Màu Sắc Không Có Giới Tính - Chương 4:
Nhà Phó Dã bán đồ ăn sáng trong con hẻm cách trường bốn trăm mét.
Năm giờ sáng, cha mẹ cậu đã dậy hấp bánh, nấu cháo, xay đậu. Từ năm lớp mười, Phó Dã dậy cùng.
Cậu cao, khỏe, một mình vác được ba bao bột không cần nghỉ, và trong nhà cậu chuyện này được đánh giá cao hơn tất cả những chuyện khác cậu làm được.
“Thằng này chỉ được cái sức.” Cha cậu vẫn nói thế với khách. “Đầu óc thì đơn giản.”
Phó Dã không giận. Cậu biết mình không thông minh. Nhưng cậu tin rằng cứ làm nhiều lần thì việc gì rồi cũng làm được, và cho đến nay niềm tin đó vẫn chưa bị bác bỏ hoàn toàn.
Sáng thứ hai, Trình Nghiễn Thanh vừa đến lớp đã thấy Phó Dã nằm sấp trên bàn.
“Đêm qua không ngủ à?”
Phó Dã ngẩng đầu. Dưới mắt cậu có một quầng thâm nhạt.
“Sáng nay quán đông.”
“Cậu dậy mấy giờ?”
“Bốn giờ.”
“Cậu bảo bốn rưỡi.”
“Hôm nay có đoàn khách đặt trước.”
Trình Nghiễn Thanh nhìn cậu.
“Ngồi thẳng lên.”
Phó Dã ngồi thẳng.
Trình Nghiễn Thanh đặt trước mặt cậu một hộp sữa và một tờ giấy.
“Đây là gì?”
“Lịch.”
Trên tờ giấy là một thời gian biểu chia theo ngày, giờ, môn. Ở cột thứ tư có một dòng ghi rõ: 22h30 — tắt đèn.
Phó Dã đọc hết, rồi ngẩng lên.
“Cậu tự làm cái này à?”
“Ừ.”
“Mất bao lâu?”
“Không lâu.”
Nói dối. Nhưng Trình Nghiễn Thanh nói dối bằng cách nhìn thẳng, nên không ai phát hiện được.
Buổi trưa hôm đó, cậu nhận điện thoại từ bệnh viện.
Mẹ cậu ngất trong văn phòng vì hạ đường huyết. Không nguy hiểm, nhưng cần theo dõi.
Trình Nghiễn Thanh xin nghỉ tiết chiều và rời trường trong vòng bốn phút.
Cha mẹ Trình Nghiễn Thanh ly hôn năm cậu mười hai tuổi. Cha cậu nhanh chóng có gia đình mới ở thành phố khác, mỗi năm gọi về hai lần, một lần vào sinh nhật và một lần vào Tết, cả hai đều đúng ngày và đều kéo dài dưới bốn phút.
Mẹ cậu ở lại Nam Lăng, làm kế toán cho hai công ty nhỏ cùng lúc.
Từ năm mười bốn tuổi, Trình Nghiễn Thanh tự nấu cơm. Tự đi họp phụ huynh — nghĩa là tự xin phép giáo viên cho mẹ tham gia qua điện thoại, và tự ghi lại những gì thầy cô nói để tối đọc lại cho bà nghe. Khi trong nhà hết thuốc, cậu tự đi mua. Khi hóa đơn điện đến, cậu tự đóng.
Không ai bắt cậu phải trưởng thành.
Chỉ là nếu cậu không, thì căn nhà ấy sẽ rất loạn.
Lâu dần, cậu không còn quen dựa vào ai. Cũng không quen với việc có người tự nhiên bước vào cuộc sống của mình mà không xin phép, không gõ cửa, và mang theo hai hộp sữa đậu nành.
Đến tối, Phó Dã mới nghe thầy chủ nhiệm nói mẹ Nghiễn Thanh nhập viện.
Cậu chạy về quán lấy một hộp cháo gà, đổ đầy đến gần miệng hộp, rồi đạp xe đi.
Từ nhà cậu đến bệnh viện thành phố là bảy cây số. Cậu đi hết hai mươi hai phút, và trong hai mươi hai phút đó cậu vượt bốn đèn vàng.
Trình Nghiễn Thanh đang ngồi ngoài hành lang tầng ba.
Cậu vẫn mặc đồng phục, lưng dựa vào ghế, mắt khép hờ. Đèn bệnh viện trắng đến mức làm mọi người trông đều ốm hơn thực tế.
Phó Dã chưa từng thấy Nghiễn Thanh mệt như vậy.
Cậu bước tới, và cố bước nhẹ, nên tạo ra tiếng động lớn hơn bình thường.
“Nghiễn Thanh.”
Trình Nghiễn Thanh mở mắt.
“Cậu đến làm gì?”
“Tôi mang cháo cho dì.”
“Bà ấy ngủ rồi.”
“Vậy cậu ăn.”
“Tôi không đói.”
Phó Dã ngồi xuống bên cạnh, mở hộp giữ nhiệt. Mùi cháo gà nóng lan ra khắp hành lang, và ở đầu kia có một chú trung niên quay đầu lại nhìn.
“Không đói cũng phải ăn.”
Trình Nghiễn Thanh quay sang.
Phó Dã đang dùng đúng cái giọng mà Nghiễn Thanh vẫn dùng để mắng cậu — chậm, bằng phẳng, không cho phép cãi. Cậu ta bắt chước rất tệ, nhưng bắt chước rất tự tin.
“Không được tự ép mình.”
Trình Nghiễn Thanh không nói gì.
Phó Dã đưa thìa cho cậu. “Ăn đi.”
“Cậu đến tận đây chỉ để đưa cháo?”
“Ừ.”
“Mai cậu còn dậy sớm.”
“Không sao.”
“Từ nhà cậu sang đây bảy cây.”
“Tôi đạp nhanh.”
Trình Nghiễn Thanh nhìn mái tóc bị gió thổi dựng lên của cậu. Trên trán Phó Dã có một lớp mồ hôi mỏng. Quai cặp đè lệch vai áo, và chiếc bình nước màu hồng nhô ra khỏi túi bên hông, con thỏ trên nắp lủng lẳng theo nhịp thở.
Người này hình như chưa bao giờ đứng lại tính xem việc mình định làm có đáng hay không.
Cứ thấy nên làm là chạy.
Trình Nghiễn Thanh nhận lấy thìa.
“Cảm ơn.”
“Không cần khách sáo với tôi.”
“Tại sao?”
“Chúng ta là bạn cùng bàn.”
“Chỉ vì cùng bàn?”
Phó Dã suy nghĩ.
“Còn là bạn tốt.”
“Bạn tốt?”
“Ừ. Rất tốt.”
Trình Nghiễn Thanh cúi đầu ăn cháo. Ăn được nửa hộp, cậu hỏi:
“Phó Dã, cậu đối với bạn tốt nào cũng thế à?”
“Không.”
“Vậy sao lại thế với tôi?”
Phó Dã bị hỏi đến ngẩn ra.
Cậu nhìn Nghiễn Thanh, và nhất thời không biết trả lời sao.
Bởi vì Nghiễn Thanh dạy cậu học. Bởi vì Nghiễn Thanh không cười khi cậu thích màu hồng. Bởi vì Nghiễn Thanh đến xem cậu thi đấu và vỗ tay đúng hai cái. Bởi vì ở cạnh người này, cậu thấy dễ chịu theo một kiểu mà cậu chưa từng phải mô tả cho ai.
Những lý do ấy đều đúng.
Nhưng hình như vẫn chưa đủ.
Phó Dã gãi đầu.
“Bởi vì cậu là Trình Nghiễn Thanh.”
Câu trả lời không có logic gì cả.
Nhưng Trình Nghiễn Thanh không hỏi thêm. Cậu ăn tiếp, và khóe môi hơi cong lên.
“Đồ ngốc.”
Phó Dã không phục.
“Điểm của tôi tăng mười hai điểm rồi đấy.”
“Vẫn chưa đạt.”
“Nhưng có tiến bộ.”
“Ừ.”
“Vậy cậu không được gọi tôi là đồ ngốc.”
Trình Nghiễn Thanh quay sang.
“Phó Dã.”
“Gì?”
“Mai đừng dậy lúc bốn giờ.”
“Tại sao?”
“Tôi sẽ phụ giúp.”
Phó Dã kinh ngạc.
“Cậu biết làm bánh bao à?”
“Không.”
“Vậy cậu giúp kiểu gì?”
“Tôi sẽ mua năm mươi phần.”
Phó Dã bật cười. Tiếng cười của cậu vang lên giữa hành lang bệnh viện vắng, và chú trung niên ở đầu kia lại quay đầu lại lần nữa.
“Năm mươi phần cậu ăn hết à?”
“Không.”
“Vậy mua làm gì?”
“Để nhà cậu bán hết sớm.”
“Rồi năm mươi phần đó đi đâu?”
Trình Nghiễn Thanh nhìn cậu, hoàn toàn nghiêm túc.
“Đó là vấn đề của tôi.”
Phó Dã cười đến mức phải cúi người xuống, hai tay chống lên đầu gối.
Trình Nghiễn Thanh cũng cười theo.
Đó là lần đầu tiên Phó Dã nhìn thấy cậu cười rõ như vậy. Không phải nụ cười lịch sự với giáo viên. Cũng không phải cái cong môi rất nhạt khi nghe được chuyện gì hay ho.
Mà là cười thật, cười đến mức vai hơi rung.
Trong khoảnh khắc ấy, trong lòng Phó Dã nảy ra một ý nghĩ rất lạ.
Cậu muốn Trình Nghiễn Thanh cười nhiều hơn.
Và cậu muốn sau này, mỗi lần người này mệt, người đầu tiên cậu ta nghĩ đến sẽ là mình.