Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • ĐAM MỸ
  • ĐAM MỸ NGƯỢC
  • ĐAM MỸ SỦNG
  • TRUYỆN HOÀN
  • SINH TỬ VĂN
  • XUYÊN KHÔNG
  • NAM GIẢ NỮ
  • Xem thêm
    • THANH XUÂN VƯỜN TRƯỜNG
    • GIỚI GIẢI TRÍ
    • Gương vỡ lại lành
    • THANH MAI TRÚC MÃ
    • HÀO MÔN THẾ GIA
    • NIÊN THƯỢNG
Đăng nhập Đăng ký
  • ĐAM MỸ
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

TÌNH NHÂN NHỎ KHÔNG DỄ CHỌC - CHƯƠNG 18

  1. Home
  2. TÌNH NHÂN NHỎ KHÔNG DỄ CHỌC
  3. CHƯƠNG 18 - KỲ CA, ANH CÓ TỪNG XEM TÔI LÀ NGƯỜI NHÀ KHÔNG?
Prev
Next

Hạ Thanh Lê tỉnh lại trên một con tàu chở hàng.

Hai tay bị khóa vào ghế kim loại.

Ngón tay vẫn còn nguyên.

Điều đó chứng tỏ dữ liệu chưa đến thời điểm giải mã.

Ngụy Bách Thành ngồi đối diện.

Bên cạnh hắn là Hạ Nghiêm Đình.

Người bác từng nuôi Hạ Thanh Lê lớn lên đang liên tục lau mồ hôi.

“Tôi đã làm theo lời cậu.”

Hạ Nghiêm Đình nói.

“Tiền còn lại khi nào chuyển?”

Ngụy Bách Thành không nhìn hắn.

“Khi tàu rời vùng biển.”

Hạ Thanh Lê nhìn người đàn ông.

“Ông đổi thuốc của tôi?”

Hạ Nghiêm Đình giật mình.

“Thanh Lê, bác cũng không muốn.”

“Bác chỉ cần tiền trả nợ.”

“Bác nghĩ thuốc đó không chết người.”

“Bác nuôi con bao nhiêu năm…”

Hạ Thanh Lê cười lạnh.

“Ông nuôi cậu ấy?”

“Học phí đại học do cậu ấy tự làm thêm.”

“Viện phí của Dư Tâm là cậu ấy vay.”

“Nhà của cha mẹ cậu ấy bị ông bán.”

Hạ Nghiêm Đình tái mặt.

“Cậu không nhớ trước đây sao?”

“Tôi nhớ.”

Hạ Thanh Lê nói.

“Cho nên càng biết ông không xứng gọi mình là người nhà.”

Ngụy Bách Thành bật cười.

“Hạ Nghiêm Đình, ông nên đi.”

“Còn tiền?”

“Ra boong tàu nhận.”

Hạ Nghiêm Đình lập tức đứng dậy.

Hắn vừa bước ra ngoài, một tiếng súng vang lên.

Cơ thể đổ xuống.

Hạ Thanh Lê không có phản ứng.

Ngụy Bách Thành lau tay.

“Loại người này giữ lại chỉ phiền.”

“Cậu cũng giống hắn.”

Nụ cười của Ngụy Bách Thành nhạt đi.

“Tôi khác.”

“Khác ở đâu?”

“Tôi không phản bội vì vài triệu.”

“Vậy vì gì?”

Ngụy Bách Thành nhìn anh.

“Vì tôi không muốn cả đời làm cái bóng của anh.”

“Anh cứu tôi, cho tôi ăn, dạy tôi dùng súng.”

“Nhưng anh chưa từng hỏi tôi muốn gì.”

Hạ Thanh Lê im lặng.

“Tôi muốn đứng ngang hàng với anh.”

“Nhưng dù tôi làm tốt đến đâu, mọi người vẫn gọi tôi là người Kỳ Hoài Sâm nhặt về.”

“Anh chia quyền cho tôi nhưng không bao giờ thật sự tin tôi.”

“Cậu bán thông tin từ mười năm trước.”

Hạ Thanh Lê nói.

“Tôi nên tin thế nào?”

Ngụy Bách Thành đập tay xuống bàn.

“Bởi vì trước đó anh cũng chưa từng tin!”

“Anh giữ những bí mật quan trọng nhất cho Đỗ Hành Chu.”

“Việc nguy hiểm nhất giao cho La Kình.”

“Còn tôi?”

“Hễ có người ngoài, anh luôn bảo tôi đứng sau.”

Hạ Thanh Lê nhìn hắn.

“Vì cậu nhỏ hơn họ.”

“Vì lúc đó cậu mới mười tám.”

“Vai trái cậu từng bị thương, không thể dùng sức lâu.”

Ngụy Bách Thành cứng người.

“Những việc nguy hiểm tôi không giao cho cậu vì tôi muốn cậu sống.”

“Không phải vì coi thường.”

“Anh nói dối.”

Giọng hắn run lên.

“Anh chưa từng nói.”

“Cậu cũng chưa từng hỏi.”

Hai người nhìn nhau.

Giữa họ là mười hai năm đã bị hiểu sai.

Nhưng hiểu lầm không thể xóa tội ác.

Hạ Thanh Lê nói:

“Dù tôi từng làm sai với cậu, những đứa trẻ kia không làm gì.”

“Cậu bán chúng vì tôi sao?”

Ngụy Bách Thành im lặng.

“Không.”

Hắn cuối cùng nói.

“Vì tiền.”

“Vì quyền.”

“Vì cảm giác khi mọi người cúi đầu trước tôi.”

“Lúc đầu tôi chỉ muốn thắng anh.”

“Sau đó tôi phát hiện làm người tốt quá khó.”

Hạ Thanh Lê nhìn hắn.

“Cuối cùng cũng nói thật.”

Ngụy Bách Thành bật cười mệt mỏi.

“Anh luôn như vậy.”

“Nhìn một cái đã khiến người khác cảm thấy mình không còn chỗ trốn.”

“Cho nên cậu giết tôi?”

“Đúng.”

“Bây giờ định giết lần nữa?”

Ngụy Bách Thành nhìn đồng hồ.

“Còn mười tám phút.”

“Dùng vân tay của anh mở dữ liệu, sau đó tôi sẽ phá hủy nó.”

“Thiết bị cần mạch máu sống.”

“Vậy giữ anh sống đến khi mở.”

“Sau đó?”

“Chưa nghĩ.”

Hạ Thanh Lê mỉm cười.

“Cậu không giết được tôi.”

“Vì Mục Đình Xuyên?”

“Vì cậu vẫn đang sợ.”

Ngụy Bách Thành đứng dậy.

“Tôi không sợ anh.”

“Cậu đang run.”

Ngụy Bách Thành giơ súng.

“Câm miệng.”

“Ba năm trước cậu bắn tôi từ khoảng cách ba mét.”

“Bây giờ phải trói tôi mới dám ngồi đối diện.”

Hạ Thanh Lê ngẩng đầu.

“Bách Thành.”

Lần đầu tiên anh gọi tên hắn như trước kia.

Khẩu súng trong tay Ngụy Bách Thành dao động.

“Cậu chưa từng thắng tôi.”

“Không phải vì tôi mạnh hơn.”

“Mà vì cậu luôn nhìn tôi để quyết định mình là ai.”

“Đến lúc phản bội, cậu vẫn chỉ muốn chứng minh với tôi.”

“Cậu chưa từng sống cho chính mình.”

Ngụy Bách Thành bóp cò.

Viên đạn bắn vào thành ghế bên cạnh đầu Hạ Thanh Lê.

“Câm miệng!”

Cửa khoang tàu bất ngờ nổ tung.

Khói và mảnh gỗ bay vào.

Ngụy Bách Thành quay người.

Mục Đình Xuyên xuất hiện phía sau đội bảo vệ.

Hắn nhìn thấy Hạ Thanh Lê còn sống.

Sự căng cứng trên gương mặt mới dịu đi một phần.

“Cậu thất hứa.”

Hạ Thanh Lê nói:

“Tôi bị bắt.”

“Vẫn rời khỏi tầm mắt tôi.”

“Chuyện này cũng tính?”

“Tính.”

Ngụy Bách Thành kéo Hạ Thanh Lê khỏi ghế, dí súng vào cổ cậu.

“Lùi lại.”

Mục Đình Xuyên dừng bước.

“Thả cậu ấy.”

“Đưa ổ cứng.”

“Không ở đây.”

“Vậy gọi người mang đến.”

Hạ Thanh Lê thấp giọng:

“Đừng.”

Ngụy Bách Thành siết cổ anh.

“Anh vẫn lo cho hắn?”

Mục Đình Xuyên nhìn khẩu súng.

“Ổ cứng có thể đưa.”

Hạ Thanh Lê quay sang.

“Anh điên sao?”

“Câm miệng.”

Lần đầu tiên Mục Đình Xuyên nói với anh bằng giọng lạnh như vậy.

“Cậu còn sống quan trọng hơn.”

Ngụy Bách Thành cười.

“Kỳ ca, anh nghe thấy chưa?”

“Người này sẵn sàng bỏ tất cả vì anh.”

“Anh có từng làm vậy vì tôi không?”

Hạ Thanh Lê nhìn hắn.

“Có.”

Ngụy Bách Thành khựng lại.

“Đêm cậu bị người của Hắc Long Đường bắt, tôi giao hai tuyến vận chuyển để đổi cậu.”

“Cậu không biết vì tôi bảo mọi người giấu.”

“Vì sao?”

“Không muốn cậu thấy mình mắc nợ.”

Nét mặt Ngụy Bách Thành hoàn toàn trống rỗng.

“Anh nói dối.”

“Đỗ Hành Chu còn sổ giao dịch.”

“Cậu có thể hỏi hắn.”

Ngụy Bách Thành lắc đầu.

“Không.”

“Nếu là thật…”

“Nếu là thật thì tôi đã làm gì?”

Hạ Thanh Lê không trả lời.

Ngụy Bách Thành cười, nhưng nước mắt rơi xuống.

“Không thể quay lại.”

“Đúng.”

Hạ Thanh Lê nói.

“Không thể.”

“Cho nên buông súng.”

“Để cảnh sát bắt tôi?”

“Để cậu sống và chịu trách nhiệm.”

“Anh không giết tôi?”

“Không.”

“Vì còn xem tôi là em trai?”

“Không.”

Ánh mắt Hạ Thanh Lê bình tĩnh.

“Vì chết quá dễ.”

“Cậu phải sống để nhìn tất cả những người từng tin cậu biết cậu là loại người gì.”

Nét mặt Ngụy Bách Thành méo mó.

Hắn đột nhiên quay súng về phía Mục Đình Xuyên.

Hạ Thanh Lê lập tức dùng khuỷu tay đánh vào sườn hắn.

Tiếng súng vang lên.

Viên đạn sượt qua vai Mục Đình Xuyên.

Cùng lúc đó, La Kình từ phía cửa ném nạng trúng cổ tay Ngụy Bách Thành.

Khẩu súng rơi xuống.

Hạ Thanh Lê xoay người khóa cánh tay hắn.

Nhưng thuốc mê vẫn còn trong cơ thể, sức lực không đủ.

Ngụy Bách Thành đẩy mạnh, cả hai ngã vào lan can bên boong tàu.

Lan can gãy.

Hạ Thanh Lê trượt ra ngoài.

Mục Đình Xuyên lao đến, nắm được cổ tay anh.

Nửa người Hạ Thanh Lê treo trên mặt biển.

Ngụy Bách Thành cũng ngã xuống nhưng bám được sợi dây gần đó.

Hắn nhìn Kỳ Hoài Sâm.

Trong khoảnh khắc, thời gian dường như quay lại nhiều năm trước.

Khi hai người còn nghèo.

Khi Ngụy Bách Thành ngã khỏi mái nhà, Kỳ Hoài Sâm đã nắm tay kéo hắn lên.

“Kỳ ca.”

Hắn gọi.

Hạ Thanh Lê nhìn hắn.

Ngụy Bách Thành đưa tay về phía anh.

“Cứu tôi.”

Mục Đình Xuyên đang dùng toàn bộ sức giữ Hạ Thanh Lê.

Không thể kéo thêm một người.

Hạ Thanh Lê nhìn người từng là em trai.

Sau đó nói với La Kình:

“Kéo hắn lên.”

La Kình nghiến răng.

“Anh còn cứu hắn?”

“Để hắn bị xét xử.”

Đội bảo vệ ném dây xuống.

Ngụy Bách Thành được kéo lên boong tàu.

Hắn quỳ trên sàn, hai tay bị khóa.

Hạ Thanh Lê cũng được Mục Đình Xuyên kéo lên.

Vừa đứng vững, anh đã bị ôm chặt.

Mục Đình Xuyên siết anh đến mức vết thương đau nhói.

“Đau.”

“Cậu còn biết đau?”

“Biết.”

“Vậy còn dám rơi xuống?”

“Không phải tự nguyện.”

Mục Đình Xuyên không buông.

Bàn tay hắn vẫn run.

Hạ Thanh Lê im lặng một lát rồi vòng tay ôm lại.

“Xin lỗi.”

“Cậu nói gì?”

“Không nghe thì thôi.”

Mục Đình Xuyên cúi xuống.

“Nghe rồi.”

Ở phía sau, Ngụy Bách Thành nhìn hai người.

Cuối cùng hắn hiểu.

Kỳ Hoài Sâm đã không còn là người đứng một mình trong bóng tối.

Lần này có người nắm lấy anh.

Và sẽ không buông.

Prev
Next

Comments for chapter "CHƯƠNG 18"

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 21 End 2 ngày trước
Chương 20 2 ngày trước
BÌA TRUYỆN MÀU SẮC KHÔNG CÓ GIỚI TÍNH
Màu Sắc Không Có Giới Tính
Chương 8 - End Tháng 7 24, 2026
Chương 7: Tháng 7 24, 2026
Ảnh bìa gió sẽ thổi qua đêm dài
GIÓ SẼ THỔI QUA ĐÊM DÀI
Chương 13 - End 3 ngày trước
Chương 12 3 ngày trước
TRỌNG SINH VỀ NĂM MƯỜI BẢY TUỔI
TRỌNG SINH VỀ NĂM MƯỜI BẢY TUỔI, TÔI TRỞ THÀNH NGOẠI LỆ CỦA NGƯỜI THỪA KẾ
Chương 10 End 2 ngày trước
Chương 9 2 ngày trước
TÌNH NHÂN NHỎ KHÔNG DỄ CHỌC
TÌNH NHÂN NHỎ KHÔNG DỄ CHỌC
CHƯƠNG 21 END 1 ngày trước
CHƯƠNG 20 1 ngày trước
ChatGPT Image 12_26_51 25 thg 7, 2026
CHẬM HƠN CẬU MỘT MÙA HẠ
Chương 10 - End 2 ngày trước
Chương 9 2 ngày trước
GIẢ NỮ NHẬP CUNG, TA CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN
GIẢ NỮ NHẬP CUNG, TA CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN
Chương 21 End 36 phút trước
Chương 20 37 phút trước

Truyện cùng thể loại

ChatGPT Image 12_26_51 25 thg 7, 2026
CHẬM HƠN CẬU MỘT MÙA HẠ
Tháng 7 25, 2026
BÌA TRUYỆN MÀU SẮC KHÔNG CÓ GIỚI TÍNH
Màu Sắc Không Có Giới Tính
Tháng 7 24, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Tháng 7 25, 2026
Ảnh bìa gió sẽ thổi qua đêm dài
GIÓ SẼ THỔI QUA ĐÊM DÀI
Tháng 7 25, 2026
  • ĐAM MỸ
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ