NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI - Chương 6
Ngày thứ hai, Kỷ Thừa Dã vẫn cho rằng chuyện này sẽ tự kết thúc.
Cậu dậy lúc bảy giờ, xuống căn tin phía bắc, xếp hàng mười bảy phút, mua hai chiếc bánh bao. Ăn hết một chiếc rồi bỏ chiếc còn lại vào ba lô, và đến trưa thì phát hiện nó đã nguội cứng dưới đáy túi.
Ngày thứ ba, vòng bảo vệ cổ tay của cậu bị bung chỉ ở mép.
Kỷ Thừa Dã ngồi trong phòng thay đồ, xoay chiếc vòng trong tay khoảng một phút, rồi nhận ra mình không biết nó là nhãn hiệu gì. Cái cũ hỏng từ tháng hai, cái này tự nhiên xuất hiện trong ngăn tủ của cậu vào một buổi sáng nào đó, vừa tay, đúng cỡ, cậu đeo vào và không hỏi.
Cậu mở điện thoại tìm trong lịch sử mua hàng của mình. Không có.
Ngày thứ tư, cậu đi tìm Ninh Tự An.
Vấn đề đầu tiên là cậu không biết tòa nhà khoa Thiết kế kiến trúc nằm ở đâu.
Đại học Minh Thành rộng, khu phía nam toàn các khoa kỹ thuật và nghệ thuật, Kỷ Thừa Dã chưa từng có việc gì phải sang. Cậu đi hết hai dãy nhà mới hỏi một nữ sinh mặc áo dính vệt sơn.
“Khoa Kiến trúc ở đâu?”
Cô bé nhìn cậu, hơi đỏ mặt, chỉ về phía sau lưng. “Tòa D. Anh đi qua vườn thực nghiệm rồi rẽ trái.”
Tòa D là một khối bê tông năm tầng, hành lang ngoài trời, cửa sổ nào cũng có mô hình bìa xếp chồng bên trong. Ở tầng một có mùi keo, mùi bìa cắt, và một thứ mùi hăng hăng mà Kỷ Thừa Dã không gọi tên được.
Cậu đứng ở đó gần bốn mươi phút.
Ninh Tự An ra khỏi tòa nhà lúc gần sáu giờ, đi cùng bốn người. Trong tay ôm một cuộn giấy, đang nói gì đó, rồi bật cười vì câu trả lời của người bên cạnh.
Cậu nhìn thấy Kỷ Thừa Dã.
Bước chân không dừng. Ninh Tự An chỉ gật đầu — một cái gật rất nhẹ, rất lịch sự, kiểu người ta chào một người quen mặt ở cùng tòa nhà — rồi đi tiếp.
Kỷ Thừa Dã đứng nguyên tại chỗ.
Cậu từng bị người khác giận. Từng bị mắng, từng bị dỗi, từng có người khóc trước mặt cậu. Những thứ đó cậu xử lý được, vì chúng đều là một dạng đòi hỏi: người ta giận nghĩa là người ta còn muốn cái gì đó từ cậu.
Cái gật đầu kia không đòi hỏi gì cả.
Ngày thứ năm, cậu đợi sẵn ở thư viện.
Cậu biết Ninh Tự An sẽ đến vì buổi sáng có người trong đội bóng nhắc rằng nhóm dự thi khoa Kiến trúc đặt phòng thảo luận tầng ba mỗi thứ năm. Kỷ Thừa Dã ngồi ở khu ghế đối diện cầu thang từ bốn giờ rưỡi.
Năm giờ mười, Ninh Tự An lên.
Kỷ Thừa Dã đứng dậy chắn đường.
“Nói chuyện.”
Ninh Tự An dừng lại. Ánh mắt không né tránh, cũng không mừng rỡ. Sau lưng cậu, Hứa Gia Mộc và ba người nữa đứng khựng lại.
“Tôi đang bận.”
“Chỉ vài phút.”
“Nhóm tôi sắp họp.”
“Vậy tôi đợi.”
Ninh Tự An hơi nhíu mày.
Trước đây, người nói câu ấy luôn là cậu.
“Tôi không biết mấy giờ mới xong.”
“Không sao.”
Kỷ Thừa Dã nhìn thẳng vào mắt cậu. “Tôi đợi được.”
Hứa Gia Mộc cười lạnh một tiếng.
“Kỷ thiếu gia cũng biết đợi người khác cơ à?”
“Gia Mộc.” Ninh Tự An kéo tay áo bạn mình, rồi quay sang. “Khoảng chín giờ.”
“Được.”
“Tôi không hứa sẽ nói chuyện lâu.”
“Được.”
Ninh Tự An không nói thêm, đi thẳng vào phòng thảo luận. Cánh cửa kính mờ khép lại, bên trong chỉ còn thấy bốn năm cái bóng và ánh đèn máy chiếu.
Kỷ Thừa Dã ngồi xuống.
Sáu giờ, hai người ngồi bàn bên cạnh thu dọn sách vở rồi đi.
Sáu giờ bốn mươi, thư viện tắt bớt một dãy đèn ở khu đọc mở.
Bảy giờ, một nhân viên đẩy xe sách đi qua, nhìn cậu, hỏi có phải đang chờ phòng tự học không. Kỷ Thừa Dã lắc đầu. Chị ta đẩy xe đi tiếp.
Bảy giờ hai mươi, cậu đói. Cậu nghĩ đến chuyện xuống căng tin mua gì đó rồi quay lại, nhưng cuối cùng không đi, vì sợ đúng lúc đó Ninh Tự An ra.
Bảy giờ năm mươi, cậu mở điện thoại xem lịch thi đấu. Đóng lại. Mở tin nhắn. Đóng lại.
Tám giờ, đèn hành lang được bật thêm.
Kỷ Thừa Dã ngồi dựa vào lưng ghế, nhìn cánh cửa kính mờ, và trong đầu tự nhiên hiện lên một buổi tối tháng ba.
Hôm đó cậu hẹn ăn tối với Ninh Tự An lúc sáu giờ, rồi có người rủ đi xem trận NBA phát lại ở quán bar gần trường, cậu đi luôn, quên nhắn.
Mười một giờ đêm cậu mới mở điện thoại. Có một tin nhắn lúc tám giờ mười lăm:
Cậu bận à? Không sao, hôm khác cũng được.
Không có tin nào lúc sáu giờ. Không có tin nào lúc bảy giờ. Ninh Tự An đợi từ sáu giờ đến tám giờ mười lăm rồi mới nhắn một câu như thế.
Hôm sau cậu nghe Lộ Khải Minh nói tối qua trời mưa.
Lúc đó Kỷ Thừa Dã chỉ “ừ” một tiếng.
Bây giờ, ngồi trên chiếc ghế nhựa cứng trong hành lang thư viện, cậu bắt đầu hiểu hai tiếng mười lăm phút dài đến mức nào.
Cậu mới đợi được ba tiếng mười phút.
Tám giờ bốn mươi lăm, cửa mở.
Cả nhóm bước ra, vừa đi vừa bàn về một chỗ nào đó cần dựng lại mô hình. Ninh Tự An đi cuối, tay ôm laptop.
Cậu nhìn thấy Kỷ Thừa Dã vẫn ngồi ở chiếc ghế đối diện.
Trong một khoảnh khắc rất ngắn — ngắn đến mức nếu Kỷ Thừa Dã không nhìn chằm chằm vào cậu suốt ba tiếng mười phút vừa rồi thì đã không bắt được — sắc mặt Ninh Tự An có gì đó thay đổi.
Rồi nó biến mất.
“Mọi người về trước đi.”
Hứa Gia Mộc không yên tâm. “Tôi đợi cậu.”
“Không cần. Tôi tự về được.”
Tiếng bước chân xa dần xuống cầu thang.
Hành lang chỉ còn hai người và tiếng điều hòa.
