TÌNH NHÂN NHỎ KHÔNG DỄ CHỌC - CHƯƠNG 16
Ba ngày trước lễ kỷ niệm, Tô Nghiêu chủ động xuất hiện.
Anh ta đã ngoài hai mươi lăm tuổi, dáng người gầy, cổ có một vết sẹo dài. Vì tổn thương dây thanh quản, giọng nói khàn và phát âm chậm.
Suốt nhiều năm, Tô Nghiêu sống dưới một danh tính giả do Tô Trường Phong sắp xếp.
Anh ta chính là người âm thầm giúp Hạ Thanh Lê điều tra Quỹ Hoài Sâm.
Cũng là người đặt mật khẩu cho ổ cứng.
Khi nhìn thấy Hạ Thanh Lê, Tô Nghiêu đứng rất lâu.
“Anh ấy?”
Hạ Thanh Lê hiểu người được hỏi là ai.
“Là tôi.”
Tô Nghiêu chạm tay lên vết sẹo ở cổ.
“Anh cứu tôi.”
“Đã lâu rồi.”
“Anh không quay đầu.”
Hạ Thanh Lê nhớ lại.
Năm đó anh đưa cậu bé đến nơi an toàn rồi rời đi ngay.
Không phải vì lạnh lùng.
Mà vì anh không biết nên đối diện với lòng biết ơn thế nào.
“Xin lỗi.”
Tô Nghiêu lắc đầu.
“Không cần.”
Anh lấy ra một thiết bị lưu trữ nhỏ.
“Có thứ anh cần xem.”
Bên trong là đoạn video được quay vài ngày trước khi Kỳ Hoài Sâm chết.
Người quay là Tô Nghiêu.
Trong video, Ngụy Bách Thành gặp Mục Khải Hành tại một bãi đỗ xe.
Mục Khải Hành đưa cho hắn một tập hồ sơ.
“Giết Kỳ Hoài Sâm, Bạch Sa Hội sẽ thuộc về cậu.”
Ngụy Bách Thành không lập tức nhận.
“Hắn cứu mạng tôi.”
“Vậy cậu định cả đời sống dưới bóng hắn?”
Mục Khải Hành cười.
“Trong mắt mọi người, cậu chỉ là con chó Kỳ Hoài Sâm nhặt về.”
“Dù làm được bao nhiêu, công lao vẫn thuộc về hắn.”
Ngụy Bách Thành nhìn tập hồ sơ rất lâu.
Cuối cùng cầm lấy.
Video kết thúc.
Hạ Thanh Lê không có biểu cảm.
Mục Đình Xuyên hỏi:
“Cậu định dùng đoạn này làm chứng cứ?”
“Chưa đủ.”
Tô Nghiêu dùng thiết bị hỗ trợ giọng nói.
“Nhưng có thể khiến Ngụy Bách Thành mất bình tĩnh.”
“Anh ta luôn sợ người khác biết mình sống nhờ Kỳ Hoài Sâm.”
Hạ Thanh Lê nhìn màn hình đã tối.
“Một câu kích động không thể biến người tốt thành kẻ bán trẻ em.”
“Đúng.”
Tô Nghiêu nói.
“Hắn đã lựa chọn.”
Không ai được phép đẩy trách nhiệm cho hoàn cảnh.
Ngụy Bách Thành từng nghèo, từng bị đánh đập, từng sống nhờ lòng thương của Kỳ Hoài Sâm.
Nhưng Đỗ Hành Chu cũng từng suýt chết ngoài cầu.
La Kình cũng từng bị người nhà bán đi trả nợ.
Họ không phản bội.
Ngụy Bách Thành làm vậy vì chính hắn muốn.
“Lễ kỷ niệm có bẫy.” Tô Nghiêu nói.
“Hắn biết dữ liệu sẽ được giải mã.”
“Vậy hắn định làm gì?”
“Bắt Hạ Thanh Lê.”
Tô Nghiêu nhìn bàn tay anh.
“Chỉ cần phá hủy ngón tay được đăng ký, dữ liệu sẽ không mở.”
Mục Đình Xuyên lập tức nói:
“Cậu không đến lễ kỷ niệm.”
Hạ Thanh Lê đáp:
“Tôi phải đến.”
“Không.”
“Không có tôi, hắn sẽ không xuất hiện.”
“Có thể dùng dấu vân tay giả.”
“Thiết bị nhận diện mạch máu.”
“Vậy chuyển quyền.”
“Tô Trường Phong không đủ tỉnh táo để thiết lập lại.”
Mục Đình Xuyên nhìn anh.
“Tôi không dùng cậu làm mồi.”
“Không ai dùng tôi.”
Hạ Thanh Lê nói.
“Tôi tự quyết định.”
“Cậu luôn tự quyết định rồi để người khác lo.”
“Mục Đình Xuyên.”
“Không được.”
Không khí trở nên căng thẳng.
Tô Nghiêu và Quách Duật lặng lẽ rời phòng.
Hạ Thanh Lê đứng đối diện người đàn ông.
“Đây là chuyện của tôi.”
“Cũng là chuyện của tôi.”
“Vì cha anh?”
“Vì cậu.”
Mục Đình Xuyên nói.
“Tôi không cần cậu hy sinh để chứng minh mình có trách nhiệm với Hạ Thanh Lê.”
“Tôi không định hy sinh.”
“Cậu từng nói mình không sợ chết.”
“Bây giờ sợ rồi.”
Hạ Thanh Lê nhìn hắn.
“Vì có người chờ tôi về.”
Sự lạnh lẽo trong mắt Mục Đình Xuyên dao động.
Hạ Thanh Lê bước đến.
“Tôi sẽ không tự ý hành động.”
“Tôi chia sẻ kế hoạch.”
“Anh đi cùng.”
“Chúng ta cùng đưa Ngụy Bách Thành ra ánh sáng.”
“Không ai chết.”
Mục Đình Xuyên im lặng rất lâu.
“Cậu hứa?”
“Ừ.”
“Không được đỡ đạn cho tôi.”
“Anh cũng vậy.”
“Không rời khỏi tầm mắt tôi.”
“Cố gắng.”
“Không phải cố gắng.”
Hạ Thanh Lê thở dài.
“Được.”
Mục Đình Xuyên vẫn không hoàn toàn yên tâm.
Hạ Thanh Lê nắm cà vạt của hắn, kéo xuống hôn nhẹ một cái.
“Đừng cau mày.”
“Cậu đang mua chuộc?”
“Có hiệu quả không?”
“Không đủ.”
Hạ Thanh Lê hôn thêm lần nữa.
“Bây giờ?”
“Có thể xem xét.”
“Tham lam.”
“Cậu dạy.”
