Meomeoteam truyện chữ đam mỹ
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • ABO
  • Thanh xuân vườn trường
  • Niên hạ công
  • Truy thê
  • Xuyên không
Đăng nhập Đăng ký
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Màu Sắc Không Có Giới Tính - Chương 2:

  1. Home
  2. Màu Sắc Không Có Giới Tính
  3. Chương 2: - Người dạy kèm và mười hai phút
Prev
Next

Hôm sau, Phó Dã ngủ sau mười hai phút.

Trình Nghiễn Thanh ghi lại con số đó ở góc trên bên phải tờ đề, bên cạnh ngày tháng.

Cậu không rõ vì sao mình ghi. Có lẽ vì cậu ghi mọi thứ.

Ngày thứ ba: chín phút.

Ngày thứ tư: hai mươi mốt phút — hôm đó tiết trước là tiết thể dục lý thuyết, Phó Dã đã ngủ đủ.

Ngày thứ sáu: bốn phút. Phó Dã đổ lỗi cho thời tiết.

“Trời nóng thì buồn ngủ.”

“Hôm qua trời cũng nóng.”

“Hôm qua tôi ngủ hai mươi mốt phút mới ngủ.”

“Cậu nghe lại câu vừa nói đi.”

Phó Dã nghe lại, thấy không có vấn đề gì, nên gật đầu.

Trình Nghiễn Thanh phát hiện dạy Phó Dã không giống dạy bất kỳ ai từng nhờ cậu giảng bài.

Người khác không hiểu thì im. Phó Dã không hiểu thì hỏi, hỏi rất to, hỏi những câu mà một học sinh lớp mười hai lẽ ra không nên hỏi nữa, và hỏi với vẻ mặt hoàn toàn không xấu hổ.

“Tại sao trừ ở đây lại thành cộng?”

“Vì dấu ngoặc.”

“Dấu ngoặc có quyền đó à?”

“Có.”

“Ai cho nó quyền?”

Trình Nghiễn Thanh đặt bút xuống, nhìn ra cửa sổ ba giây, rồi giải thích lại từ đầu.

Cậu phát hiện thêm một chuyện nữa: Phó Dã không lười.

Tuần thứ hai, Trình Nghiễn Thanh kéo quyển đề của cậu sang xem. Tất cả bài đều đã làm. Sai gần một nửa, nhưng cạnh mỗi câu sai đều có vết tẩy chồng lên nhau ba bốn lớp, giấy mỏng đi thấy rõ, có chỗ rách hẳn một lỗ nhỏ.

Ở lề trang, Phó Dã viết một dòng bằng chữ rất to:

Câu này sai lần thứ 5. Bình tĩnh.

Trình Nghiễn Thanh nhìn dòng chữ ấy khá lâu.

“Cậu làm bài đến mấy giờ?”

“Một giờ.”

“Sáng mai cậu dậy mấy giờ?”

“Bốn rưỡi.”

“Vậy cậu ngủ ba tiếng rưỡi.”

“Tôi ngủ nhanh.”

“Đó không phải cách ngủ hoạt động.”

Từ hôm ấy, Trình Nghiễn Thanh đổi cách. Cậu chia đề thành hai phần: phần bắt buộc và phần “để lại”. Phó Dã chỉ được làm phần bắt buộc, phần còn lại mang đến hỏi.

“Nếu tôi làm hết thì sao?”

“Thì tôi ra thêm.”

“Vậy tôi làm hết phần thêm.”

“Thì tôi ra thêm nữa.”

“Cậu có bao nhiêu đề?”

Trình Nghiễn Thanh nhìn cậu.

“Nhiều hơn số đêm còn lại của cậu.”

Phó Dã im lặng, và không thử nữa.

Đổi lại, Phó Dã bắt đầu mang đồ ăn sáng.

Chuyện này bắt đầu từ một sự hiểu lầm. Sáng thứ hai tuần thứ ba, cậu mang hai hộp sữa đậu nành đến lớp, đặt một hộp lên bàn Trình Nghiễn Thanh, rồi ngồi xuống ăn phần của mình như thể chuyện này đã diễn ra từ nhiều năm nay.

“Cái này là gì?”

“Sữa đậu nành.”

“Tôi biết nó là gì.”

“Vậy sao còn hỏi?”

Trình Nghiễn Thanh nhìn hộp sữa. Nó còn ấm.

“Bao nhiêu tiền?”

“Nhà tôi bán.”

“Vậy vẫn có giá.”

“Mẹ tôi làm dư.”

Phó Dã nói dối, và cậu nói dối bằng cách quay mặt đi bốn mươi lăm độ nhìn ra cửa sổ.

Trình Nghiễn Thanh ghi nhận chi tiết đó, cất vào một chỗ nào đó trong đầu, và uống hộp sữa.

Từ đó trên bàn cậu mỗi sáng có một hộp sữa đậu nành, và khoảng hai lần một tuần thì có thêm một chiếc bánh bao nhân thịt, luôn được gói trong hai lớp giấy để không nguội. Mẹ Phó Dã, theo lời con trai bà, là một người làm dư đồ ăn với tần suất đáng kinh ngạc.

Cuối tháng chín, Phó Dã kiểm tra vật lý được năm mươi mốt điểm.

Đó là điểm đạt.

Cậu cầm tờ giấy chạy từ bảng thông báo về lớp, chạy nhanh đến mức va vào ba người và làm rơi một cái ghế.

“Nghiễn Thanh!”

Trình Nghiễn Thanh ngẩng đầu.

Phó Dã dập tờ giấy xuống bàn, thở dốc.

“Năm mươi mốt.”

“Ừ.”

“Cậu xem đi.”

“Tôi nhìn thấy rồi.”

“Cậu xem kỹ vào.”

Trình Nghiễn Thanh cầm tờ giấy lên, xem kỹ vào. Cậu xem cả phần lời phê, phần điểm từng câu, và cả cái chỗ Phó Dã viết công thức vào ô trống dành cho giám khảo.

“Câu bốn cậu làm đúng.”

“Ừ!”

“Cách làm sai.”

“…”

“Nhưng đáp án đúng.”

“Vậy tính là đúng chứ?”

“Thầy cho điểm rồi thì tính.”

Phó Dã ngồi phịch xuống ghế, cười ngoác đến tận mang tai.

“Nghiễn Thanh, cậu dạy giỏi thật đấy.”

“Ừ.”

“Cậu không khen tôi à?”

Trình Nghiễn Thanh đặt tờ giấy xuống.

“Còn hai môn.”

Nụ cười của Phó Dã tắt đi một nửa.

“Cậu đúng là…”

“Nhưng năm mươi mốt hơn ba mươi tư.”

Nụ cười quay lại nguyên vẹn.

Chiều thứ sáu, trước khi rời lớp, Phó Dã đặt lên bàn Trình Nghiễn Thanh hai tấm vé.

“Mai đội tôi đấu giao hữu.”

Trình Nghiễn Thanh nhìn hai tấm vé.

“Sao đưa tôi hai tấm?”

“Cậu rủ bạn đi cùng.”

“Bạn nào?”

Phó Dã sững lại.

Cậu suy nghĩ khá lâu, và trong lúc suy nghĩ cậu nhận ra một chuyện mà cậu chưa từng để ý: cậu chưa bao giờ nhìn thấy Trình Nghiễn Thanh đi cùng ai sau giờ tan học. Không phải cậu ta bị cô lập — cả lớp đều quý cậu ta, ai cũng hỏi bài cậu ta, sinh nhật ai cậu ta cũng ký thiệp.

Chỉ là không có ai đứng đợi ở cổng.

Phó Dã lặng lẽ thu lại một tấm vé.

“Vậy cậu đi một mình.”

“Tôi chưa nói sẽ đi.”

Nụ cười trên mặt Phó Dã nhạt xuống. Cậu gãi mái tóc ngắn, cố tỏ ra không quan tâm.

“Không đi cũng được. Tôi tiện tay đưa thôi.”

Trình Nghiễn Thanh nhìn cậu.

Phó Dã đang nhìn ra cửa sổ, đúng bốn mươi lăm độ.

“Mấy giờ bắt đầu?”

Phó Dã quay phắt lại.

“Hai giờ chiều!”

“Ở đâu?”

“Nhà thi đấu phía đông!”

“Ừ.”

“Cậu đi thật à?”

“Tôi sẽ cố gắng.”

Hôm sau, Trình Nghiễn Thanh đến sớm bốn mươi phút.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 2: "

Gửi bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Advanced

TRUYỆN HOT

Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Xuyên Qua Thành Kẻ Bị Ruồng Bỏ
Chương 350 1 ngày trước
Chương 349 1 ngày trước
Anh ấy nói tôi là hắc liên hoa
Anh Ấy Nói Tôi Là Hắc Liên Hoa
Chương 265 END Tháng 8 14, 2026
Chương 264 Tháng 8 14, 2026
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
XUYÊN THÀNH NÔNG PHU, TA DẮT PHU LANG LÀM GIÀU
Chương 128 - END Tháng 9 4, 2026
Chương 127 Tháng 9 4, 2026
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng!
Cả Tu Chân Giới Chỉ Còn Mình Ta Là Trai Thẳng?!
Chương 77 End Tháng 8 11, 2026
Chương 76 Tháng 8 11, 2026
ngày cậu không còn đợi tôi
NGÀY CẬU KHÔNG CÒN ĐỢI TÔI
Chương 22 End Tháng 7 31, 2026
Chương 21 End Tháng 7 25, 2026
LỒNG SON KHÓA NGỌC
LỒNG SON KHÓA NGỌC
Chương 121 - END Tháng 9 6, 2026
Chương 120 Tháng 9 6, 2026
SƯ TÔN, ĐỒ ĐỆ CỦA NGƯỜI KHÔNG NGOAN NỮA
SƯ TÔN, ĐỒ ĐỆ CỦA NGƯỜI KHÔNG NGOAN NỮA
Chương 103 - END Tháng 9 1, 2026
Chương 102 Tháng 9 1, 2026

Truyện cùng thể loại

YÊU ĐƯƠNG BẮT ĐẦU TỪ TỜ PHẠT 5.000 TỆ!
YÊU ĐƯƠNG BẮT ĐẦU TỪ TỜ PHẠT 5.000 TỆ!
Tháng 9 8, 2026
THẦN MINH TÔI ĐU VÌ TÔI XUỐNG TRẦN DEBUT
THẦN MINH TÔI ĐU VÌ TÔI XUỐNG TRẦN DEBUT
Tháng 9 10, 2026
SƠN HẢI ĐỊNH MỆNH THƯ
SƠN HẢI ĐỊNH MỆNH THƯ
Tháng 8 30, 2026
NGHÈO KHÓ NHƯNG XINH ĐẸP, VẠN NHÂN MÊ MÀ KHÔNG TỰ BIẾT
NGHÈO KHÓ NHƯNG XINH ĐẸP, VẠN NHÂN MÊ MÀ KHÔNG TỰ BIẾT
Tháng 9 17, 2026
  • Đam mỹ
  • Truyện hoàn
  • Hiện đại
  • Cổ trang
  • FACEBOOK
  • YOUTUBE [Truyện nhà Meo]
  • YOUTUBE [Truyện tranh đam mỹ]

@Meomeoteamtruyentranhdammyy

Sign in

Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Sign Up

Register For This Site.

Đăng nhập | Bạn không nhớ mật khẩu?

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ

Bạn không nhớ mật khẩu?

Hãy điền tên đăng nhập hoặc email đã đăng ký. Bạn sẽ nhận được email đặt lại mật khẩu

← Back to Meomeoteam truyện chữ đam mỹ