Từ đó về sau, mỗi khi W.E phát hành tác phẩm mới, anh đều nghe ngay khi có thể.
Mỗi bản nhạc đều ẩn chứa những cảm xúc sâu sắc, luôn có thể khiến anh dần thả lỏng sau những lúc mệt mỏi.
Sáng hôm sau, Ôn Niệm Nam thức dậy từ sớm rồi xuống lầu ngồi vào bàn ăn. Thế nhưng ánh mắt cậu cứ hết lần này đến lần khác liếc về phía cầu thang.
Dì Lam nhìn ra cậu đang chờ đợi điều gì, trong mắt thoáng hiện vẻ lo lắng, chỉ biết khẽ lắc đầu.
Không lâu sau, Cố Ngôn Sanh từ trên lầu đi xuống.
Hai người ngồi đối diện nhau, ai ăn phần người nấy, không một ai lên tiếng.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột phá vỡ bầu không khí im lặng.
Cố Ngôn Sanh nhìn tên người gọi hiện trên màn hình, vẻ mặt lạnh nhạt ban nãy lập tức dịu xuống.
“Ừ, lát nữa anh sẽ qua. Em có muốn anh mang tiramisu mà em thích không?”
Nghe giọng nói bất chợt trở nên dịu dàng ấy, Ôn Niệm Nam lập tức biết người ở đầu dây bên kia là ai.
Trái tim cậu chùng xuống.
Lại phải đi rồi sao…
Ôn Niệm Nam giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục ăn sáng. Hai mắt vẫn nhìn chằm chằm thức ăn trên bàn, nhưng tâm trí đã sớm chẳng còn ở đó.
