Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • ĐAM MỸ
  • ĐAM MỸ NGƯỢC
  • ĐAM MỸ SỦNG
  • TRUYỆN HOÀN
  • SINH TỬ VĂN
  • XUYÊN KHÔNG
  • NAM GIẢ NỮ
  • Xem thêm
    • THANH XUÂN VƯỜN TRƯỜNG
    • GIỚI GIẢI TRÍ
    • Gương vỡ lại lành
    • THANH MAI TRÚC MÃ
    • HÀO MÔN THẾ GIA
    • NIÊN THƯỢNG
Đăng nhập Đăng ký
  • ĐAM MỸ
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

GIÓ SẼ THỔI QUA ĐÊM DÀI - Chương 5

  1. Home
  2. GIÓ SẼ THỔI QUA ĐÊM DÀI
  3. Chương 5 - Những vết thương không thể giấu
Prev
Next

Mùa đông đến sớm.

Một sáng đầu tháng mười hai, Minh Xuyên đến lớp với một vết rách trên khóe môi.

Dư Bạch nhìn thấy nhưng không hỏi.

Tiết thứ hai, tay áo Minh Xuyên bị kéo lên khi cậu viết bảng, để lộ một mảng bầm tím trên cánh tay.

Dư Bạch siết chặt cây bút.

Giờ nghỉ trưa, cậu chặn Minh Xuyên ở cầu thang.

“Ai đánh?”

“Tôi bị ngã.”

“Cậu nghĩ tôi ngu sao?”

“Không liên quan đến cậu.”

“Cha cậu?”

Minh Xuyên nhìn Dư Bạch, ánh mắt lập tức lạnh xuống.

“Tôi nói không liên quan đến cậu.”

Cậu quay người định đi.

Dư Bạch túm lấy cổ tay cậu.

Minh Xuyên phản ứng mạnh đến mức gần như theo bản năng hất tay ra. Vai cậu đập vào lan can, gương mặt thoáng hiện vẻ hoảng sợ.

Dư Bạch lập tức buông tay.

Hai người đứng im.

Một lúc lâu sau, Dư Bạch thấp giọng nói:

“Xin lỗi.”

Minh Xuyên kéo tay áo xuống.

“Tôi không thích người khác chạm vào.”

“Tôi biết rồi.”

Dư Bạch nhìn sang nơi khác.

“Nhưng cậu bị đánh, tôi không thể giả vờ không thấy.”

“Thấy rồi thì sao?”

Minh Xuyên hỏi.

“Cậu sẽ làm gì? Đến nhà tôi đánh nhau với ông ta? Hay cho tôi tiền để bỏ đi?”

Dư Bạch không trả lời.

Minh Xuyên cười rất nhạt.

“Đó là lý do tôi nói không liên quan đến cậu.”

“Vì cậu không làm được gì sao?”

“Vì tôi không muốn sau này phải dựa vào cậu để sống.”

Câu nói ấy khiến Dư Bạch sững lại.

Minh Xuyên tiếp tục:

“Nếu hôm nay tôi rời khỏi nhà bằng tiền của cậu, ngày mai thì sao? Năm sau thì sao? Đến lúc cậu không muốn giúp nữa, tôi lại trở về nơi cũ à?”

“Cậu cho rằng tôi sẽ bỏ mặc cậu?”

“Không ai có thể bảo đảm mình sẽ không thay đổi.”

Minh Xuyên nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Tôi phải tự đi ra.”

Dư Bạch bỗng thấy giận dữ.

Không phải giận Minh Xuyên.

Mà giận chính mình vì không thể phản bác.

Cậu có tiền.

Có thể thuê cho Minh Xuyên một căn phòng.

Có thể mua sách, mua quần áo, trả học phí cho cậu.

Nhưng Minh Xuyên nói đúng.

Nếu sự tự do của một người phải dựa hoàn toàn vào lòng tốt của một người khác, nó vẫn không phải tự do.

Chiều hôm ấy, Dư Bạch đến gặp giáo viên chủ nhiệm Chu Nhược Lan.

Cậu không yêu cầu bà trực tiếp can thiệp.

Cậu hỏi về học bổng.

Hỏi về chỗ trong ký túc xá.

Hỏi học sinh có hoàn cảnh đặc biệt cần những giấy tờ gì để được miễn toàn bộ học phí.

Chu Nhược Lan nhìn cậu.

“Em hỏi cho Minh Xuyên?”

“Em chỉ muốn biết quy định.”

“Em ấy biết không?”

“Chưa.”

“Vậy cô sẽ không nói đây là ý của em.”

Chu Nhược Lan lấy ra một tập hồ sơ.

“Thực ra cô đã xin cho Minh Xuyên từ học kỳ trước. Nhưng cần xác nhận của gia đình và trưởng thôn. Cha em ấy không chịu ký, vì nếu Minh Xuyên ở ký túc xá, nhà họ sẽ mất một người làm việc.”

Dư Bạch nhìn tờ đơn.

“Không có cách nào khác sao?”

“Có.”

Chu Nhược Lan nói.

“Nếu chứng minh được gia đình gây nguy hiểm cho em ấy, nhà trường có thể đề nghị chính quyền địa phương can thiệp. Nhưng Minh Xuyên chưa từng thừa nhận mình bị đánh.”

Dư Bạch hiểu.

Minh Xuyên không muốn bị nhìn bằng ánh mắt thương hại.

Cũng không tin rằng nói ra sẽ thay đổi được điều gì.

Tối hôm đó, Dư Bạch đợi cậu trước cổng trường.

“Tôi không cho cậu tiền.”

Cậu nói ngay khi Minh Xuyên xuất hiện.

“Tôi cũng không đưa cậu về nhà tôi.”

Minh Xuyên nhíu mày.

“Nhưng tôi tìm được cách để cậu vào ký túc xá bằng học bổng của trường.”

“Tôi không cần…”

“Nghe hết đã.”

Dư Bạch cắt lời.

“Tiền học bổng là do điểm số của cậu đổi lấy. Chỗ ở là nhà trường cấp. Tôi chỉ hỏi quy định.”

Minh Xuyên im lặng.

“Cậu không nợ tôi.”

Dư Bạch nói.

“Cùng lắm sau này sửa đồng hồ miễn phí cho tôi.”

“Cần chữ ký của gia đình.”

“Có cách khác.”

“Cách gì?”

“Cậu phải nói thật.”

Ánh mắt Minh Xuyên thay đổi.

Dư Bạch không ép cậu.

Cậu chỉ đứng dưới ngọn đèn đường, nói chậm rãi:

“Cậu không cần kể với tôi. Có thể kể với cô Chu, với hiệu trưởng hoặc với người của chính quyền.”

“Nhưng cậu phải để người khác biết chuyện gì đang xảy ra.”

“Không ai có thể kéo cậu ra nếu cậu cứ ôm lấy cánh cửa từ bên trong.”

Gió mùa đông thổi qua con đường.

Minh Xuyên cúi đầu nhìn đôi giày vải cũ.

Rất lâu sau, cậu mới nói:

“Cho tôi suy nghĩ.”

Dư Bạch gật đầu.

“Được.”

Đó là lần đầu tiên Minh Xuyên không nói “không liên quan đến cậu”.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 5"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 21 End 1 ngày trước
Chương 20 1 ngày trước
BÌA TRUYỆN MÀU SẮC KHÔNG CÓ GIỚI TÍNH
Màu Sắc Không Có Giới Tính
Chương 8 - End 3 ngày trước
Chương 7: 3 ngày trước
Ảnh bìa gió sẽ thổi qua đêm dài
GIÓ SẼ THỔI QUA ĐÊM DÀI
Chương 13 - End 2 ngày trước
Chương 12 2 ngày trước
TRỌNG SINH VỀ NĂM MƯỜI BẢY TUỔI
TRỌNG SINH VỀ NĂM MƯỜI BẢY TUỔI, TÔI TRỞ THÀNH NGOẠI LỆ CỦA NGƯỜI THỪA KẾ
Chương 10 End 1 ngày trước
Chương 9 1 ngày trước
ChatGPT Image 12_26_51 25 thg 7, 2026
CHẬM HƠN CẬU MỘT MÙA HẠ
Chương 10 - End 2 ngày trước
Chương 9 2 ngày trước
bìa Ngày phượng cuối cùng nở
NGÀY PHƯỢNG CUỐI CÙNG NỞ
Chương 14 - End 2 ngày trước
Chương 13 2 ngày trước
TÌNH NHÂN NHỎ KHÔNG DỄ CHỌC
TÌNH NHÂN NHỎ KHÔNG DỄ CHỌC
CHƯƠNG 21 END 9 giờ trước
CHƯƠNG 20 9 giờ trước

Truyện cùng thể loại

TÌNH NHÂN NHỎ KHÔNG DỄ CHỌC
TÌNH NHÂN NHỎ KHÔNG DỄ CHỌC
Tháng 7 26, 2026
Thanh vô cốt
VÔ THANH CỐT
Tháng 7 26, 2026
GIẢ NỮ NHẬP CUNG, TA CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN
GIẢ NỮ NHẬP CUNG, TA CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN
Tháng 7 26, 2026
bìa Ngày phượng cuối cùng nở
NGÀY PHƯỢNG CUỐI CÙNG NỞ
Tháng 7 25, 2026
  • ĐAM MỸ
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ