Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • ABO
  • Thanh xuân vườn trường
  • Niên hạ công
  • Truy thê
  • Xuyên không
Đăng nhập Đăng ký
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

LẤY THÂN LÀM MỒI, BÙI TỔNG CHƠI QUÁ TRỚN - chương 26

  1. Home
  2. LẤY THÂN LÀM MỒI, BÙI TỔNG CHƠI QUÁ TRỚN
  3. chương 26
Prev
Next

chương 26

Mỗi khi bị hai luồng cảm xúc trái ngược giằng xé, Bùi Tư Ngôn đều lựa chọn dùng một cơn đau đủ lớn để át đi cảm giác mâu thuẫn ấy.

Chiếc tủ quần áo kín mít, mùi đàn hương trong thư phòng, lưỡi dao sắc lạnh.

Dường như chỉ có đau đớn mới ép tất cả xuống được.

Không gian tối tăm, khép kín khiến anh cảm thấy an toàn; cảm giác đau rát giúp anh trút được phần nào những cảm xúc ngột ngạt; còn lưỡi dao sắc bén có thể cắt ngang tất cả những hình ảnh hỗn loạn trong đầu.

Sự tính toán của Bùi Viễn Sơn, những đòn ngầm trên thương trường, sự phản bội của người mình tin tưởng, cảm giác ghê tởm đối với xu hướng tính dục của chính mình, cùng nỗi áy náy và tự trách dành cho Lâm Tuệ Linh…

Tất cả đều cần một lối thoát.

Bùi Tư Ngôn chọn cách cực đoan nhất.

Anh luôn đối xử tệ bạc với chính cơ thể mình.

Nhưng gần đây, anh đã rất lâu không đụng đến hộp lưỡi dao giấu trong ngăn bí mật kia.

Không phải vì nỗi đau đã vơi đi.

Mà bởi anh tìm được một cách thay thế mới.

Người có thể thay thế ấy lúc này đang đứng ngay ngoài cửa phòng tắm, trên tay cầm một chiếc khăn tắm được gấp vuông vức.

“Bùi tổng, khăn tắm đây.”

Bùi Tư Ngôn kéo cửa kính.

Hơi nước nóng lập tức tràn ra ngoài, phủ lên tầm mắt hai người một lớp sương mờ.

Anh vươn tay.

Nhưng không nhận khăn.

Mà túm lấy cổ tay Kỷ Dã, dùng sức kéo một cái.

Kỷ Dã bị kéo thẳng vào phòng tắm.

Cửa kính phía sau hắn đóng sầm lại.

Chiếc khăn trong tay rơi xuống nền gạch ướt, lớp vải cotton trắng nhanh chóng bị nước thấm đẫm.

Kỷ Dã còn chưa kịp mở miệng đã bị Bùi Tư Ngôn ép tới cạnh bồn rửa mặt.

Mặt bàn đá cẩm thạch cấn vào sau eo, hơi lạnh xuyên qua lớp áo thun thấm vào da thịt.

Nhưng lạnh hơn cả là những ngón tay của Bùi Tư Ngôn.

Bàn tay anh áp lên sau gáy Kỷ Dã, đầu ngón tay vẫn còn vương chút lạnh của nước, ép hắn cúi xuống.

“A Dã, tôi muốn.”

Chỉ bốn chữ ấy đã đánh tan lý trí mà Kỷ Dã luôn lấy làm tự hào.

Bạn tình gì chứ.

Giới hạn gì chứ.

Ngay cả gáo nước lạnh mà Bùi Tư Ngôn từng dội thẳng xuống đầu hắn trên bàn ăn sáng hôm đó cũng bị bốc hơi sạch sẽ trong khoảnh khắc này.

Kỷ Dã khom người, một tay luồn xuống dưới đầu gối Bùi Tư Ngôn, định bế anh trở về giường.

Ít nhất ở đó còn mềm mại.

Sẽ không cấn đầu gối, cũng không làm đau lưng anh.

Nhưng Bùi Tư Ngôn ấn vai hắn lại.

“Ngay đây.”

Động tác của Kỷ Dã khựng lại.

Hắn cúi đầu nhìn anh.

Trong đôi mắt hồ ly kia không hề có chỗ cho thương lượng.

Không phải hỏi ý kiến.

Cũng chẳng phải yêu cầu.

Mà là mệnh lệnh.

Miệng thì nói hai người chỉ là bạn tình, nhưng trong chuyện này, Bùi Tư Ngôn vẫn luôn giữ nguyên dáng vẻ của một kim chủ.

Ở đâu, bằng cách nào, bao nhiêu lần…

Đều do anh quyết định.

Kỷ Dã chưa từng có quyền lên tiếng.

Hắn không tranh luận nữa.

Chỉ rút tay khỏi dưới đầu gối Bùi Tư Ngôn, chuyển sang đỡ lấy eo anh, xoay người anh lại, để anh đối diện với chiếc gương trên bồn rửa.

Trong gương phản chiếu hai bóng người.

Một người có thân hình cường tráng, chiếc áo thun đen trên người đã bị hơi nước thấm ẩm, dính sát vào lồng ngực, phác họa rõ những đường cơ bắp rắn chắc.

Người còn lại không mặc gì, làn da trắng lạnh vẫn đọng những giọt nước chưa kịp lau khô.

Bùi Tư Ngôn nhìn chính mình trong gương.

Đuôi mắt đã đỏ lên.

Đôi môi bị cắn đến trắng bệch.

Hai tay chống lên mép bàn đá cẩm thạch.

Anh nhìn thấy bàn tay Kỷ Dã đưa tới, phủ lên mu bàn tay mình.

Tay Kỷ Dã rất lớn, khớp xương rõ ràng, hổ khẩu có một lớp chai mỏng do nhiều năm luyện tập để lại. Lòng bàn tay thô ráp cọ lên mu bàn tay nhẵn mịn của Bùi Tư Ngôn.

Hai bàn tay chồng lên nhau.

Một lớn một nhỏ.

Một sẫm một trắng.

Dưới ánh đèn vàng ấm trong phòng tắm, cảnh tượng ấy giống như một bức tranh tĩnh vật được cố ý sắp đặt.

Cơ thể Bùi Tư Ngôn đã quá quen với cảm giác từ bàn tay này.

Quen đến mức Kỷ Dã chỉ vừa phủ tay lên, nhịp thở của anh đã bắt đầu rối loạn.

Kỷ Dã muốn giảm bớt đau đớn cho anh.

Hắn luồn bàn tay xuống dưới bụng dưới Bùi Tư Ngôn, đệm giữa người anh và mép bàn đá để xương hông không bị va trực tiếp vào mặt đá cứng.

Nhưng Bùi Tư Ngôn chẳng hề cảm kích.

Anh nắm lấy bàn tay đang đỡ mình, ép mạnh hơn về phía cơ thể.

Trong giọng nói mang theo sự gấp gáp gần như tự hủy.

“Đừng lề mề.”

Kỷ Dã nghe ra thứ ẩn giấu trong giọng nói ấy.

Không phải hưởng thụ.

Cũng chẳng phải động tình.

Mà là nhu cầu.

Bùi Tư Ngôn thật sự cần đau đớn.

Một cơn đau đủ mạnh, đủ dữ dội, đủ sức nhấn chìm tất cả, khiến anh không còn khả năng suy nghĩ.

Chỉ có như vậy mới tạm thời xé anh ra khỏi hai luồng cảm xúc vẫn luôn giằng co trong lòng.

Từ sau khi lên giường với Kỷ Dã, anh càng rơi vào một mâu thuẫn sâu hơn.

Một mặt, anh luôn nhắc nhở bản thân đây chỉ là quan hệ bạn tình, đồng thời cảnh cáo Kỷ Dã không được vượt giới hạn.

Mặt khác, anh lại không nhịn được muốn đến gần.

Không nhịn được chạm vào hắn.

Không nhịn được tạo ra những khoảnh khắc mập mờ mỗi khi hai người ở riêng.

Hai luồng sức mạnh ấy ngày ngày giằng co trong lòng anh.

Càng kéo càng căng.

Càng kéo càng rối.

Lưỡi dao chỉ có thể mang đến đau đớn đơn thuần.

Nhưng Kỷ Dã thì khác.

Kỷ Dã không chỉ đem đến đau đớn.

Hắn còn có thể lấp đầy khoảng trống ấy.

Cảm giác bị chiếm trọn hoàn toàn khiến Bùi Tư Ngôn không thể suy nghĩ bất cứ điều gì khác, chỉ còn đủ sức cảm nhận những gì đang xảy ra ngay lúc này.

Bởi vậy, anh cố chấp truy cầu đau đớn.

Bởi đau đớn là lối thoát duy nhất có thể giúp anh tạm thời giải phóng bản thân khỏi những mâu thuẫn chồng chéo ấy.

Nỗi căm hận Bùi Viễn Sơn.

Sự áy náy đối với mẹ.

Cảm giác ghê tởm xu hướng tính dục của chính mình.

Cả thứ dục vọng chiếm hữu đối với Kỷ Dã mà anh còn chẳng thể gọi tên.

Những âm thanh ồn ào ấy chỉ có thể tạm thời bị nhấn chìm trong đau đớn.

Anh cần vượt qua một ngưỡng nào đó.

Cần một cường độ đủ mạnh.

Cần Kỷ Dã dùng một cách gần như thô bạo kéo mình khỏi mớ hỗn độn đang giằng xé trong đầu.

Nếu Kỷ Dã là một người dịu dàng hơn, có lẽ Bùi Tư Ngôn đã không chọn hắn làm phương thức thay thế.

Sự dữ dội của Kỷ Dã.

Sự tàn nhẫn.

Thể lực kinh người.

Tất cả đều là những điều kiện cần thiết khiến Bùi Tư Ngôn bị hấp dẫn.

Dã tính trong xương Kỷ Dã từ trước đến nay chưa từng thực sự bị thuần hóa.

Hắn chỉ thu móng vuốt lại trước mặt Bùi Tư Ngôn.

Nhưng khi lên giường, những bản năng bị đè nén quá lâu ấy sẽ trào ra như nước lũ vỡ đê.

Mỗi lần nhìn thấy đuôi mắt Bùi Tư Ngôn đỏ lên, đôi môi bị cắn chặt, Kỷ Dã đều gần như mất khả năng kiềm chế.

Đó là khoảnh khắc Bùi Tư Ngôn vừa nhẫn nhịn nhất, lại vừa mất kiểm soát nhất.

Rõ ràng người chủ động đòi hỏi là anh.

Ra lệnh cũng là anh.

Thúc giục cũng là anh.

Thế nhưng anh vẫn cắn chặt môi, nhất quyết không chịu phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Răng lún vào môi dưới mềm mại, ép làn da nhỏ bé ấy trắng bệch, rồi lại dần sung huyết đỏ lên, giống một quả anh đào bị nghiền đi nghiền lại.

Hàng mi đọng hơi nước sinh lý, nhưng trước sau không có giọt nào rơi xuống.

Lông mày hơi cau lại.

Không phải vì không chịu được đau.

Mà là vì đang nhẫn nhịn.

Đôi mắt hồ ly ngày thường luôn lạnh lùng, xa cách, cao cao tại thượng, giờ phút này lại ướt át, khóe mắt phiếm đỏ.

Trong đáy mắt như có thứ ánh sáng nào đó bị đánh vỡ rồi lại tụ lại.

Sao có thể có người ngay cả lúc nhẫn nhịn cũng đẹp đến mức khiến người ta phát điên?

Kỷ Dã nhìn khuôn mặt trong gương.

Hắn cảm thấy chỉ cần nhìn thêm một giây thôi, mình sẽ không thể tiếp tục nhịn được nữa.

Và hắn thật sự không nhịn.

Kỷ Dã cúi xuống, tìm đến môi Bùi Tư Ngôn.

Hắn muốn một nụ hôn.

Một nụ hôn thực sự.

Mềm mại.

Và được cả hai cùng khát khao.

Hơi thở hắn càng lúc càng gần.

Đôi môi sắp chạm vào khóe môi Bùi Tư Ngôn.

Nhưng Bùi Tư Ngôn quay đầu.

Lại một lần nữa né tránh.

Đôi môi ấy rõ ràng ở ngay bên cạnh hắn, hơi cong lên, giống một quả anh đào chỉ cần cúi đầu là có thể hái xuống.

Nhưng trước sau vẫn không cho hắn chạm vào.

Hô hấp Kỷ Dã khựng lại trong thoáng chốc.

Bùi Tư Ngôn vẫn nghiêng mặt sang bên.

Anh cảm nhận được hơi thở Kỷ Dã dừng ngay sát khóe môi mình.

Cảm nhận được nhiệt độ từ cánh môi ấy gần trong gang tấc.

Cũng cảm nhận được toàn bộ cơ bắp trên người Kỷ Dã vì nụ hôn chưa hoàn thành này mà căng cứng như một sợi dây cung đã bị kéo tới cực hạn.

Nhưng anh không quay lại.

Ánh mắt vẫn nhìn sang nơi khác.

Nhìn chính mình trong gương.

Nhìn người đàn ông đang bị dục vọng nhấn chìm, với đôi mắt hồ ly đỏ lên ở khóe.

Cơ thể có thể cho.

Khoái cảm có thể cho.

Ngay cả đau đớn cũng có thể cho.

Nhưng tại sao hôn môi lại không được?

Bởi đó là phòng tuyến cuối cùng.

Là ranh giới duy nhất anh tuyệt đối không muốn vượt qua.

Hôn môi có nghĩa gì?

Có nghĩa là động lòng.

Có nghĩa là tình yêu.

Bùi Tư Ngôn không muốn nghĩ.

Càng không dám nghĩ.

Kỷ Dã nhìn gương mặt nghiêng sang một bên của anh.

Nhìn đôi mắt trước sau không chịu đối diện với mình.

Cuối cùng, hắn chậm rãi thu người lại.

Đêm hôm ấy còn điên cuồng hơn lần đầu.

Nhưng từ đầu đến cuối, Kỷ Dã vẫn không lấy được dù chỉ một nụ hôn.

Prev
Next

Comments for chapter "chương 26"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 300 21 giờ trước
Chương 299 21 giờ trước
Anh ấy nói tôi là hắc liên hoa
Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa
Chương 265 END Tháng 8 14, 2026
Chương 264 Tháng 8 14, 2026
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Chương 77 End Tháng 8 11, 2026
Chương 76 Tháng 8 11, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Chương 128 - END Tháng 9 4, 2026
Chương 127 Tháng 9 4, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Chương 121 - END Tháng 9 6, 2026
Chương 120 Tháng 9 6, 2026
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
CHƯƠNG 17 Tháng 7 29, 2026
CHƯƠNG 16 Tháng 7 29, 2026

  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ