NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI - Chương 11
Kỷ Thừa Dã bắt đầu đến phòng mô hình đều đặn.
Cậu không mang đồ ăn đắt tiền, không tặng thứ gì khiến người ta khó từ chối. Mỗi lần đến chỉ có laptop và bảng số liệu đã sửa.
Có hôm Ninh Tự An bận đến quên ăn tối. Kỷ Thừa Dã mua hai phần cơm, đặt một phần ở góc bàn rồi tự ngồi xuống ăn phần của mình.
“Sao cậu không đưa thẳng cho tôi?”
“Vì cậu sẽ không nhận.”
“Đặt ở đó thì tôi nhận chắc?”
“Không biết.” Kỷ Thừa Dã tách đôi đũa. “Nếu cậu không ăn thì lát nữa tôi ăn cả hai phần.”
Ninh Tự An nhìn cậu một lúc, cuối cùng vẫn mở hộp cơm.
Bên trong không có hành. Món chính là nấm xào và cá hấp.
Cậu không hỏi Kỷ Thừa Dã biết từ đâu. Có thể quan sát. Có thể hỏi Hứa Gia Mộc. Cách nào thì cũng có nghĩa là người kia đã bỏ công.
Gần mười hai giờ đêm hôm ấy, cả nhóm vẫn đang dán vật liệu.
Hứa Gia Mộc vừa cắt bìa vừa hỏi: “Tự An, tháng này cậu còn đi xưởng in không?”
“Có.”
“Cậu lấy đâu ra thời gian?”
“Tôi đổi sang ca đêm cuối tuần.”
Kỷ Thừa Dã đang dò một cột số, ngẩng lên.
“Cậu vẫn làm thêm?”
Ninh Tự An không để ý sắc mặt cậu. “Ừ.”
“Cuộc thi đã đủ bận rồi.”
“Tiền thuê nhà và sinh hoạt phí không tự xuất hiện.”
“Tôi tưởng cậu có học bổng.”
“Có. Học bổng để đóng học phí.”
Hứa Gia Mộc chen vào, giọng nhạt. “Không phải ai cũng có thẻ ngân hàng dùng mãi không hết như Kỷ thiếu gia.”
“Gia Mộc.” Ninh Tự An ngăn lại.
Kỷ Thừa Dã không tức.
Cậu chỉ nhìn xuống phần cơm đặt ở góc bàn kia.
Suốt một năm, Ninh Tự An mua đồ ăn, nước uống, quà cho cậu. Kỷ Thừa Dã chưa từng hỏi số tiền ấy từ đâu ra. Cậu cho rằng vài chai nước, vài phần cơm thì đáng bao nhiêu.
“Những món quà trước đây cậu tặng tôi…”
Ninh Tự An biết cậu định hỏi gì.
“Đều bằng tiền tôi tự kiếm.”
“Vì sao phải làm thế?”
“Lúc đó tôi thích cậu.” Ninh Tự An đáp rất bình thản, tay vẫn không rời con dao. “Muốn đối tốt với một người thì không thấy tiếc.”
Kỷ Thừa Dã đứng dậy. “Tôi ra ngoài một lúc.”
Hành lang tầng ba tòa D không có đèn, chỉ có ánh sáng hắt ra từ ô cửa kính phòng mô hình.
Kỷ Thừa Dã ngồi xuống bậc thang, mở laptop lên đùi.
Cậu tạo một bảng tính mới.
Cột A: hạng mục. Cột B: đơn giá. Cột C: số lần. Cột D: thành tiền.
Cậu bắt đầu từ bữa sáng.
Bánh bao căn tin phía bắc. Ba buổi một tuần. Bốn mươi tuần.
Rồi nước.
Cậu nhớ nhãn hiệu nước điện giải, nhớ luôn giá vì đó là loại đội bóng vẫn mua theo thùng. Cậu nhân lên số buổi tập một tuần, nhân với số tuần.
Rồi cơm trưa. Rồi thuốc. Rồi băng cá nhân, khăn, kem chống nắng — cậu nhớ ra hè năm ngoái cả đội đều được phát kem chống nắng, không ai hỏi ở đâu ra.
Rồi quà.
Cậu không biết đơn giá của gỗ, của đất polymer, của bìa mô hình. Cậu tra trên mạng, mở ba trang bán vật liệu, lấy mức trung bình.
Đến đây thì cậu dừng lại, vì có một cột cậu chưa điền.
Cậu mở trình duyệt, tìm mức lương giờ của thợ vận hành máy in khổ lớn ở Lâm Giang. Ba kết quả, chênh nhau không nhiều.
Kỷ Thừa Dã thêm cột E.
Rồi cậu gõ một công thức rất đơn giản: lấy tổng chia cho mức lương giờ.
Cậu bấm Enter.
Con số hiện ra trong ô.
Kỷ Thừa Dã nhìn nó khá lâu.
Cậu chuyển sang đơn vị ngày. Rồi tuần.
Từ nhỏ đến lớn, người ta dạy cậu rằng mọi thứ đều quy được ra số, và ai đọc được số thì hiểu được sự thật. Cậu giỏi việc đó. Cậu đứng đầu khoa vì việc đó.
Bây giờ trên màn hình là số giờ một người đã đứng trước máy in, trong một cái xưởng nóng ở cổng tây, để đổi lấy quyền được đưa cho cậu một chai nước mà cậu uống hết trong bốn mươi giây rồi đưa lại vỏ.
Kỷ Thừa Dã đóng laptop.
Cậu ngồi trong bóng tối ở bậc thang tầng ba khoảng mười lăm phút, hai tay chống lên đầu gối, không nhúc nhích.
Rồi cậu đứng dậy, xuống tầng một, đi ra cửa hàng vật liệu vẫn mở khuya ở đối diện cổng trường.
Hai mươi phút sau cậu quay lại.
Trong tay không có quà. Chỉ có một hộp dao rọc mô hình.
Con dao của Ninh Tự An đã cùn từ lâu, mỗi đường cắt phải đi hai lượt, và Kỷ Thừa Dã đã nhìn cậu làm thế suốt hai tuần mà không nghĩ ra tại sao.
Cậu đặt hộp dao lên bàn.
Ninh Tự An cau mày. “Tôi không nhận.”
“Không phải tặng riêng cho cậu.” Kỷ Thừa Dã chỉ vào mô hình. “Dụng cụ chung của nhóm.”
“Nhóm có dụng cụ rồi.”
“Dao cùn hết.”
“Vẫn dùng được.”
Kỷ Thừa Dã nhìn cậu.
“Tôi biết cậu không muốn nợ tôi. Nhưng bây giờ tôi cũng là thành viên của dự án. Mua dụng cụ phục vụ công việc là trách nhiệm chung.”
Ninh Tự An không tìm được lý do phản bác.
Cuối cùng cậu nói: “Sau cuộc thi tôi sẽ chia lại chi phí.”
“Được.”
Ninh Tự An hơi ngẩn ra.
Trước đây Kỷ Thừa Dã chắc chắn sẽ nói không cần, bằng cái giọng khiến người ta thấy mình vừa nói ra một điều buồn cười.
Nhưng lần này cậu ta nhận. Ngay lập tức. Không thêm một chữ nào.
Sự thay đổi ấy rất nhỏ. Ninh Tự An vẫn nhìn thấy.
Đêm đó lúc mọi người ra về, Kỷ Thừa Dã gọi cậu lại ở chân cầu thang.
“Ninh Tự An.”
“Sao?”
“Một năm trước, cậu có từng hối hận vì thích tôi không?”
Ninh Tự An nhìn dãy đèn hành lang.
“Có.”
Câu trả lời đến quá nhanh, Kỷ Thừa Dã gần như không kịp chuẩn bị.
“Lúc nào?”
“Rất nhiều lúc.”
“Vậy tại sao vẫn tiếp tục?”
Ninh Tự An im lặng một lát.
“Vì thỉnh thoảng cậu cũng đối tốt với tôi.”
“Có lần tôi thức đêm, cậu để tôi ngủ trên ghế trong phòng nghỉ của đội, còn dặn bảo vệ đừng khóa cửa.”
“Có lần tôi sốt, cậu lái xe đưa tôi đến bệnh viện lúc hai giờ sáng.”
“Có lần người ta cười tôi vì theo đuổi cậu, cậu bảo họ chuyện đó chẳng có gì đáng xấu hổ.”
Kỷ Thừa Dã gần như không nhớ ba chuyện ấy.
Với cậu chúng chỉ là những việc thuận tay, làm xong là quên.
Còn Ninh Tự An đã dựa vào ba mẩu vụn ấy để tự thuyết phục mình suốt một năm.
“Những lúc đó tôi nghĩ, có lẽ cậu không lạnh như vẻ ngoài. Có lẽ chỉ cần thêm chút thời gian nữa, cậu sẽ nhìn thấy tôi.”
“Bây giờ thì sao?”
Ninh Tự An nhìn thẳng vào cậu.
“Bây giờ cậu đã bắt đầu nhìn thấy tôi.”
“Nhưng tôi không còn dám chắc mình có nên đứng lại hay không.”
