SUPERMAN VẪN CHƯA PHÁT ĐIÊN [Tổng Anh Mỹ] - chương 77
chương 77 — nổ tung
Dick Grayson.
Mười ba tuổi.
Robin đời đầu tiên.
Clark biết cậu bé.
Đã gặp cậu.
Và rất thích đứa trẻ này.
……
Thế giới trong nháy mắt hỗn loạn.
Clark Kent rơi thẳng xuống vực sâu.
Superman—
phát điên.
Thân thể sắt thép lạnh ngắt như chính sắt thép.
Clark quỳ xuống, cực kỳ cẩn thận ôm cậu bé đang bất tỉnh lên.
Cậu cúi đầu.
Gương mặt người Krypton chìm trong bóng tối, gần như không thể nhìn rõ biểu cảm.
“Không sao.”
“Không sao đâu, nhóc.”
Clark thì thầm.
“Tôi đã liên lạc với Alfred.”
“Ông ấy sẽ tới đón cháu về ngay.”
“Cháu sẽ không sao.”
Những lời ấy không biết là đang an ủi Dick—
hay an ủi chính mình.
Clark ôm đứa trẻ, lặng lẽ bay ra ngoài như một bóng ma.
Giữa đêm Gotham yên tĩnh đến nghẹt thở, Superman lạnh mặt xé tung nóc một chiếc ô tô.
Hành động thô bạo ấy—
chỉ để tạo một nơi tương đối ổn định cho Robin đang bị thương nằm xuống.
Thật đáng kinh ngạc.
Đến lúc này—
cậu vẫn nhớ.
Vẫn nhớ không thể tùy tiện đưa đứa trẻ này đến bệnh viện.
Bởi vì cái thân phận chết tiệt cần được giữ bí mật.
Bởi vì nơi này—
con mẹ nó—
là Gotham.
Thật đáng kinh ngạc.
Lý trí của cậu vẫn còn.
Clark đứng giữa màn đêm đặc quánh.
Cậu cúi xuống nhìn Dick thật lâu.
Ánh mắt ấy vừa thương xót vừa đau lòng.
Đó là ánh mắt thuộc về Clark Kent.
Không thuộc về—
thứ quái vật sắp xuất hiện sau đó.
Đôi mắt xanh của Superman trong đêm tối giống hai đốm ma trơi.
Ngay khi ánh nhìn cuối cùng rời khỏi Dick—
cậu phóng thẳng lên trời.
Biến mất trong nháy mắt.
Superman lao lên không trung.
Trong cơn cuồng nộ, cậu mở toàn bộ thính giác—
lắng nghe mọi âm thanh của thành phố chết tiệt này.
Cậu muốn gào.
Muốn hét.
Muốn đập nát thứ gì đó.
Nhưng trước tất cả—
cậu phải tìm được Batman.
Phải tìm được Bruce.
Đọc truyện tại website Meomeoteam.site hoặc tìm kiếm Meomeoteam truyện chữ để ủng hộ bộ truyện nhé
Anh biết không?
Anh biết không, B?
Anh biết không—
Bruce.
Thành phố của anh…
Tôi ghét thành phố của anh.
Tiếng phụ nữ thở dốc.
Tiếng trẻ con khóc.
Một người đàn ông đang nôn.
Những lời thì thầm đầy ác ý.
Âm thanh súng lên đạn lạnh băng.
Lá rơi xuống đất.
Cá quẫy khỏi mặt nước.
Mẹ kiếp.
Chết tiệt.
Không phải.
Không phải thứ cậu cần.
Không phải người cậu đang tìm.
Clark Kent chưa từng lo âu đến vậy trong đời.
Giống như tất cả sự nóng nảy cậu đã tích góp suốt hai mươi mấy năm—
đều chọn đúng đêm nay để cùng lúc bùng nổ.
Rồi cuối cùng—
cuối cùng cậu nghe thấy.
Superman đứng lơ lửng giữa không trung.
Hàm răng nghiến chặt.
Hai mắt đỏ rực.
Một tiếng gầm bật ra khỏi lồng ngực.
……
Cậu nghe thấy rồi.
Nghe thấy.
Nghe thấy tiếng thở hơi gấp đầy hưng phấn ấy.
Thậm chí cậu còn nghe ra được sự đắc ý trong nhịp hô hấp của kẻ kia.
Tên khốn chết tiệt ấy—
ngay cả lúc thở cũng như đang cười điên loạn.
Tên đáng chết ấy.
Tên đáng lẽ phải bị người ta móc tim ra ngay tại chỗ—
Nhưng cùng lúc đó—
Clark cũng khẽ thở phào.
Bởi vì cậu nghe thấy một nhịp thở khác.
Ngay bên cạnh tên ác ôn kia.
Clark biết.
Tìm được rồi.
Lần này—
cậu không đến muộn.
Superman tìm thấy Batman.
“Ha…”
Một tiếng cười bị ép bật ra từ lồng ngực.
Trong đó chứa quá nhiều cảm xúc khiến người ta bất an.
Clark siết chặt nắm tay.
Ngay giây sau—
một tiếng nổ trầm vang lên.
Bóng đỏ xanh biến mất khỏi bầu trời Gotham.
Quá nhanh.
Nhanh hơn chim.
Nhanh hơn máy bay.
Nhanh hơn bất cứ quả đạn pháo hay tên lửa nào.
Cậu giống một Tử Thần biết bay.
Giống một trận ôn dịch biết di chuyển.
Cậu tới.
Superman—
đã tới.
ẦM!
Cổng một viện điều dưỡng ở ngoại ô Gotham nổ tung dưới cú va chạm.
Dùng “đạn pháo” để miêu tả khí thế ấy—
còn quá nhẹ.
Superman chỉ đơn giản là…
xông vào như Superman.
Xông thẳng tới căn phòng đó.
Còn chưa phá cửa—
Clark đã ngửi thấy mùi axit quen thuộc.
Savage từng phát điên đổ axit mạnh lên người cậu.
Clark không quan tâm.
Nhưng Batman thì sao?
Bruce thì sao?!
RẦM!
Cánh cửa thép trước mặt bị xé toạc.
Clark nhìn chằm chằm kẻ còn chưa kịp phản ứng bên trong.
Gương mặt vốn tuấn tú giờ gần như méo đi vì giận dữ.
Trong đôi mắt xanh—
phản chiếu tên đồ tể đáng chết ấy.
Joker.
Kẻ đã phạm vô số tội ác.
Kẻ lấy việc đùa giỡn tâm trí con người làm thú vui.
Kẻ luôn cố ép người khác phát điên.
Phía sau Joker—
là một bể chứa axit khổng lồ.
Và Batman.
Bruce Wayne bị kéo lê trên sàn.
Chân phải đã gãy.
Clark nhìn cảnh đó.
Trong đầu chỉ còn một câu.
Mày mẹ nó rốt cuộc có vấn đề gì vậy?
Tại sao mày cứ nhất định phải làm những chuyện này?
Rốt cuộc nó có ích gì cho mày?
Đã có vô số đêm—
Clark muốn bay thẳng tới Gotham.
Muốn đứng trước Joker và hỏi câu ấy.
Cậu đã vô số lần ép bản thân từ bỏ ý nghĩ đó.
Vô số lần tự nhắc mình—
mày sẽ không bao giờ hiểu được một kẻ điên.
Đúng.
Clark không hiểu.
Không bao giờ hiểu nổi.
Nhưng—
không hiểu cũng đâu có nghĩa là không thể ngăn hắn lại.
Superman và Joker nhìn nhau.
Một cuộc đối mặt kỳ quái.
Đôi mắt xanh của người Krypton ngập tràn căm ghét, phẫn nộ và khó hiểu.
Còn đôi mắt xanh lục của Joker—
sau vài giây kinh ngạc—
lại sáng lên một thứ hứng thú khiến người ta lạnh sống lưng.
Hắn thật sự bất ngờ.
Thật sự vui mừng.
Hắn không hề biết—
Con Dơi nhỏ của mình còn có quan hệ với tên Hướng đạo sinh này.
Một quả trứng Phục Sinh bất ngờ.
Một điều thú vị đến mức Joker muốn phá lên cười.
“Ôi, nhìn xem ai tới kìa—!”
Hắn không nói hết được.
Clark giật phăng áo choàng khỏi vai.
Rồi—
dùng sức mạnh đủ để quăng một chiếc ô tô—
ném thẳng chiếc áo choàng về phía Joker.
Joker chưa bao giờ là cao thủ cận chiến.
Huống hồ đây còn là một đòn đánh lén của Superman.
Bốp!
Chiếc áo choàng đập trúng người hắn.
Joker chỉ kịp hét lên một tiếng.
Cả người đã bị cuốn bay.
Trông không giống bị một mảnh vải đánh trúng.
Mà giống như vừa bị nguyên một bức tường tông thẳng vào người.
Tên tội phạm tóc xanh đập mạnh vào giá sách bên cạnh.
Chỉ một đòn—
ít nhất ba chiếc xương đã gãy.
Hắn bất tỉnh ngay tại chỗ.
Đơn giản làm sao.
Dễ dàng làm sao.
Nếu Clark muốn—
chỉ cần cậu muốn—
bây giờ cậu chỉ cần chớp mắt một cái.
Một cái thôi.
Cậu có thể xóa sạch tai họa tương lai này khỏi thế giới.
Thiêu hắn thành than.
Biến hắn thành một thi thể.
Nướng cháy hắn.
Khiến hắn—
vĩnh viễn không thể cười thêm lần nào nữa.
Clark thất thần nhìn kẻ dù đã bất tỉnh vẫn còn phát ra những tiếng rên mơ hồ.
Cậu gần như chìm hẳn vào tưởng tượng ấy.
Gần như.
May mà—
vẫn chỉ là gần như.
Bởi vì còn một chuyện quan trọng hơn mọi ảo tưởng.
Clark hạ xuống đất.
Không còn áo choàng—
người Krypton đang khẽ run.
Cậu đi đến bên Bruce.
Dưới ánh trăng—
Clark nhìn người bạn của mình.
Bộ đồ Batman có lớp chì.
Cậu không thể nhìn xuyên.
Nhưng—
cậu đoán được.
Căn phòng im lặng đến nặng nề.
Chỉ còn tiếng rên của Joker.
Và nhịp thở yếu ớt của Bruce.
Superman quỳ một gối xuống cạnh Batman.
Không nói một lời—
cậu xé bộ giáp trên người anh ra.
Clark im lặng như đã chết.
Thậm chí quên cả việc giả vờ hô hấp như người bình thường.
Cậu kiểm tra tình trạng của Bruce.
Rồi đôi tay run rẩy bắt đầu cố định những đoạn xương gãy.
Độc tố thần kinh.
Gãy xương.
Gãy xương.
Gãy xương.
Gãy xương.
Gãy xương.
Dấu siết.
Bầm tím.
Bầm tím.
Bầm tím.
Bầm tím…
Đau đớn không thể truyền qua thị giác.
Có lẽ cả đời Superman cũng không bao giờ thật sự biết—
một đêm của Batman đau đến mức nào.
Nhưng điều đó không ngăn nổi—
những ngón tay của Man of Steel run lên.
Tim cậu đau như sắp vỡ.
…Tại sao không giết hắn luôn đi?
Clark mơ hồ đứng dậy.
Một suy nghĩ rất đơn giản hiện lên.
Nếu nhất định phải tra tấn Bruce đến mức này—
vậy thà giết thẳng còn hơn.
Những thứ Batman phải chịu—
thật sự là thứ anh đáng phải chịu sao?
Batman đáng bị Gotham đối xử thế này?
Đó là số phận của người bạn cậu?
Một đêm yên ổn cũng không xứng có?
Bọn họ—
đã nợ thế giới này thứ gì?
Bọn họ làm sai chuyện gì?
Sai ở đâu?
Không.
Không.
Không.
Bọn họ chỉ muốn—
thế giới này tốt lên một chút mà thôi.
Mây đen che khuất ánh trăng.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Chỉ còn đôi mắt xanh của Superman—
phát sáng.
Tại sao người chịu khổ luôn là anh hùng?
Bởi vì làm tổn thương người khác—
quá dễ sao?
Nhưng đó là thứ đạo lý quái quỷ gì?
Chẳng lẽ cậu không biết sao?
Chẳng lẽ Clark không hiểu—
“làm tổn thương” một người dễ đến mức nào?
Hay chỉ có bọn họ là lũ ngốc?
Mọi người thật sự nghĩ cậu ngu sao?
Cậu mới là kẻ đã nhìn thấy tất cả.
Vậy mà họ lại cho rằng—
cậu ngu đến mức không hiểu nổi điều này?
Clark siết chặt lớp vải trước ngực.
Mạnh đến mức biểu tượng chữ S cũng méo đi dưới những ngón tay.
Nhìn thứ bùn nhão nằm bên kia xem.
Nhìn tên phàm nhân ngu xuẩn, đáng thương ấy xem.
Hắn có biết không?
Clark chỉ cần búng một ngón tay—
cũng có thể đánh nổ đầu hắn.
Chỉ cần một hơi thở—
cũng đủ đóng băng con quỷ hôi thối đó.
Không ai hiểu rõ hơn Clark—
Joker có thể làm ra những chuyện gì.
Không ai muốn kết thúc cơn ác mộng này hơn cậu.
Vậy—
rốt cuộc cậu còn chờ cái gì?
Clark ngẩng đầu.
Đôi mắt xanh thần bí sáng rực trong căn phòng đen kịt.
Ánh sáng ấy—
mang theo sát ý.
Chiếu thẳng về phía Joker.
……
Clark rung động trước ý nghĩ đó.
Thậm chí mê đắm.
Một tiếng cười khàn, méo mó bật ra.
Người Krypton đột ngột quay người.
Đi về phía Joker.
Nhìn đi.
Nhìn hắn đi.
Nhìn con quỷ yếu ớt này.
Gầy.
Tái nhợt.
Nhỏ bé đến buồn cười.
Không có thứ rắc rối nào dễ giải quyết hơn hắn.
Chỉ cần khép tay.
Chỉ cần chớp mắt.
Chỉ cần—
thở ra.
Superman cúi mắt.
Mặt không cảm xúc.
Cậu không còn run nữa.
Không còn sợ nữa.
Clark bóp lấy cổ Joker.
Nhấc hắn khỏi đống sách vương vãi trên sàn.
Chiếc cổ thật mảnh.
Nhịp thở thật yếu.
Một kẻ địch—
thật mong manh.
Sự tồn tại của tên điên này—
chẳng khác nào một gông xiềng.
Giết hắn?
Nếu hắn chết—
cùng lắm chỉ có cô bạn gái cũng điên chẳng kém hắn đau lòng.
Vậy rốt cuộc—
tại sao không làm?
Tại sao phải chờ?
Clark đã chờ quá lâu.
Thật sự quá lâu.
Và cậu chờ được gì?
Ha.
Suýt nữa—
cậu chờ được cảnh tên khốn này giết chết người bạn quan trọng nhất của mình.
Cậu còn đang chờ cái gì?
Chờ Joker một ngày nào đó hứng thú với Superman—
rồi đi tàn sát gia đình và bạn bè cậu sao?
Đừng đùa!!
Hai mắt Clark bùng lên ánh đỏ.
Nhưng chỉ một thoáng.
Chỉ một thoáng mà thôi.
Ngay sau đó—
cậu mở to mắt.
Gần như say mê.
Cậu muốn giết hắn.
Mà Joker—
không chạy được.
Nhìn đi.
Hắn đang ở trong tay cậu.
Nhìn đi, Clark.
Hắn đang ở trong tay mày.
“Superman muốn giết Joker.”
Hóa ra—
hạ quyết tâm cũng không khó đến thế.
Ha.
……
Trong mắt Clark không có chút ý cười.
Nhưng khóe môi người Krypton vẫn nhếch lên.
Gương mặt tuấn tú như tượng thần mang một thứ thỏa mãn và phấn khích khó diễn tả.
Cảm giác đó phức tạp.
Nhưng cũng đơn giản đến đáng sợ.
Có lẽ—
cậu chỉ đang vui vì tưởng tượng đến một tương lai—
không còn Joker.
Ảo tưởng ấy ngọt ngào đến mức khiến người ta nghiện.
Không có Joker—
Batman sẽ bớt phải đối mặt với bao nhiêu lần nguy hiểm tính mạng?
Bớt bao nhiêu lần bị tra tấn tinh thần?
Không có Joker—
Jason Todd…
đứa trẻ vô tội đáng thương ấy—
có phải sẽ không còn phải chịu thảm kịch kia?
Không có Joker—
Superman cũng sẽ bớt đi bao nhiêu đêm thấp thỏm?
Cậu sẽ không phải lo một ngày nào đó kẻ điên này—
khống chế cậu—
ép cậu giết chết người thân của chính mình?
Không có Joker.
Chỉ tưởng tượng thôi—
đã ngọt ngào đến mê người.
Nhưng—
được rồi.
Tỉnh lại một chút.
Có cần chìm đắm đến thế không?
Dù sao—
mày còn chưa làm mà.
Người Krypton thờ ơ nghĩ.
Tao muốn giết mày.
Clark xoay Joker trong tay như xoay một con rối.
Màu xanh trong mắt cậu một lần nữa trở về sự bình tĩnh lạnh lẽo.
Tao muốn giết mày.
Tao muốn bóp nát xương mày.
Tao muốn bẻ gãy cột sống mày.
Tao ghét mày.
Tao thật sự ghét mày.
Tao ghét mày vì mày đã lừa tao—
để chính tay tao giết vợ con mình.
……
À.
Clark biết.
Đó không phải chuyện Joker trước mặt đã làm.
Và Superman trong cơn ác mộng đó—
cũng không phải cậu.
Nhưng không sao.
Điều đó không ảnh hưởng đến việc—
cậu ghét hắn.
Ghét tận xương.
Joker sẽ không biết đâu.
Vĩnh viễn cũng không thể biết.
Ha.
Mày cũng xứng sao?
Mày cũng xứng—
được tao căm hận đến vậy?
Nhưng hắn thật sự làm được.
Thậm chí đứng đầu tất cả.
Clark ghét hắn.
Sợ hắn.
Nỗi sợ ấy—
thậm chí vượt qua cả nỗi sợ ngày tận thế.
Từ năm mười chín tuổi.
Một tên phàm nhân thấp hèn.
Một con sâu đáng thương.
Lại trở thành—
ác mộng của Superman.
Tao muốn giết mày biết bao.
Tao muốn móc tim mày ra.
Tao muốn đập nát đầu mày.
Bởi vì là mày.
Là mày chứng minh—
ta có thể tàn bạo đến mức nào.
Là mày chứng minh—
ta có thể mù quáng đến mức nào.
Mày chứng minh ta có thể ngu xuẩn hơn cả mày.
Tàn nhẫn hơn cả mày.
Mày chứng minh—
ta thậm chí có thể thờ ơ với tất cả.
Có thể tự tay giết—
giết cả bạn của mình.
Một tiếng rên bật ra từ cổ Superman.
Trong bóng tối—
Clark nhớ tới Green Arrow.
Nhớ Oliver Queen—
ngã xuống dưới nắm đấm của một Superman trong ác mộng.
……
Rồi con thú dữ lại bình tĩnh.
Tao muốn giết mày.
Mày sẽ không bao giờ biết.
Những thứ mày mang tới.
Những điều mày chứng minh—
đã phá tan hoàn toàn ảo tưởng của tao về “chính mình”.
Ta là bạo quân.
Ta là ác ôn.
Ta có thể tàn sát.
Ta có thể hủy diệt.
Ta cũng chỉ là một kẻ đáng thương nửa tỉnh nửa điên.
Một đống rác vô địch đáng buồn nhất vũ trụ.
Joker.
Mày là ác mộng của tao.
Suy nghĩ trong đầu Clark trôi dạt hỗn loạn.
Superman ngẩng lên—
nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.
Rồi không hiểu vì sao—
cậu khẽ cười.
Một nụ cười méo mó.
Clark say mê nhìn Joker.
Thậm chí cố ý đi tới dưới cửa sổ—
như muốn nhìn cho rõ hơn.
Gương mặt trắng bệch quái dị.
Khóe miệng cong thành nụ cười đáng sợ.
Đôi vai hẹp.
Lồng ngực mỏng manh.
Superman lặng lẽ đổi tư thế.
Cậu luồn hai tay xuống dưới nách Joker.
Nâng hắn lên.
Rồi—
Clark bắt đầu khép hai tay.
Lồng ngực đối phương bị ép lại.
……
Superman mỉm cười.
Chờ đợi.
Chờ—
ác mộng của mình—
nổ tung như một quả cà chua chín.
Nụ cười trên mặt cậu không tà ác.
Thậm chí còn ngây thơ.
Giống một đứa trẻ vừa bắt được chuồn chuồn—
và tiện tay muốn xé cánh con côn trùng ấy ra xem thử.
Nhưng điều đó—
không ngăn người vừa tỉnh lại cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Batman giãy giụa mở mắt.
Bruce Wayne kinh hãi nhìn cảnh trước mặt.
“Dừng lại…”
“SUPERMAN!!”
Giấc mơ—
đến lúc phải tỉnh rồi.