Màu Sắc Không Có Giới Tính - Chương 7:
Sáng thứ hai, Phó Dã đến lớp với chiếc bình nước màu hồng.
Cậu đặt nó xuống bàn. Con thỏ nhựa va vào mặt gỗ, kêu lạch cạch ba tiếng.
Cậu không giải thích gì. Cậu không xin lỗi, không nói tôi nghĩ rõ rồi, vì cậu vẫn chưa nghĩ rõ. Cậu chỉ đơn giản là không muốn dùng cái bình đen nữa.
Trình Nghiễn Thanh nhìn chiếc bình một giây, rồi cúi xuống viết tiếp.
Chiều hôm ấy, ở góc trên bên phải tờ đề, cạnh ngày tháng, có một con số.
14 phút.
Giải bóng rổ cấp thành phố khai mạc cuối tháng mười một.
Một tuần trước bán kết, Phó Dã trẹo cổ chân trái trong buổi tập.
Không nặng. Bác sĩ bảo nghỉ ít nhất mười ngày.
Phó Dã không đồng ý.
Đây là năm cuối của cậu trong đội. Nếu bỏ trận này, cậu có thể mất luôn cơ hội được trường đại học thể thao để mắt tới — và với một học sinh có ba môn từng dưới điểm đạt, đó không phải là một trong nhiều cánh cửa, mà gần như là cánh duy nhất.
Cậu giấu huấn luyện viên, mỗi ngày quấn băng thật chặt rồi tiếp tục tập.
Cậu tưởng mình giấu rất giỏi.
Ngày thứ hai, Trình Nghiễn Thanh phát hiện.
Tan học, Phó Dã vừa đứng dậy đã loạng choạng nửa bước. Một bàn tay lập tức giữ lấy cánh tay cậu.
“Chân cậu sao thế?”
“Không sao.”
“Ngồi xuống.”
“Thật sự không sao.”
“Phó Dã.”
Phó Dã ngồi xuống.
Trình Nghiễn Thanh khom người, kéo ống quần cậu lên.
Cổ chân đã sưng lên rõ ràng, màu tím nhạt loang ra tận mắt cá.
Gương mặt Nghiễn Thanh không đổi. Nhưng giọng cậu hạ xuống một bậc, và ở người này, hạ một bậc là rất nhiều.
“Bị từ bao giờ?”
“Hôm kia.”
“Đi khám chưa?”
“Rồi.”
“Bác sĩ nói gì?”
“Bảo có thể vận động nhẹ.”
“Phó Dã.”
“…”
“Nhìn tôi và nói lại.”
Phó Dã quay mặt ra cửa sổ đúng bốn mươi lăm độ.
“Bác sĩ bảo nghỉ mười ngày.”
Trình Nghiễn Thanh đứng thẳng dậy.
“Vậy tại sao cậu còn tập?”
“Tôi không nghỉ được.”
“Cậu muốn chân mình hỏng hẳn à?”
“Bán kết còn có mấy ngày.”
“Bóng rổ quan trọng hơn cái chân của cậu?”
“Cậu không hiểu.”
Câu vừa ra khỏi miệng, Phó Dã đã muốn nuốt lại.
Trình Nghiễn Thanh im lặng.
Một lúc sau, cậu nói:
“Đúng. Tôi không hiểu. Vậy cậu nói cho tôi hiểu.”
Phó Dã cúi đầu.
“Đại học Thể thao Đông Châu sẽ cử người đến xem trận bán kết.”
“Rồi sao?”
“Nếu tôi chơi tốt, họ có thể tuyển tôi.”
“Với điều kiện cậu còn chơi được bóng.”
“Chỉ là bong gân.”
“Nếu dây chằng rách thì sao?”
“Sẽ không đến mức đó.”
“Cậu là bác sĩ à?”
Phó Dã không nói được.
Trình Nghiễn Thanh chưa từng dùng giọng nặng như vậy với cậu. Nhưng trong đôi mắt bình tĩnh ấy không chỉ có tức giận.
Còn có một thứ khác, và Phó Dã nhận ra nó ngay vì cậu đã nhìn thấy nó trong gương suốt tuần vừa rồi.
Cậu kéo nhẹ tay áo Nghiễn Thanh.
“Đừng giận.”
“Chú ý thế nào?”
“Tập nhẹ hơn.”
“Không được tập.”
“Nhưng…”
“Không có nhưng.”
“Nghiễn Thanh, đây có thể là cơ hội duy nhất của tôi.”
Trình Nghiễn Thanh im lặng rất lâu.
Cậu hiểu cảm giác đứng trước cơ hội duy nhất. Cậu cũng hiểu có những lúc người ta biết rõ là nguy hiểm mà vẫn không lùi được.
Cuối cùng, cậu ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
“Mai tôi đi bệnh viện cùng cậu.”
“Để làm gì?”
“Chụp lại. Nếu bác sĩ nói cậu nghỉ vài ngày rồi thi đấu được, tôi sẽ giúp cậu thuyết phục huấn luyện viên.”
“Còn nếu bác sĩ không đồng ý?”
“Thì cậu nghỉ.”
Phó Dã do dự.
Trình Nghiễn Thanh nhìn thẳng vào mắt cậu.
“Tin tôi một lần.”
Phó Dã gật đầu.
Kết quả chụp: dây chằng không rách. Nhưng phải ngừng tập hoàn toàn năm ngày, và sau đó chỉ được ra sân nếu cố định cổ chân và giới hạn thời gian thi đấu.
Huấn luyện viên vốn định gạch tên cậu khỏi danh sách.
Ngày hôm sau, Trình Nghiễn Thanh xuất hiện ở phòng thể dục.
Cậu mặc đồng phục cài đủ cúc, tay cầm một tập giấy.
“Thầy cho em xin mười lăm phút ạ.”
Huấn luyện viên là một người đàn ông năm mươi tuổi, hai mươi tám năm trong nghề, và trong hai mươi tám năm đó chưa từng có học sinh nào đến phòng ông để tranh luận về thời gian ra sân bằng tài liệu in.
Trình Nghiễn Thanh đặt tập giấy lên bàn.
Trang một: bản chụp và kết luận của bác sĩ.
Trang hai: khuyến nghị phục hồi, có gạch chân dòng “vận động có kiểm soát”.
Trang ba: một bảng chia trận đấu thành bốn hiệp, mỗi hiệp mười phút, kèm số phút đề xuất cho số 7 ở từng hiệp, cột cuối ghi rủi ro tương ứng.
Trang bốn là thống kê hiệu suất của Phó Dã trong bốn trận gần nhất, chia theo mười phút một.
“Em lấy số liệu này ở đâu?”
“Em xem lại băng ạ.”
“Bốn trận?”
“Vâng.”
“Em học lớp mười hai.”
“Vâng.”
Huấn luyện viên nhìn cậu, rồi nhìn tập giấy, rồi lại nhìn cậu.
“Em đề nghị gì?”
“Để cậu ấy trong danh sách, dự bị. Chỉ vào sân hiệp cuối, tối đa mười phút. Nếu cậu ấy tập tễnh một lần, thầy rút ra ngay lập tức, và cậu ấy đã đồng ý trước rồi ạ.”
“Nó đồng ý?”
“Cậu ấy đã ký.”
Trình Nghiễn Thanh lật sang trang cuối.
Ở đó là bốn dòng viết tay, và bên dưới là chữ ký nguệch ngoạc của Phó Dã, cùng một dấu vân tay mực xanh mà không ai yêu cầu.
Bên ngoài cửa phòng thể dục, sáu thành viên đội bóng đang giả vờ buộc dây giày.
Tưởng Dịch quay sang Hứa Tâm Nghi, nói rất khẽ:
“Cậu vẫn còn giữ suất cược chứ?”
“Còn.”
“Tôi vào lại.”
“Giá lên rồi.”
“Bao nhiêu?”
“Một trăm.”
Tưởng Dịch rút ví ra.
Trận bán kết, Phó Dã ngồi ghế dự bị suốt ba hiệp đầu.
Trường Trung học số Một bị dẫn tám điểm.
Hiệp cuối, huấn luyện viên vẫy tay.
Trước khi bước qua đường biên, Phó Dã quay đầu nhìn lên khán đài.
Trình Nghiễn Thanh đứng ở hàng đầu. Cậu không ngồi.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Nghiễn Thanh giơ tay, chỉ vào cổ chân cậu, rồi chỉ về phía ghế dự bị.
Ý tứ rất rõ.
Phó Dã gật đầu.
Mười phút cuối cùng, cậu không đột phá liều như mọi khi. Cậu chuyền nhiều hơn, đứng đúng chỗ, và dùng cái khả năng đọc trận đấu mà một mét tám chín kia vẫn che khuất để mở đường cho người khác ghi điểm.
Số 4 ghi bảy điểm trong bảy phút, nhiều hơn tổng số điểm cậu ta ghi được trong cả mùa giải.
Đội thắng hai điểm.
Còi vang lên.
Phó Dã không lao vào đám đông ăn mừng. Cậu đi thẳng lên khán đài.
“Nghiễn Thanh.”
“Chân thế nào?”
“Không đau.”
“Ngồi xuống.”
Phó Dã ngoan ngoãn ngồi lên bậc thềm.
Nghiễn Thanh khom người, kiểm tra băng cố định.
Xung quanh rất đông. Đồng đội, giáo viên, khán giả, và một người đàn ông mặc áo khoác đội tuyển đang đứng nói chuyện với huấn luyện viên ở góc sân.
Nhưng Phó Dã chỉ nhìn thấy người đang cúi trước mặt mình.
Cậu nhớ đến câu hỏi trong thư viện.
Cậu sợ tin đồn, hay sợ tin đồn là thật?
Lúc này đáp án hiện ra rõ ràng đến mức cậu không hiểu vì sao mình đã mất ba tuần.
Cậu không sợ thích một người con trai.
Cậu sợ sau khi thừa nhận, cái người đang cúi kiểm tra cổ chân cho cậu sẽ không còn cúi xuống nữa.
“Nghiễn Thanh.”
“Ừ?”
“Tôi có chuyện muốn nói.”
“Đợi kiểm tra xong.”
“Không đợi được.”
Trình Nghiễn Thanh ngẩng đầu.
Phó Dã nhìn cậu. Yết hầu chuyển động một cái.
“Tôi…”
“Phó Dã!”
Giọng huấn luyện viên vang lên từ giữa sân.
“Người của Đông Châu muốn gặp em!”
Phó Dã quay đầu lại.
Khi cậu nhìn lại lần nữa, Trình Nghiễn Thanh đã đứng dậy.
“Đi đi.”
“Nhưng tôi chưa nói xong.”
“Không vội.”
Trình Nghiễn Thanh đưa áo khoác cho cậu.
“Sau này còn nhiều thời gian.”
Phó Dã nhận lấy áo. Rồi cậu đột nhiên cười.
“Được.”