Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • ABO
  • Thanh xuân vườn trường
  • Niên hạ công
  • Truy thê
  • Xuyên không
Đăng nhập Đăng ký
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Màu Sắc Không Có Giới Tính - Chương 5:

  1. Home
  2. Màu Sắc Không Có Giới Tính
  3. Chương 5: - Sổ cái của Tưởng Dịch
Prev
Next

Sau một tháng phụ đạo, Phó Dã chỉ còn một môn dưới điểm đạt.

Thầy thể dục vui đến mức đề nghị mời Trình Nghiễn Thanh làm trợ lý danh dự của đội bóng, một chức vụ không tồn tại trong bất kỳ văn bản nào của trường.

Trình Nghiễn Thanh từ chối.

Phó Dã lại rất nghiêm túc thuyết phục.

“Cậu làm trợ lý thì ngày nào cũng xem tôi tập được.”

“Tôi không muốn.”

“Cậu ngồi một bên làm đề cũng được.”

“Ồn.”

“Tôi bảo bọn nó im.”

“Đội bóng rổ tập luyện trong im lặng bằng cách nào?”

Phó Dã không nghĩ ra. Cậu nằm sấp xuống bàn.

Trình Nghiễn Thanh nhìn cái lưng to đùng đang biểu diễn nỗi buồn ấy khoảng năm giây.

“Thứ sáu tôi sẽ đến.”

Phó Dã bật dậy. “Thật à?”

“Chỉ thứ sáu.”

“Được!”

Từ đó, mỗi chiều thứ sáu, trên khán đài sân bóng đều có một bóng người mặc đồng phục cài đủ cúc, ngồi cúi đầu làm đề, tuyệt đối không ngẩng lên trừ khi có tiếng còi.

Phó Dã thích nhất là những lúc quay đầu và nhìn thấy cậu ta ở đó.

Một hôm Nghiễn Thanh đến muộn.

Bốn mươi phút đầu, Phó Dã mất bóng sáu lần, ném trượt hai quả trong vạch, và bị huấn luyện viên mắng đến mức cả sân im.

Đến khi bóng người quen thuộc xuất hiện ở cửa, trạng thái của cậu lập tức trở lại.

Ba phút sau, cậu ghi liên tiếp hai quả.

Huấn luyện viên đứng ngoài đường biên, nhìn Phó Dã, rồi nhìn lên khán đài, rồi nhìn lại Phó Dã, và đưa ra một quyết định huấn luyện quan trọng: từ nay lịch tập nặng sẽ xếp vào thứ sáu.

Tưởng Dịch thì không tế nhị như thế.

“Cậu là chó à? Chủ đến mới chịu chạy?”

Phó Dã đập quả bóng vào bụng cậu ta.

“Nói linh tinh gì đấy?”

“Vậy sao Trình Nghiễn Thanh vừa vào cửa là cậu như được tiêm thuốc?”

“Cậu ấy là gia sư của tôi. Tôi phải thể hiện tốt.”

“Cậu chơi bóng thì liên quan gì đến học?”

Phó Dã mở miệng, rồi đóng lại.

Tưởng Dịch nhìn lên khán đài, sau đó ghé sát vào tai cậu.

“Trong trường đang có người nói cậu thích Trình Nghiễn Thanh.”

Phó Dã đứng im.

Một giây sau, cậu dùng khuỷu tay đẩy người bên cạnh.

“Cậu điên à?”

“Tôi không nói. Người khác nói.”

“Tôi là con trai.”

“Trình Nghiễn Thanh cũng là con trai.”

“Thế nên mới không được.”

Tưởng Dịch nhún vai.

“Thích ai thì liên quan gì đến nam với nữ.”

Phó Dã lập tức nhớ đến câu Nghiễn Thanh từng nói.

Màu sắc không có giới tính.

Vậy tình cảm có giới tính không?

Cậu vô thức nhìn lên khán đài.

Trình Nghiễn Thanh vừa vặn ngẩng đầu.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Phó Dã giật mình quay đi nhanh đến mức trẹo cả cổ, và trong hai ngày sau đó cậu phải quay cả người mỗi khi muốn nhìn sang bên phải.

Chuyện đó đáng lẽ chỉ dừng ở đấy.

Nhưng thứ hai tuần sau, trong phòng thay đồ, Phó Dã nhặt được một quyển sổ rơi dưới ghế.

Sổ nhỏ, bìa carton, bên trong kẻ ba cột bằng thước.

Cột một: tên. Cột hai: mốc thời gian. Cột ba: số tiền.

Cậu đọc được bốn dòng đầu trước khi hiểu ra mình đang cầm cái gì.

Tưởng Dịch — sau Tết — 50

Hứa Tâm Nghi — trước Tết — 50

Số 11 — trước Noel — 30

Số 4 — không bao giờ — 20

Phó Dã lật sang trang sau. Ở đó có thêm mười một dòng nữa, một sơ đồ hình cây, và một dòng ghi chú viết bằng bút đỏ:

Điều kiện tính thắng: có người trong hai đứa nói ra trước mặt nhân chứng. Nắm tay không tính. Ngủ trên vai KHÔNG TÍNH (đã xảy ra 6 lần).

Phó Dã cầm quyển sổ đi ra sân, mặt đỏ đến tận cổ.

“TƯỞNG DỊCH!”

Cả đội quay lại.

Tưởng Dịch nhìn quyển sổ trong tay cậu, và phản ứng đầu tiên của hắn không phải là chối. Phản ứng đầu tiên của hắn là:

“Trả đây, chưa chốt sổ.”

“Cái này là cái gì?”

“Sổ cái.”

“Sổ cái cái gì?”

Cả đội đồng loạt bận rộn buộc dây giày.

Hứa Tâm Nghi, đang xếp khăn, trả lời thay bằng giọng của một người báo cáo doanh thu quý:

“Quỹ dự đoán. Hiện có mười lăm người tham gia, tổng cộng năm trăm bốn mươi. Kỳ hạn chốt là ngày tốt nghiệp.”

“Dự đoán cái gì?”

Không ai trả lời.

Phó Dã nhìn quanh một vòng. Mười một người, không ai dám nhìn thẳng vào cậu, trừ Hứa Tâm Nghi, người nhìn thẳng vào cậu với vẻ mặt của một người không hiểu tại sao câu hỏi này lại cần hỏi.

“Các cậu cá cược về chuyện tôi với Nghiễn Thanh?”

“Ừ.” Tưởng Dịch nói.

“Từ bao giờ?”

“Từ hôm cậu dán tờ giấy lên cái ghế hồng.”

“Đấy là tôi giữ chỗ cho cậu ấy!”

“Ừ.”

“Bạn bè giữ chỗ cho nhau là chuyện bình thường!”

“Ừ.”

“Các cậu có giữ chỗ cho nhau không?”

Cả đội im lặng.

Số 4 rụt rè giơ tay. “Em có giữ chỗ cho anh Tưởng Dịch.”

“Thấy chưa!”

“Nhưng em không sơn ghế.”

Phó Dã ném quyển sổ vào ngực Tưởng Dịch và bỏ đi.

Cậu đi được mười bước thì quay lại.

“Ai đặt ‘không bao giờ’?”

Số 4 lại giơ tay.

“Hai mươi tệ đúng không? Tôi cược lại. Tôi đặt gấp đôi vào ‘không bao giờ’.”

Tưởng Dịch cầm bút lên.

“Cậu không được tham gia. Cậu là biến số.”

“Tại sao?”

“Vì cậu biết đáp án.”

Phó Dã mở miệng để phản bác câu đó, và phát hiện mình không phản bác được.

Cậu bỏ đi thật.

Tối hôm ấy, Phó Dã không ngủ được.

Cậu nằm trên chiếc ga giường màu hồng nhạt, nhìn trần nhà tối om, và lần đầu tiên trong đời cậu tự hỏi mình một câu khó hơn tất cả những câu trong đề vật lý.

Tại sao hôm nhìn thấy Diệp Khả Lam ngồi trên ghế của mình, cậu lại khó chịu đến thế?

Chuyện đó xảy ra tuần trước. Diệp Khả Lam là hạng nhì toàn khối, và cô coi việc mình là hạng nhì như một tình trạng khẩn cấp kéo dài. Cô đến tìm Nghiễn Thanh mỗi tuần hai lần để tranh luận về đề thi học sinh giỏi, tranh luận rất to, và mỗi lần thua một câu là ghi lại vào sổ.

Cô không thích Nghiễn Thanh. Cô muốn đánh bại Nghiễn Thanh. Cả trường đều biết chuyện này trừ Phó Dã.

Hôm ấy cậu về lớp, thấy cô ngồi trên ghế của mình, tóc dài gần chạm cánh tay Nghiễn Thanh, đang chỉ vào một dòng công thức và nói “Chỗ này anh làm tắt, chấm thi người ta trừ điểm đấy.”

Phó Dã đứng ngoài cửa ba phút.

Đến khi Diệp Khả Lam đi rồi, cậu mới bước vào.

“Sao không vào?”

“Tôi vừa đến.”

“Cậu đứng ngoài cửa ba phút.”

“…”

“Có chuyện gì?”

“Không có.”

Phó Dã kéo ghế ngồi xuống.

“Diệp Khả Lam tìm cậu làm gì?”

“Cãi nhau về câu bảy.”

“Cô ấy không có ghế à?”

Trình Nghiễn Thanh nhìn cậu.

Phó Dã nghe lại câu mình vừa nói, nhận ra nó nghe rất kỳ, và bổ sung ngay:

“Tôi sợ cô ấy làm gãy ghế của tôi.”

“Cô ấy nhẹ hơn cậu ba mươi cân.”

“Nhưng đó là ghế của tôi.”

Trình Nghiễn Thanh im lặng vài giây.

“Sau này tôi sẽ không để ai ngồi.”

“Thật à?”

“Ừ.”

Và cảm giác khó chịu trong lồng ngực Phó Dã lập tức biến mất, nhanh đến mức đáng ngờ.

Nằm trên giường, Phó Dã nghĩ lại toàn bộ chuyện đó.

Tại sao khi người ta nói cậu thích Nghiễn Thanh, phản ứng đầu tiên của cậu không phải là buồn cười?

Cậu sợ cái gì?

Sợ người khác phát hiện?

Hay sợ chính mình phát hiện?

Ngày hôm sau, ở sân bóng, Phó Dã kéo Hứa Tâm Nghi ra một góc.

“Cho tôi hỏi một câu.”

“Ừ.”

“Khi nhìn thấy người khác ngồi gần bạn mình, mình thấy khó chịu thì là bị làm sao?”

Hứa Tâm Nghi ngừng xếp khăn.

“Là ghen.”

“Bạn bè cũng ghen được à?”

“Được.”

Phó Dã thở phào.

“Nhưng thường thì không.” Hứa Tâm Nghi nói tiếp, và quay lại xếp khăn.

Phó Dã đứng đó thêm một lúc.

Rồi cậu đi ra sân và ném trượt mười một quả liên tiếp, lập một kỷ lục cá nhân mà cậu giữ cho đến hết đời học sinh.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 5: "

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 274 Tháng 9 3, 2026
Chương 273 Tháng 9 3, 2026
Anh ấy nói tôi là hắc liên hoa
Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa
Chương 265 END Tháng 8 14, 2026
Chương 264 Tháng 8 14, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Chương 77 End Tháng 8 11, 2026
Chương 76 Tháng 8 11, 2026
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Chương 128 - END Tháng 9 4, 2026
Chương 127 Tháng 9 4, 2026
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
Tình Yêu Hèn Mọn Của Kẻ Thế Thân
CHƯƠNG 17 Tháng 7 29, 2026
CHƯƠNG 16 Tháng 7 29, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Chương 121 - END Tháng 9 6, 2026
Chương 120 Tháng 9 6, 2026

Truyện cùng thể loại

Bệnh Mỹ Nhân Thế Gả Cho Sơn Thần
Bệnh Mỹ Nhân Thế Gả Cho Sơn Thần
Tháng 8 31, 2026
GIẢ THIẾU GIA CÓ TUYỆT KỸ ĐOÁN MỆNH
GIẢ THIẾU GIA CÓ TUYỆT KỸ ĐOÁN MỆNH
Tháng 9 11, 2026
son da quy hong
Sơn Dã Quy Hồng
Tháng 8 28, 2026
SUỴT! SƯ TÔN, NGƯỜI TRỐN KHÔNG THOÁT KHỎI TA
SUỴT! SƯ TÔN, NGƯỜI TRỐN KHÔNG THOÁT KHỎI TA
Tháng 9 10, 2026
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ