NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI - Chương 7
“Tại sao không trả lời tin nhắn?”
Đó là câu đầu tiên Kỷ Thừa Dã nói, và cậu biết ngay nó sai.
“Tôi đã trả lời.” Ninh Tự An đáp.
“Cậu biết tôi không hỏi tin nhắn hôm đó.”
Ninh Tự An im lặng.
Kỷ Thừa Dã hiếm khi phải chủ động giải thích với ai. Cậu đứng một lúc mới nói được:
“Chuyện ở bữa tiệc. Tôi uống nhiều.”
“Ừ.”
“Tôi không cố ý làm cậu mất mặt.”
“Ừ.”
“Cậu chỉ biết nói ‘ừ’ thôi à?”
Ninh Tự An ngẩng lên nhìn cậu.
“Vậy cậu muốn tôi nói gì?”
Kỷ Thừa Dã nghẹn lại.
Cậu muốn Ninh Tự An nói không sao. Muốn người trước mặt giống như những lần trước — chỉ cần cậu chịu giải thích một câu là mỉm cười bỏ qua, rồi ngày mai mọi thứ trở lại như cũ.
Nhưng Ninh Tự An không nói gì cả, chỉ đứng đó chờ.
Kỷ Thừa Dã hạ giọng.
“Tôi xin lỗi.”
Ba chữ ấy, cậu chưa từng nói với ai từ năm mười hai tuổi.
Ninh Tự An nhìn cậu. Trong mắt có dao động — rất nhỏ, nhưng có.
“Tôi chấp nhận.”
Sắc mặt Kỷ Thừa Dã dịu xuống. Ngực cậu vừa nới ra được một chút.
“Vậy ngày mai—”
“Nhưng tôi sẽ không tiếp tục theo đuổi cậu nữa.”
Phần còn lại của câu mắc lại trong cổ họng Kỷ Thừa Dã.
“Tôi đã xin lỗi.”
“Tôi biết.”
“Cậu vẫn còn giận?”
“Tôi không giận nữa.” Ninh Tự An nói rất bình tĩnh. “Chính vì không giận nên tôi mới nói chuyện rõ ràng với cậu được.”
Một cảm giác bất an bắt đầu bò lên trong lòng Kỷ Thừa Dã. Cậu không quen với nó. Cậu không có tên gọi cho nó.
“Rõ ràng chuyện gì?”
“Một năm qua là tôi tự nguyện.”
Ninh Tự An lặp lại đúng chữ Kỷ Thừa Dã đã dùng ở bữa tiệc.
“Tôi tự nguyện dậy lúc sáu giờ mười lăm. Tự nguyện đứng ở sân bóng. Tự nguyện làm quà. Tự nguyện có mặt mỗi khi cậu gọi. Cậu nói đúng — cậu chưa bao giờ yêu cầu tôi làm những việc đó.”
Cậu dừng một nhịp.
“Vì vậy từ bây giờ, tôi cũng tự nguyện dừng lại.”
“Ninh Tự An—”
“Lời xin lỗi của cậu có thể xóa được chuyện tối hôm đó.” Ninh Tự An nói tiếp. “Nhưng nó không khiến tôi tiếp tục thích cậu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
Hành lang thư viện rất yên. Kỷ Thừa Dã nghe rõ tiếng điều hòa chạy trên trần.
Cậu nhìn gương mặt trước mặt và phát hiện Ninh Tự An chẳng thay đổi gì. Vẫn đôi mắt ôn hòa ấy. Vẫn giọng nói nhẹ ấy. Chỉ có thứ tình cảm từng đặt trọn lên người cậu là đã được thu về.
“Cậu định tránh mặt tôi?”
“Không cần thiết.”
“Vậy chúng ta vẫn như trước.”
Ninh Tự An bật cười rất khẽ. “Như trước là thế nào?”
“Cậu đến sân bóng. Chúng ta cùng ăn cơm. Cậu có thể tiếp tục—”
Kỷ Thừa Dã dừng lại.
Cậu nghe thấy câu mình đang nói.
Cậu đến sân bóng. Để làm gì. Chúng ta cùng ăn cơm. Ai mua. Cậu có thể tiếp tục. Tiếp tục cái gì.
Mỗi thứ cậu vừa liệt kê ra như bằng chứng cho một mối quan hệ, đều là một việc Ninh Tự An làm cho cậu.
Ninh Tự An cũng nghe thấy.
“Cậu thấy đấy.” Cậu nói, không có vẻ đắc thắng gì. “Thứ cậu không quen không phải sự vắng mặt của tôi.”
“Cậu chỉ không quen với việc không còn ai xoay quanh mình nữa.”
Kỷ Thừa Dã siết tay.
Cậu muốn phản bác. Cậu tìm câu để phản bác. Nhưng thứ duy nhất hiện ra trong đầu cậu suốt năm ngày qua là chiếc vòng bảo vệ cổ tay bung chỉ, cuốn giáo trình nằm trên bàn phòng tự học, và cái ghế đá trống dưới tòa nhà ký túc xá.
Toàn là những chỗ trống. Không có một chỗ trống nào mang hình một con người.
“Cậu hết thích tôi rồi à.”
Cậu hỏi, và giọng cậu tự nhiên khàn đi.
Ninh Tự An im lặng lâu hơn tất cả những lần trước cộng lại.
“Chưa.”
Tim Kỷ Thừa Dã đập hẫng một nhịp.
“Vậy thì—”
“Chính vì chưa hết nên tôi mới phải đi.”
Ninh Tự An nhìn cậu, và lần này trong mắt cậu có thứ gì đó rất mệt.
“Nếu tôi hết thích rồi thì tôi đứng cạnh cậu cũng chẳng sao. Nhưng tôi chưa hết. Cho nên chỉ cần tôi còn đứng đó, tôi sẽ lại mua bữa sáng. Lại đợi ở sân bóng. Lại tự nghĩ ra lý do để tha thứ cho cậu.”
“Tôi không muốn làm người đó nữa.”
Cậu bước qua bên cạnh Kỷ Thừa Dã.
Lần này Kỷ Thừa Dã không ngăn lại. Cậu không nghĩ ra được lý do nào để ngăn.
Tiếng bước chân đi xuống cầu thang, mỗi lúc một xa, rồi cánh cửa lớn của thư viện đóng lại một tiếng nặng.
Kỷ Thừa Dã đứng một mình dưới ánh đèn hành lang.
Rất lâu sau, cậu mới nhớ ra một chuyện.
Trong đống hộp quà cậu quăng dưới chân bàn tối hôm sinh nhật, có một cái cậu chưa mở.
